Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 442
Thỏ Đen bị bất ngờ không kịp đề phòng: “...”
****6:
Trong phòng tắm nhanh chóng truyền tới tiếng hét thảm thiết như xé ruột xé gan của Thỏ Đen.
“Á!”
“A!”
“Hít… ọe!”
“Đại nhân nhỏ, tôi sai rồi… ọe!”
“Hu hu hu… cũng không phải chỉ có lỗi của tôi, còn có Bút Tiên và tên Quỷ Trọc nữa! Tôi là bị bọn họ giật dây mê hoặc cả! Ọe…”
…
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần vốn đang rất muốn xông vào nhìn xem nhưng lại bị Hoắc Tư Cẩn vừa thận trọng vừa đang cố gắng áp chế tâm trạng của mình ngăn lại.
Rất nhanh, bọn họ nghe thấy tiếng gào thét cầu xin tha thứ của Thỏ Đen trong phòng tắm, việc này làm bọn họ trở nên an tâm hơn.
Hoắc Tư Cẩn thu tay lại, cùng hai người em trai đồng thời xông vào trong.
Cách gần, phòng tắm còn chưa kịp thông gió, mùi hôi thối nồng nặc làm người ta buồn nôn phả vào mặt, hun ba anh em bọn họ tới đầu váng mắt hoa, dạ dày cuồn cuộn.
Tể Tể đang xách Thỏ Đen đánh tơi bời nhìn thấy ba anh trai đi vào thì lập tức nghiêng đầu nhắc nhở bọn họ.
“Anh cả anh hai anh ba, các anh cách xa ra một chút, bên này hôi lắm.”
Hoắc Tư Tước ngừng thở, cậu tiếp tục đi vào bên trong, chạy tới bên cạnh Tể Tể rồi xách bé lên, xoay người chạy ra bên ngoài.
Kết quả cậu chạy không được.
Cánh tay của cậu bị cái gì đó kéo lại.
Mùi hôi thối trong nhà vệ sinh làm người ta phẫn nộ, môi mỏng của Hoắc Tư Tước mím chặt, cậu nhìn cũng chẳng nhìn mà tiếp tục chạy ra ngoài, nhưng vẫn như cũ không động được.
“Hử?”
Cậu không thể không nghiêng đầu nhìn, không nhìn thấy ai cả.
Chẳng qua khóe mắt cậu liếc nhìn thấy một cái tay nhỏ vô cùng trắng đang nắm chặt lấy cánh tay mình.
Hoắc Tư Tước cụp mắt nhìn, cuối cùng cũng nhìn thấy chủ nhân của bàn tay nhỏ đó.
Là một nhóc con có dáng người hơi cao hơn Tể Tể một chút, gầy gò ốm yếu, nhưng lại có một mái tóc đỏ dài gần tới mông!
Hoắc Tư Tước vô thức liếc nhìn một cái về phía bộ phận quan trọng của nhóc con đó.
Sau đó khóe miệng giật giật.
“Là con trai em để tóc dài vậy làm gì, em má nó thế mà dám ở trần trước mặt Tể Tể, em…”
Hoắc Tư Tước cảm thấy thật cay mắt, cậu ra vẻ như muốn đánh người.
Hoắc Tư Thần cũng xông qua: “Ơ? Đây là nhóc con từ đâu ra đây? Dáng vẻ cũng đẹp lắm, chẳng qua là hơi trắng quá!”
Nhóc cương thi tóc đỏ ngẩng đầu lên một cách máy móc, chớp chớp đôi mắt màu đỏ tươi, nó há miệng lộ ra hai chiếc răng nanh dài, đôi mắt màu đỏ tươi đột nhiên lan tràn lệ khí.
Hoắc Tư Thần: “…”
Hoắc Tư Thần đoạt lấy Tể Tể trong ngực anh hai rồi co cẳng bỏ chạy.
“Á! Cứu mạng với! Có… có cương thi có cương thi!”
Hoắc Tư Thần bỗng nhiên trong ngực trống không: “…”
Cậu vừa định cúi đầu nhìn cẩn thận thằng nhóc đang nắm lấy cánh tay mình, kết quả chỉ trong thời gian một cái chớp mắt đã không thấy thằng nhóc đó đâu nữa.
Hoắc Tư Cẩn đang đứng ở cửa thấy vậy thì lập tức ngăn người lại.
Nhưng cũng chỉ cảm giác được có một cơn gió thổi qua người anh, sau đó nơi nhà tắm này chỉ còn chừa lại anh và Tư Tước.
À, còn có Thỏ Đen trong góc tường đang bị coi thành không khí.
“Tể Tể, Tư Thần!”
Anh em hai người vội vàng đuổi theo.
Hoắc Tư Thần ôm theo Tể Tể đã chạy vào phòng khách, chẳng qua còn chưa chạy ra khỏi phòng khách đã bị nhóc cương thi tóc đỏ đột nhiên xuất hiện giữa phòng khách dọa tới lập tức ôm chặt Tể Tể trong ngực.
“Đậu má! Thế… thế này là không công bằng, đây là tấn công chèn ép!”
Nhóc cương thi tóc đỏ nhìn chằm chằm vào Tể Tể trong ngực cậu, giọng nói ngắc ngứ.
“Buông… buông ra!”
Hoắc Tư Thần đột nhiên bình tĩnh trở lại.
Bởi vì cậu phát hiện mặc dù đối phương là một nhóc cương thi, nhưng hình như là một nhóc cương thi cà lăm.
“Tể Tể là em gái của tao, mày trần truồng ở trước mặt em gái tao, tao không đánh mày là tốt lắm rồi, còn bảo tao buông ra!”
Dường như nhóc cương thi tóc đỏ không quá hiểu ý của cậu, ánh mắt vẫn dán chặt trên người Tể Tể.
Bây giờ Tể Tể mới chú ý tới nhóc cương thi tóc đỏ không mặc quần áo, những quần áo trước đó.. ừm, không ít chỗ đã mục nát, còn có các loại vết bẩn trộn vào với nhau thành một cục, dính trên cơ thể nó, miễn cưỡng được tính là quần áo.
Tể Tể vội xuống khỏi lòng anh ba, bắt lấy bàn tay anh ba.
“Anh ba đừng sợ, cậu ấy không xấu, mặc dù rất hôi nhưng trên người không có mạng người, cậu ấy tới là để tìm Thỏ Đen á.”
Nhóc cương thi tóc đỏ gật đầu, rồi lại lắc đầu.
“Tìm… thỏ, còn… có cậu.”
Tể Tể chớp đôi mắt to, có chút mờ mịt nhìn nó.
“Tại sao cậu lại tìm bản Tể Tể?”
Nhóc cương thi tóc đỏ mở miệng, lộ ra răng nanh vừa nhọn vừa dài.
“Nhổ… nhổ rồi!”
Tể Tể: “…”
Hoắc Tư Thần bị lời của nhóc cương thi tóc đỏ này làm cho ngây người.
Cậu chẳng thèm nghĩ mà trực tiếp hỏi ra: “Một nhóc cương thi như mày mà muốn bẻ răng cương thi đi? Đầu mày có bệnh gì à?”
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Cẩn đã qua tới, nhìn thấy tình huống bên này rất bình thường, bọn họ hai mắt nhìn nhau rồi cũng bình tĩnh lại.
Hoắc Tư Tước nghe thấy lời của em trai thì đập một cái vào sau gáy cậu ta.
“Nhổ đi mới tốt, không nhổ để lại cắn em à!”
Hoắc Tư Thần: “... Hình… hình như là thế thật!”