Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 440:

Màu nền là màu trắng, nó nghiêng đầu nhe răng với gương rồi nhìn, sáng sáng trắng trắng, trừ răng nanh hơi dài và sắc nhọn ra, những chiếc răng còn lại nhìn không có gì khác so với răng của Tể Tể.

Nhóc cương thi lông đỏ nhìn răng của mình, rồi lại xuyên qua mặt kính nhìn Tể Tể đứng cạnh bé đang ôm cánh tay thở hồng hộc vì giúp nó tắm rửa tới mệt mỏi.

“Răng... dài.”

Tể Tể nhìn cũng chẳng nhìn nó, giọng nói non nớt của bé mang theo sự ghét bỏ.

“Cậu là cương thi mà, cương thi đều có răng nanh á!”

Dường như nhóc cương thi tóc đỏ không quá hài lòng với đáp án này, nó quay đầu qua nhìn về phía Tể Tể, tầm mắt dừng trên miệng của Tể Tể, dường như ánh mắt đã xuyên qua miệng bé nhìn thấy hàm răng chỉnh tề sáng bóng trong miệng bé.

Tể Tể không hiểu nhóc cương thi tóc đỏ muốn làm cái gì.

“Răng chỉ có thể rửa trắng, nhưng rửa không gãy được!”

Nhóc cương thi được tắm rửa sạch sẽ trở nên vô cùng tinh xảo, vẻ mặt trên gương mặt xinh đẹp cứng ngắc, nhưng đôi mắt đỏ tươi vậy mà lộ ra vẻ vô cùng đáng thương.

“Răng... gẫy!”

Cái này thì Tể Tể hiểu.

“Cậu muốn nhổ răng nanh?”

Nhóc cương thi lông đỏ vội vàng gật đầu.

Tiếng cậc cậc vang lên, Tể Tể còn lo nó sẽ đứt cổ mất.

Tể Tể khó hiểu: “Nhổ răng đi, cậu không ăn cơm à?”

Nhóc cương thi tóc đỏ sững sờ.

Tể Tể nhìn nó, rồi lại nhìn phòng vệ sinh đang vô cùng bẩn, bé định ra ngoài đi tìm quản gia La.

Mới đi hai bước bé đã bị nhóc cương thi tóc đỏ kéo góc áo lại.

Tể Tể quay đầu nhìn nó: “Bản Tể Tể muốn đi tìm bác La, cậu đã tắm sạch sẽ rồi, đến thế nào thì về như thế đi.”

“Nhớ kỹ, đừng dọa người khác, gan của con người đều rất nhỏ, bị dọa sợ rất có khả năng sẽ trực tiếp tới địa phủ báo danh đấy.”

Nhóc cương thi tóc đỏ nghiêng đầu, bởi vì bắp thịt cứng ngắc, trên gương mặt tinh xảo vẫn như cũ không nhìn ra bất kỳ biểu tình gì, chẳng qua trong mắt có chút ngốc nghếch.”

Cuối cùng Tể Tể cũng nhớ ra một vấn đề.

“Cậu mấy tuổi rồi?”

Trong mắt nhóc cương thi tóc đỏ đều là sự mù mờ.

Tể Tể: “...”

Chẳng biết mình mấy tuổi luôn à?

Tể Tể nhìn nhóc cương thi tóc đỏ hơi cao hơn mình một chút, rồi lại nhìn cơ thể gầy còm còn vô cùng cứng ngắc của nó, bé đảo đôi mắt đen nhánh.

Đúng rồi, đây là cương thi.

Là một con cương thi đã chết không biết bao nhiêu năm rồi.

Tể Tể nghĩ nghĩ, rồi lại hỏi một câu hỏi khác.

“Lúc cậu chết thì cậu mấy tuổi rồi?”

Nhóc cương thi tóc đỏ lại nghiêng đầu, phần mặt không thể tạo ra biểu tình gì, đôi mắt đỏ tươi từ mù mờ rồi biến thành bắt đầu suy nghĩ.

Sau đó nó duỗi bàn tay nhỏ trắng tới có thể nhìn thấy mạch máu màu xanh tím trên đó ra, bởi vì thói quen mở năm ngón tay ra cho nên nó cong ngón tay lại một cách ngập ngừng.

Tốc độ rất chậm, vô cùng không linh hoạt.

Tể Tể còn nhớ tới anh ba đang bị dọa sợ, dứt khoát tự mình ra tay.

Bé nắm lấy tay của nhóc cương thi tóc đỏ, giúp nó cong một ngón tay vào.

“Là số này sao?”

Ngóc tay thi tóc đỏ nhìn bàn tay đã cong một đầu ngón tay của mình, trong đôi mắt màu đỏ tươi hiện ra ý cười vui vẻ, nó ừ mạnh một tiếng.

Tể Tể à một tiếng: “Vậy thì là chết lúc bốn tuổi, vậy thì tính cậu bốn tuổi rồi.”

Nhóc cương thi tóc đỏ ngơ ngác gật đầu, dựa gần về phía cạnh Tể tể.

Tể Tể sờ sau gáy, nhìn nó có chút nghi ngờ.

“Cậu tới gần bản Tể Tể làm gì? Chỗ của Tể Tể không có ván quan tài đâu, cậu phải về nơi cậu tới đi!”

Nhóc cương thi tóc đỏ chỉ bé, rồi lại chỉ ra bên ngoài, nói chuyện một cách vô cùng không thuần thục.

Bởi vì bắp thịt cứng ngắc nên khi nói chuyện rất ngắc ngứ.

“Thỏ... quỷ... tấm tấm!”

Tể Tể nghe không hiểu, nhưng nhìn nhóc cương thi tóc đỏ chỉ ra ngoài cửa, đột nhiên bé nhớ tới Thỏ Đen.

Trước đó Thỏ Đen đã từng nhắc tới nhóc cương thi tóc đỏ.

Vậy thật ra là nhóc cương thi tóc đỏ tới tìm Thỏ Đen sao?

Kết quả bị anh ba đi vào nhà vệ sinh gặp phải?

Cho nên đều là nồi của Thỏ Đen sao?

Thỏ Đen đã biến trở về bản thể ở bên ngoài đang nhảy vào trong hồ cá bên cạnh điên cuồng rửa sạch chính mình một lần, đồng thời cũng mở miệng nói tiếng người an ủi ba anh trai của đại nhân nhỏ.

“Thứ tới là cương thi lông đỏ, mấy cậu đi vào cũng chỉ là vào tặng đầu, đại nhân nhỏ còn phải phân tâm để bảo vệ các cậu, chẳng bằng ở đây mà đợi.”

Hoắc Tư Thần nhớ tới nhóc cương thi có cái mùi hôi tới làm người ta nôn mửa kia, còn có răng nanh giống như lưỡi dao, sắc mặt phát xanh.

“Nhỡ đâu Tể Tể không đánh lại nó thì sao? Cương thi bất tử bất diệt đúng không?”

Thỏ Đen: “Đại nhân nhỏ cũng vô cùng lợi hại!”

Bên trong tốt nhất là hai bên cùng thiệt hại, sau đó cuối cùng nó có thể có được tự do rồi!

Hoắc Tư Thần: “...”

Hoắc Tư Cẩn lớn nhất, cũng là người bình tĩnh nhất.

Ban đầu lòng anh nóng như lửa đốt nhưng sau đó đã lập tức bình tĩnh trở lại.

Có một điều Thỏ Đen nói đúng, bọn họ là người bình thường, đi vào Tể Tể còn phải phân tâm bảo vệ bọn họ

Nhưng mà Thỏ Đen lại không phải.

Thế là Hoắc Tư Cẩn đột nhiên vớt Thỏ Đen đang tắm rửa trong hồ cá lên, lúc định đạp vào cửa, cửa phòng đột nhiên mở ra một khe hở, anh nhân cơ hội này ném Thỏ Đen vào luôn.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free