Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 438

Cái tốc độ này… bọn họ cưỡi ngựa cũng không đuổi kịp được.

Lúc bọn họ ăn no uống đủ thì đã là mười giờ rưỡi.

Tể Tể vô cùng có tinh thần, bé chạy một vòng tầng trên tầng dưới rồi phát hiện ra một vấn đề.

“Anh cả anh hai anh ba, cha đâu rồi ạ?”

Hoắc Tư Cẩn đang pha sữa bột cho bé, cho dù Tể Tể có buồn ngủ hay không, bây giờ uống một cốc sữa bò là việc không thể thiếu.

“Ở công ty bận quá, Tể Tể nhớ cha rồi à, hay là bây giờ anh cả dẫn Tể Tể đi công ty thăm cha nhé?”

Tể Tể vội lắc đầu: “Không cần ạ không cần ạ, cha bận lắm, Tể Tể không thể đi quấy rầy cha được.”

Ba anh em Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần vừa nghe thì trong lòng cảm thấy chua xót, sau đó là cảm thấy xấu hổ.

Khi bọn họ lớn bằng Tể Tể, cha cũng rất ít khi về nhà.

Lúc về có thể là bọn họ đã ngủ rồi, lúc ra ngoài có thể bọn họ còn chưa tỉnh lại.

Mỗi lần nhắc tới cha, tâm trạng của bọn họ đều vô cùng phức tạp.

Bởi vì quá nhớ cha, nhưng mà cha vẫn luôn rất bận, một tuần có thể ăn cơm với cha một lần đã là một điều xa xỉ, có nhiều khi một tuần cũng không gặp được một lần chứ càng đừng nhắc tới việc ăn cơm.

Rất nhiều lần mẹ nói là hôm nay cha sẽ về nhà sớm, sẽ ăn cơm tối với bọn họ.

Kết quả có khi vừa chuẩn bị ăn, cha lại gọi điện thoại về nói công ty tăng ca, cha không về được.

Khi đó…

Hoắc Tư Thần không quá nhớ, nhưng Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước lại nhớ rất rõ ràng.

Mẹ vẫn luôn vô cùng dịu dàng, lúc nhận điện thoại lại càng dịu dàng hơn.

Mẹ dặn dò cha phải chú ý sức khỏe, đừng để mệt quá, nói bọn họ rất ngoan rất nghe lời, bảo cha không cần phải lo lắng.

Lúc bọn họ thất vọng, mẹ sẽ an ủi bọn họ, nói với bọn họ là không phải cha cố ý không trở về, chẳng qua là cha quá bận mà thôi.

Cha rất yêu bọn họ!

Bọn họ tin không?

Hoắc Tư Cẩn nhớ khi mình trong thời kỳ phản nghịch, thật ra trong lòng anh không tin.

Thậm chí lần đầu tiên sinh ra nghi ngờ có phải là cha đã có người khác ở bên ngoài hay không, còn lén lút theo dõi cha nữa.

Sau đó bị cha phát hiện, bị cha xách tới phòng làm việc, lần đầu tiên nhìn thấy cha làm việc trong phòng làm việc.

Nếu như nói cha ở nhà đều nói năng cẩn thận, bọn họ muốn thân thiết nhưng lại sợ uy nghiêm của cha, vậy thì cha ở công ty lại lạnh lùng hà khắc tới mức làm người khác phải lùi xa ba trăm dặm.

Đều là nhân viên của tập đoàn nhà họ Hoắc, ngoài ra còn có trợ lý đặc biệt Giang, hai mươi lăm thư ký ban thư ký bên ngoài, một nửa là nữ, nhưng bàn làm việc của các thư ký nữ lại cách phòng làm việc của cha xa nhất.

Khi các thư ký nữ nhắc tới cha, ai ai cũng im như thóc, giống như nói nhiều một chữ thôi thì tiền lương của bọn họ sẽ lập tức giảm đi một nửa vậy.

Chuyện có thể để các thư ký nam đi tới phòng làm việc nói với cha, các cô nhất định sẽ không tự mình đi.

Nếu quả thật không thể tránh được, sau khi đi vào cũng sẽ không đóng cửa, mà là mở rộng cửa phòng làm việc để báo cáo công việc.

Cả một tuần, nhìn thấy cha đều liên tục bận rộn giống như người máy, oán trách trong lòng anh đối với cha đã biến mất sạch sẽ, sau đó xấu hổ và lúng túng kéo tới như dời núi lấp biển, chỉ trong chốc lát đã nhấn chìm anh.

Cha không vạch trần suy nghĩ theo dõi của anh, mà chỉ xoa đầu anh nói.

“Tư Cẩn, cha rất xin lỗi vì không có quá nhiều thời gian ở cùng các con và mẹ các con.”

Anh muốn nói chuyện nhưng lại chẳng nói được một câu nào, chẳng qua chỉ không ngừng lắc đầu.

Anh lại nghe cha nói: “Cha bận lắm, chẳng qua may mà con đã lớn rồi, hiểu biết rồi, biết bảo vệ mẹ rồi, cha rất vui.”

Anh đỏ mắt định nói lời xin lỗi, nhưng lời xin lỗi lại bị lời của cha ngăn ở trong cổ họng.

“Đi đi, chúng ta cùng nhau về, mẹ đã chuẩn bị xong bữa tối đang đợi chúng ta về rồi.”

Nhớ tới đây, Hoắc Tư Cẩn ngẩng đầu lên, anh không muốn để Tể Tể nhìn thấy sự đau xót trong mắt mình.

Hoắc Tư Tước như cảm giác được, cậu cũng ngẩng đầu lên nhìn trần nhà.

Tể Tể cũng ngẩng đầu nhìn, sau đó suýt chút nữa bị đèn treo trong suốt xa xỉ lóe mù mắt.

Bé vội cúi đầu móc con mắt ra rồi dùng tay xoa xoa, rồi lại lắp trở lại.

Hoắc Tư Thần nhìn thấy tất cả: “…”

Cậu nhìn cái bánh mè trong suốt đã cắn một miếng trong tay, lại nhìn đôi mắt to trong veo của Tể Tể, đột nhiên cảm thấy dạ dày không thoải mái lắm.

“Tể Tể, anh ba tới nhà vệ sinh một lát.”

Tể Tể mờ mịt: “Dạ.”

Nửa phút sau, trong phòng vệ sinh bên kia truyền tới tiếng gào thét hoảng sợ của Hoắc Tư Thần.

“Đậu má! Tể Tể, cứu anh với!”

****4:

Ngay khi Hoắc Tư Thần hét lên hai chữ ‘đậu má’, Tể Tể đã hành động.

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước đang ngẩng đầu nhìn trần nhà thấy Tể Tể chạy nhanh như chớp rồi nhanh chóng không còn thân ảnh nữa, Tư Thần bên phòng vệ sinh thì lại hét lên sợ hãi thì vội vàng đuổi qua.

“Tư Thần! Tể Tể!”

Hai anh em vừa định chạy qua thì bên đó truyền tới giọng nói non nớt hung dữ của Tể Tể.

“Anh cả anh hai đừng qua đây!”

“Thỏ Đen, bảo vệ anh cả và anh hai của Tể Tể!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free