Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 436:

Bốn rưỡi chiều, các bạn nhỏ trong lớp đã bắt đầu xếp hàng rửa tay, thu dọn sách vở chuẩn bị tan lớp.

Tể Tể vẫn còn nằm trên giường nhỏ ngủ ngon lành như cũ.

Cô Tôn lại đi qua gọi bé.

Giọng nói lần này lớn hơn lần trước, nhưng bé vẫn còn đang ngủ.

Cô Tôn duỗi tay ôm Tể Tể lên: “Tể Tê, tỉnh tỉnh, tan lớp rồi ~~”

“Khò!”

“Khò!”

“Khò!”

Cô giáo Tôn không còn cách nào, không thể không nâng cao giọng hơn, đồng thời cũng bóp bóp gương mặt nhỏ bụ bẫm của bé.

“Tể Tể, tỉnh tỉnh, tan lớp rồi ~”

“Tể Tể ~”

Tể Tể đang trong mộng cảm thấy có người đụng vào bé, nhưng bé cảm thấy buồn ngủ quá vẫn muốn ngủ nữa.

Thế là bé xoay người tiếp tục ngủ.

Có người còn đang bóp mặt bé, Tể Tể nhíu mày, bàn tay nhỏ gạt qua, gạt bay cái tay đang bóp mặt bé rồi tiếp tục ngủ.

Cô Tôn: “…”

Sau khi các bạn nhỏ trong lớp đều đã được người lớn trong nhà đón về, quản gia La và Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước vẫn luôn đứng đợi đón Tể Tể ở trước cổng trường lại vẫn không nhìn thấy Tể Tể đi ra thì có hơi khó hiểu.

“Tể Tể đâu?”

Cô Tôn ôm Tể Tể đi ra khỏi lớp học, nhìn thấy ba người một lớn hai nhỏ thì cười vừa gượng gạo vừa lúng túng.

“Cái đó, anh La, cậu hai Hoắc cậu ba Hoắc, Tể Tể… còn chưa tỉnh.”

Cô Tôn rất lúng túng.

Nhà trẻ với cái giá trên trời một tháng hơn một triệu, kết quả ngày đầu tiên bạn nhỏ đi học đã ngủ một buổi chiều, cái đó… thân là chủ nhiệm lớn, cô Tôn biểu thị cô thật sự không biết ăn nói với người nhà như thế nào.

****3:

Giấc ngủ này của Tể Tể kéo dài tới chín rưỡi tối rồi bị đói mà tỉnh lại.

Vừa mở mắt ra bé đã nhìn thấy đầu của ba anh trai.

“Tể Tể, cuối cùng em cũng tỉnh rồi.”

Đây là Hoắc Tư Thần.

“Chín rưỡi!”

Đây là Hoắc Tư Tước vẫn luôn nhìn đồng hồ.

“Tỉnh rồi thì tốt, anh bảo phòng bếp đưa thức ăn đã chuẩn bị xong lên phòng ăn.”

Đây là Hoắc Tư Cẩn.

Tể Tể ngáp một cái rồi bò dậy, cái mông nhỏ còn chưa ngồi vững nên bé lại ngã uỵch một cái xuống giường.

Mấy cọng tóc ngốc trên đỉnh đầu vểnh lên một cách quật cường, phối với vẻ mặt mơ màng của Tể Tể, lập tức chọc cho ba người anh trai vô cùng vui vẻ.

Hoắc Tư Tước ôm bé lên: “Đi, Tể Tể, anh hai ôm em đi rửa mặt, sau đó đi ăn cơm.”

Tể Tể khó hiểu: “Anh hai ơi, không phải là Tể Tể đang ở trường ạ? Tể Tể ngủ trưa xong còn phải lên lớp nữa.”

Hoắc Tư Tước còn chưa nói gì, Hoắc Tư Thần nghe thấy nghi hoặc của Tể Tể đã cười to ha ha.

“Tể Tể, bây giờ là chín rưỡi tối, em đã ngủ tới giờ tan học, lúc giáo viên ôm em ra ngoài em vẫn còn đang ngủ khò khò đấy.”

Tể Tể: “…”

Lúc này Tể Tể mới nhớ ra, bé tạo một kết giới bọc lấy chính mình, lúc bé ngủ thì bất cứ âm thanh nào bên ngoài đều sẽ không làm phiền tới bé được.

Cho nên bé ngủ quá nhiều rồi?

Nhận ra điều này, Tể Tể cảm thấy lúng túng.

“Anh hai, không phải là Tể Tể cố ý ngủ đâu.”

Hoắc Tư Tước nở nụ cười chiều chuộng: “Không sao, Tể Tể buồn ngủ muốn ngủ thì ngủ. Tới đây, anh hai chải tóc cho Tể Tể.”

Hoắc Tư Thần cũng cười, cậu dựa vào khung cửa phòng rửa mặt cười vui vẻ.

“Tể Tể, anh ba ngưỡng mộ chất lượng giấc ngủ của em quá!”

Thật sự là sét đánh cũng không xi nhê gì cả!

Từ khi đón Tể Tể về cho tới giờ đã là bốn năm tiếng đồng hồ, bọn họ dùng đủ loại cách để gọi Tể Tể dậy, thậm chí còn lấy cả cái chiêng đồng trong phòng kho ra.

Một búa được gõ xuống, chính bọn họ bị dọa không nhẹ, nhưng Tể Tể lại vẫn không hề bị ảnh hưởng.

Tể Tể: “…”

Có nên nói với anh ba là bé đã ngăn che tất cả âm thanh bên ngoài rồi không.

Trừ phi gặp phải nguy hiểm, nếu không không ngủ đủ thì bé sẽ không tỉnh?

Lúc Tể Tể chuẩn bị giải thích thì Hoắc Tư Cẩn đi bảo dì giúp việc chuẩn bị thức ăn đứng ở đầu cầu thang gọi.

“Tể Tể, đi, anh cả dẫn em đi ăn cơm.”

Biết trưa nay ở nhà trẻ nhất định Tể Tể còn chưa ăn no, cho nên cơm tối nay vô cùng phong phú.

Ở nhà trẻ Tể Tể ăn rất khắc chế, một chút đồ ăn đó không đủ để bé nhét kẽ răng.

Nhưng không muốn không được đi nhà trẻ nên cuối cùng bé vẫn nhịn xuống không lén xuống nhà ăn gặm chậu cơm.

Bây giờ vừa nghe tới ăn, hai mắt của bé mau chóng lóe ra ánh sáng xanh.

“Anh cả, Tể Tể muốn ăn cơm! Tể Tể đói quá!”

Rửa mặt cái gì, tất cả đều phải xếp sau!

Hoắc Tư Tước vừa thấy vậy thì vội vàng lấy chiếc khăn lông ướt đã giặt xong đắp lên mặt Tể Tể, lau mặt cho bé.

Tể Tể đè khăn lông ướt lau một vòng trên mặt mình, sau đó chui ra khỏi lòng anh hai đứng xuống mặt đất, chạy bình bịch ra ngoài.

“Anh cả, Tể Tể tới đây!”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần nhìn bóng dáng của Tể Tể khi chạy ra ngoài thì khóe miệng giật giật rồi cũng vội đi theo.

“Tể Tể đi chậm chút, em đừng để bị ngã!”

Trả lời bọn họ là Tể Tể vừa ăn đồ ăn ngoàm ngoàm vừa trả lời lại bọn họ bằng giọng nói không rõ ràng.

“Tể Tể sẽ không ngã đâu, Tể Tể đang ăn cơm rồi, anh hai anh ba, các anh mau tới đi, ăn ngon lắm ăn ngon lắm.”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần vừa mới tới cửa phòng ngủ: “…”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free