Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 435:

Tể Tể do dự không biết có nên nói với Vương Hiểu Huy và bạn nhỏ kia là dù giọng nói của các bạn có nhỏ hơn nữa bé cũng có thể nghe thấy không?

Bé nghĩ rồi thấy hay là thôi đi.

Tránh cho lại dọa khóc các bạn nhỏ.

Cả một buổi sáng Tể Tể đều vô cùng ngoan ngoãn.

Cho đến khi ăn xong cơm trưa rồi xếp hàng rửa tay trong phòng vệ sinh trước khi ngủ trưa, có một bạn nhỏ không nghe lời của giáo viên mà chạy loạn khắp nơi, chen hàng linh tinh, đụng ngã một bạn khác đang xếp hàng rửa tay.

Mắt thấy bạn nhỏ bị đụng kia sắp ngã xuống, Tể Tể ở đằng sau bạn nhỏ kia vội kéo một cái.

“Cậu không sao chứ?”

Sắc mặt của bé gái được kéo lại trắng bệch, bé đã bị dọa sợ.

Sau khi hoàn hồn lại, nhìn thấy bạn nhỏ lớn bằng bé, bé lập tức mở miệng khóc hu hu.

“Hu hu hu… tớ… tớ… hu hu hu… tớ muốn tìm mẹ! Hu hu hu… có người đụng vào tớ. Hu hu hu… tớ muốn tìm mẹ…”

Tể Tể: “…”

Phản ứng dây chuyền lại tới.

Trong lớp toàn là những bạn nhỏ còn chưa tới mấy ngày, một người khóc, không ít bạn nhỏ khác cũng khóc lên theo.

Sau đó các bạn nhỏ cả một lớp đều khóc lên.

Các giáo viên: “…”

Các giáo viên tay chân luống cuống mà an ủi, trong ngực một giáo viên có ít nhất ba bé, bên cạnh còn ba bé dựa vào.

Như vậy, còn có mấy bạn nhỏ mà giáo viên không ôm được lại gân cổ lên khóc.

Tìm mẹ!

Tìm bà!

Tìm ông nội!

Tìm cha!

Tể Tể nhìn các bạn nhỏ không ngừng gào khóc, do dự có nên khóc cùng với các bạn không.

Dù sao như vậy mới hợp với mọi người.

Nhưng mà Tể Tể thử mấy lần bé cũng khóc không ra được.

Bởi vì khóc không ra, Tể Tể chỉ đành yên lặng đi tới bên giường nhỏ của mình, cởi giày ra leo lên giường nằm cẩn thận, rồi kéo chăn qua đắp lên.

Đắp chăn nhỏ qua đỉnh đầu, cái đầu nhỏ rúc vào trong, Tể Tể tạo một kết giới to bằng khoảng người mình cho mình.

Sợ các giáo viên không nhìn thấy bé sẽ tưởng là bé đi lạc mất, Tể Tể bảo đảm các giáo viên và các bạn đều có thể nhìn thấy bé sờ thấy bé nhưng sẽ tuyệt đối không làm ồn bé ngủ.

Tiếng gào khóc lập tức biến mất, Tể Tể hài lòng thở dài một tiếng, nhắm mắt lại đi ngủ.

Các giáo viên vỗ về xong tất cả các bạn nhỏ trừ Tể Tể ra thì đã là nữa tiếng sau, các bạn nhỏ đều mới ba bốn tuổi, còn rất nhỏ, khóc nhiều rồi cũng mệt.

Sau khi mệt không còn sức lực để khóc nữa, không ít người đã vừa khóc vừa ngủ trong lòng các giáo viên.

Đợi sau khi các giáo viên dỗ các bạn nhỏ ngủ xong, lại kiểm tra xem trên tay các bạn nhỏ có mang mấy thứ như dây chun siết vào tay không, công việc buổi sáng mới hơi chấm dứt.

Đương nhiên không thể rời đi, có bạn nhỏ ngủ rồi nhưng lại bật khóc.

Có bạn nhỏ ngủ một lát sẽ dậy đi nhà vệ sinh, còn có bạn nhỏ động tác xoay người khi ngủ quá mạnh, hơi không cẩn thận thôi sẽ có thể rơi xuống khỏi giường.

Ba giáo viên trông chừng hai mươi lăm bạn nhỏ, nhỏ giọng nói chuyện, họ đều đang nói tới Tể Tể.

“Từ trước tới giờ tôi chưa từng gặp bé nào dễ trông như Tể Tể cả.”

“Tôi cũng thế, hôm nay mới tính là ngày đầu tiên tới nhà trẻ nhưng so với không ít các bạn đã tới hơn một tuần rồi còn ngoan hơn, năng lực thích ứng rất mạnh.”

Vừa rồi mọi người đều không, chỉ có một mình Tể Tể không khóc, không chỉ không khóc, thậm chí còn tự tìm đến giường nhỏ của mình rồi đi ngủ.

“Ngoan quá đi mất!”

“Hơn nữa còn rất dễ thương đáng yêu, bụ bẫm, thật sự làm người ta yêu thích mà!”

“Buổi chiều có thể để các bạn nhỏ khác chơi với Tể Tể nhiều hơn, mặc dù Tể Tể rất ít nói chuyện nhưng mà tính tình lại vô cùng ổn trọng.”

“Hoàn toàn có thể!”

Lúc ngủ trưa, có hai bạn nhỏ ngủ trưa rồi nằm mơ khóc lên, các giáo viên lại vỗ về một lát.

May mà cũng không khóc quá lớn, dỗ một lát rồi lại ngủ, không có ồn ào đánh thức các bạn nhỏ khác.

Sau khi hết thời gian nghỉ trưa, các bạn nhỏ lần lượt tỉnh lại.

Có mấy bạn vẫn còn chưa tỉnh, các giáo viên cũng không cưỡng ép gọi dậy mà là để một giáo viên ở lại coi chừng, hai giáo viên còn lại tổ chức cho các bạn nhỏ đã dậy xếp hàng đi tới nhà vệ sinh rửa mặt.

Ba giờ chiều, trừ Tể Tể ra thì các bạn nhỏ khác đều đã tỉnh.

Các bạn nhỏ bắt đầu ăn bữa phụ, ăn hoa quả điểm tâm, Tể Tể vẫn còn đang ngủ.

Giữa chừng chủ nhiệm lớn là cô Tôn có gọi Tể Tể hai lần, nhưng Tể Tể vẫn ngủ say như cũ.

Buổi chiều còn có lớp âm nhạc và lớn bóng rổ, nhưng mà vẫn không thể đánh thức Tể Tể dậy.

Cô Tôn đã không bình tĩnh được nữa.

Hai giáo viên còn lại cũng lo lắng.

“Thế này… lại gọi lại đi, nếu không qua nửa tiếng nữa cũng tan lớp mất rồi.”

Cô Tôn lại gọi lần nữa, thậm chí còn kéo nhẹ bàn tay nhỏ của Tể Tể.

“Tể Tể, dậy thôi.”

“Tể Tể ~~ nên dậy thôi ~~~”

Trả lời cô Tôn là tiếng chép miệng của Tể Tể, sau đó là tiếng hít thở đều đặn.

“Cô Tôn…”

Lo Tể Tể xảy ra chuyện gì, cô Tôn không thể không gọi bác sĩ của trường qua kiểm tra.

Kiểm tra xong xuôi, bác sĩ của trường lại vừa buồn cười vừa không biết thế nào mà buông bay.

“Cô Tôn, bé chỉ đang ngủ thôi, ngủ vô cùng sâu.”

Cô Tôn: “…”

Trừ Tể Tể ra, trong lớp còn có hơn hai mươi bạn nhỏ, cô Tôn không thể cứ gọi Tể Tể mãi được, cô chỉ đành tiếp tục dẫn các bạn nhỏ khác đi chơi trước, lên lớp âm nhạc và bóng rổ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free