Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 434:

Giang Lâm: “…”

Bánh bao không hình tròn, lẽ làm còn có thể là hình nhọn à?

Mặc dù sếp lạnh lùng hà khắc, nhưng vẫn luôn nói đạo lý.

Người nói đạo lý thế này một khi không nói đạo lý nữa thì sẽ không bình thường thế này sao?

Giang Lâm nhìn sếp đang cau chặt mày thì không dám chậm trễ nữa, anh vội chạy qua cầm bữa sáng trên bàn lên rồi chạy như bay ra khỏi phòng làm việc.

Chuyện buổi sáng này qua đi.

Hai mươi phút sau, Hoắc Trầm Lệnh dẫn Giang Lâm, còn có hai quản lý bộ phận tiêu thụ đi xuống tầng ba mươi lăm, nhưng vừa bước vào thang máy, nhìn thấy các nút ấn tròn tròn trong thang máy ông lại lần nữa che miệng rồi xông ra ngoài.

Giang Lâm: “…”

Sếp chỉ nói đừng để xuất hiện bất kỳ vật nào hình tròn trong phòng làm việc, không nói là nút ấn hình tròn trong thang máy cũng phải móc ra mà?

Hai quản lý của phòng tiêu thụ nhìn mà đầu đầy hỏi chấm.

“Trợ lý Giang, Hoắc tổng bị làm sao vậy?”

Giang Lâm: “… Tôi cũng không rõ, có lẽ là cảm thấy buồn nôn với các đồ vật có hình tròn.”

Hai quản lý của phòng tiêu thụ cạn lời.

Từng nghe phụ nữ có thai sẽ thấy buồn nôn với các loại mùi, chứ chưa từng nghe nói một tên đàn ông sẽ cảm thấy buồn nôn với loại hình dáng nào cả.

Trợ lý Giang không muốn nói thì thôi đi, thế này là ngay cả lấy cơ qua loa cũng lười nghĩ.

Hai quản lý phòng tiêu thụ phiền muộn bất an.

Bọn họ đắc tội trợ lý Giang chỗ nào rồi, hay là đắc tội gì với Hoắc tổng rồi?

Năm phút sau, Hoắc Trầm Lệnh quay trở lại.

Chẳng qua ông không đi thang máy nữa mà là chuyển thành đi bộ.

Hai quản lý phòng tiêu thụ với chiếc bụng bia: “…”

Từ tầng sáu mươi đi bộ tới tầng ba mươi lăm, đợi lát nữa còn phải trở về báo cáo với Hoắc tổng nữa, tay chân sống trong nhung lụa mấy năm nay của bọn họ…

Đi được nửa đường Hoắc Trầm Lệnh lại ngẩng đầu nhìn thấy đèn cảm ứng hình tròn, thế là ông lại mau chóng chạy đi nôn.

Sau đó đến tầng ba mươi lăm, đúng lúc tầng ba mươi lăm đang chúc mừng ký kết thành công hợp đồng nào đó, nơi nào cũng treo đầy bóng bay, còn mua rất nhiều bánh kem chúc mừng nữa.

Sau đó… Hoắc Trầm Lệnh lại lần nữa nôn điên cuồng không ngừng.

Còn khi nhìn thấy cốc nước hình tròn trên bàn của nhân viên thì thế nào lại càng không phải nhắc tới.

Cuối cùng Hoắc Trầm Lệnh chẳng làm gì cả, ông nhắm mắt bước vào thang máy chuyên dụng của giám đốc, trở về phòng làm việc của chính mình.

Giang Lâm đã hoàn toàn không bình tĩnh được nữa rồi.

Anh vào một góc của phòng làm việc, nhỏ giọng gọi điện thoại cho Cố Thích Phong.

“Bác sĩ Cố, dưới tình huống thế nào mà một người sẽ đột nhiên nhìn thấy mấy đồ vật hoặc đồ ăn như bánh bao, còn có bánh kem, bóng bay, hay là cốc nước gì đó thì nôn.”

Giọng nói Cố Thích Phong uể oải.

“Bánh bao thịt?”

“Đúng vậy?”

“Bánh bao và bánh kem, Chỉ là cảm thấy quá dầu mỡ, ngửi mùi là muốn nôn, thường thì phụ nữ đang có thai sẽ có phản ứng mạnh, cậu nói đồ ăn hoặc đồ vật hình tròn như bóng bay cái cốc, tình huống này có thể là phụ nữ có thai đang tự liên tưởng thôi.”

Giang Lâm: “…”

Cố Thích Phong khó hiểu: “Ai mang thai vậy? Tôi nhớ cậu là một chú chó FA mà!”

Giang Lâm do dự, cảm thấy thật hoang đường.

Đúng lúc Hoắc Trầm Lệnh bên kia qua đây tìm đồ, nhìn thấy Giang Lâm đang trốn trong góc lén lút gọi điện thoại thì không khỏi nhíu mày.

Ông đưa tay vỗ một cái lên vai Giang Lâm.

Giang Lâm đang lén gọi điện thoại bị dọa giật bắn, anh ta vừa quay lại thì nhìn thấy Hoắc Trầm Lệnh, sau đó không khỏi hít một hơi.

“Hoắc tổng!”

Cố Thích Phong ở bên kia điện thoại: “…”

Thế ý của Giang Lâm là… Hoắc Trầm Lệnh có rồi?

Không được, anh phải đi xem náo nhiệt mới được, ha ha ha.

****2:

Tể Tể đã biến cha nuôi thành náo nhiệt lại không hề biết, dưới sự dẫn dắt của quản gia La và hai người anh trai, cuối cùng bọn họ cũng chọn nhà trẻ quốc tế song ngữ Hán Ninh mà bạn nhỏ Bạc Niên đang học.

Sau khi thi thể của Vương Ngọc Linh bị phát hiện, cảnh sát đã nhanh chóng phong toả hiện trường, thời gian cổng nhà trẻ đóng rồi mở ra chưa vượt quá hai mươi phút cho nên không hề dẫn tới khủng hoảng.

Cha của Vương Lộ lo lắng nhà họ Hoắc truy cứu trách nhiệm nên chiều ngày hôm đó đã đưa con gái đi xử lý thủ tục chuyển trường, cho nên sau khi Tể Tể đến thì không còn gặp Vương Lộ nữa.

Đương nhiên, Tể Tể cũng không nhìn thấy Bạc Niên.

Bé chẳng quen biết bạn nào trong lớp cả, lại lo lắng vừa nói chuyện sẽ dọa sợ các bạn nhỏ, cho nên trừ lúc giáo viên bảo bé tự giới thiệu ra thì chẳng nói nhiều lấy một chữ.

Vương Hiểu Huy đến gần bé: “Tể Tể, Bạc Niên đâu?”

Tể Tể đoán bên Bạc Niên chắc là do nhà chú Bạc đã xảy ra chuyện gì đó, hơn nữa chuyện không nhỏ, cho nên Bạc Niên mới không tới.

Nhưng bé sợ nói nhiều sẽ dọa khóc bạn nhỏ, thể là bé lắc đầu.

“Không biết.”

Một bạn nhỏ khác sáp qua, kéo Vương Hiểu Huy đi, lén nói với cậu ta.

“Cậu chơi với Tể Tể không sợ Bạc Niên về sẽ đánh cậu à? Thứ cậu ta thích chơi sẽ không cho người khác động vào đâu.”

Bạn nhỏ Vương Hiểu Huy nghẹn lời, cậu ta nhìn Tể Tể, rồi lại nhìn bạn nhỏ vừa qua, cuối cùng vẫy vẫy tay về phía Tể Tể.

“Tể Tể… chúng.. chúng ta lần sau lại chơi nhé.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free