Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 433:
Không nói thì thôi, vừa nói Hoắc Tư Thần lại thật sự cảm thấy mình vô cùng khát.
Cậu cầm cốc lên ngẩng đầu uống một hơi, một cốc sữa bò nhanh chóng thấy đáy, Hoắc Tư Thần thở hổn hển từng hơi.
“Anh hai, bây giờ vẫn chưa tới bảy giờ ạ?”
Hoắc Tư Tước gật đầu: “Sáu giờ năm mươi phút.”
Hoắc Tư Thần khó hiểu: “Sớm như này cha đã tới công ty đi làm rồi à?”
Hoắc Tư Tước lắc đầu: “Không đến mức vậy, thường thì khoảng bảy rưỡi cha mới ra ngoài.”
Tể Tể nghe hiểu nói: “Anh ba, ý của anh là cha không ở trong nhà ạ?”
Hoắc Tư Thần gật đầu: “Phòng sách không có ai, phòng ngủ cũng không có, anh còn đi cả bên vườn hoa tìm một vòng cũng không có ai cả.”
Khóe miệng Hoắc Tư Tước giật giật: “Em hỏi quản gia La không phải là biết luôn à?”
Hoắc Tư Thần: “… Đúng nhỉ! Em quên mất!”
Vừa lúc quản gia La tiến vào: “Cậu hai, cậu ba, tiểu thư, ông chủ gọi điện thoại về nói là hôm nay bảo các cậu chăm sóc cho tiểu thư một ngày, bây giờ ngài ấy còn đang ở công ty chưa về được.”
Tể Tể: “… Vậy là hôm nay Tể Tể không đi nhà trẻ ạ?”
Vốn Hoắc Tư Tước không muốn Tể Tể đi nhà trẻ, nhưng nhìn Tể Tể dường như vô cùng mong đợi được đi nhà trẻ nên cậu vội nói.
“Không sao cả, cha có việc bận không về được, anh hai và anh ba đưa em đi cũng như nhau thôi.”
Hoắc Tư Thần cắn một ngụm to bánh bao thịt: “Đúng vậy!”
Tể Tể chỉ coi là cha nuôi và cha Minh Vương đều bận nên cũng không hỏi nhiều thêm nữa.
Các cha đều bận, anh hai và anh ba đưa bé đi nhà trẻ thì cũng được.
Nhớ tới các loại tình huống gặp phải khi ở nhà trẻ, Tể Tể vừa ăn cơm vừa cố gắng nhắc nhở chính mình phải hòa đồng, nếu không các cha lại phải lo lắng về chuyện bé đi nhà trẻ.
Bé gật đầu, giọng nói non nớt mềm mại, nhìn vô cùng ngoan ngoãn.
“Tể Tể biết rồi ạ, Tể Tể sẽ ngoan ạ.”
Có được câu trả lời, rồi nhìn tiểu thư vô cùng ngoan ngoãn, quản gia La nở nụ cười từ ái nuông chiều rồi nhanh chóng rời đi.
Đi tới nơi không có ai, ông gọi điện thoại cho ông chủ.
“Ôn chủ, cậu hai và cậu ba quyết định đưa tiểu thư Tể Tể đi nhà trẻ rồi.”
Hoắc Trầm Lệnh đang trong phòng nghỉ của phòng làm việc, tinh thần ông uể oải, dưới mắt có quầng xanh.
Ông dựa lưng vào ghế sô pha, đôi chân dài hơi cong như đang không có chỗ nào để yên được.
Ông ngẩng đầu nhắm mắt nghỉ ngơi, trên mặt là một màu xanh trắng.
Nhận được điện thoại của quản gia La, cha nuôi Hoắc vẫn nhắm mắt như cũ, nhưng đôi mày dày rậm lại nhíu chặt.
“Bọn nó đưa Tể Tể đi nhà trẻ?”
“Vâng.”
Cha nuôi Hoắc nhớ tới sự mong đợi của Tể Tể dành cho nhà trẻ, lời từ chối lên tới bên miệng lại bị ông nuốt trở lại.
“Ông lựa chọn cẩn thận các nhà trẻ ở gần trang viên nhà họ Hoắc một lượt, trước khi bọn nó ra ngoài phải quyết định ra nhà trẻ nào Tể Tể sẽ đi! Tôi sẽ để Giang Lâm giúp đỡ ông!”
“Vâng, ông chủ.”
Đúng lúc Giang Lâm đang đẩy cửa vào đưa đồ ăn sáng cho ông.
Đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy sếp uể oải không có tinh thần như thế này, nghe đâu là bản thân không có việc gì nên ở trong phòng làm việc tập thể dục bằng cách xoay tròn, nhất thời anh ta không biết nên nói cái gì nữa.
“Sếp, bữa sáng của anh ạ.”
Hoắc Trầm Lệnh liếc mắt nhìn một cái, hình như trong bữa sáng có bánh bao hình tròn, cổ họng ông nghẹn lại, sau đó trong dạ dày lập tức sôi trào.
Ông đứng bật dậy rồi chạy thẳng vào trong nhà vệ sinh.
Giang Lâm bị dọa nhảy dựng lên: “Sếp!”
Hoắc Trầm Lệnh vừa xua tay với bữa sáng Giang Lâm đặt trên bàn, vừa nằm bò trong nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Giang Lâm: “…”
Giang Lâm vội đi lấy một cốc nước đưa qua.
Hoắc Trầm Lệnh nôn gần hai phút, sau đó ông dựa lưng vào khung cửa ngẩng đầu thở hổn hển.
Giang Lâm nhíu mày: “Sếp, hay là tôi gọi bác sĩ Cố tới kiểm tra cho ngài nhé?”
Hoắc Trầm Lệnh chẳng thèm nghĩ đã từ chối.
“Không cần!”
Giang Lâm thấy trạng thái của ông không tốt thì càng lo lắng hơn.
“Sếp, tình huống này của ngài…”
Đương nhiên Hoắc Trầm Lệnh biết cơ thể mình đang như thế nào, nhưng việc này nói ra thế nào đây?
Nói với Giang Lâm ông bị Tể Tể kéo xoay vòng vòng, kết quả xoay tới giờ vẫn chưa trở lại bình thường được à?
Tể Tể ngoan như vậy, bé biết được sẽ áy náy biết bao chứ?
Hơn nữa người bị xoay vòng cũng không chỉ có một mình ông, cha ruột của Tể Tể khi đó còn thảm hơn cả ông.
Gần như là ngay khoảnh khắc Tể Tể bị bọn họ đẩy ra ngoài cửa, Minh Vương đã biến thành một làn sương mù đen rồi biến mất.
Lúc sương mù biến mất ở trước cửa sổ nó vẫn còn đang lung lay.
Đó là sợ bị ông cười nhạo nên dù không đứng dậy nổi cũng phải bỏ chạy.
Còn cái dáng vẻ bị xoay tới thần trí không rõ đó, không biết có thể thuận lợi về tới địa phủ được hay không.
Nghĩ tới đây, Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên cảm thấy mình khỏe hơn nhiều rồi.
Ông súc miệng, một lúc lâu sau thì đứng thẳng dậy.
“Giang Lâm, chuyển toàn bộ đồ vật trang trí có hình tròn trong phòng làm việc ra ngoài đi!”
Giang Lâm: “Dạ?”
Hoắc Trầm Lệnh không nhìn về phía cái bàn, nhưng bây giờ ngửi thấy mùi bánh bao ông đã muốn nôn.
“Cầm bánh bao đi trước đi, sau đó đừng để tôi nhìn thấy bánh bao hình tròn nữa!”