Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 432:

Thỏ Đen há miệng, nghẹn lời.

Tể Tể ngửi ngửi, ngửi thấy một mùi nấm mốc lâu nắm, lông mày nhỏ của bé nhíu chặt lại.

“Thỏ Đen, mấy này nay mày đi đâu đấy?”

Thỏ Đen dạo này đang dạo chơi khắp nơi chột dạ, cơ thể lớn khoảng lòng bàn tay của nó rúc vào trong biệt thự nhỏ xa hoa của chính mình, hận không thể biến mất tại chỗ.

“Đại nhân nhỏ, tôi…”

Lông mày nhỏ của Tể Tể nhíu càng chặt hơn: “Thỏ Đen, không được nói dối!”

Thỏ Đen không dám nói dối, nhưng nó cũng không muốn mình biến thành một bàn tiệc thỏ.

Đôi mắt thỏ đỏ của nó đảo loạn, nhân lúc Quỷ Trọc Tóc và Bút Tiên còn chưa trở lại, nó lập tức có một chủ ý.

“Đại nhân nhỏ, cho dù là chuyện gì thì tôi cũng đều là bị ép, là Quỷ Trọc Tóc và Bút Tiên, bọn nó tháo cửa của tôi ra rồi sau đó tôi mới đi ra ngoài.

Tể Tể tò mò: “Tại sao bọn nó lại muốn tháo cửa của mày ra?”

Hoắc Tư Tước cong môi đe dọa một cách không có ý tốt.

“Thỏ Đen, món đầu thỏ cay anh cả tao làm thật sự rất tuyệt, ăn ngon tới làm người khác hận không thể nuốt hết cả xương!”

Thỏ Đen: “…”

Thỏ Đen nhịn cảm giác gắt gỏng tới muốn xù lông lại, nó cố gắng làm mình nhìn như vô cùng hèn mọn tủi thân.

“Đại nhân nhỏ, cậu hai, chúng tôi chọc phải một con cương thi lông đỏ, thằng nhóc đó bất tử bất diệt, vô cùng lợi hại, nó nhìn trúng cửa của tôi nên cướp về làm nắp quan tài rồi!”

Hoắc Tư Tước: “…”

Hoắc Tư Thần vẫn luôn ngồi xoa bắp chân đột nhiên dậy lên hứng thú.

“Cương thi lông đỏ? Thật sự có cương thi à?”

Thỏ Đen rất muốn trách Hoắc Tư Thần một câu “cả công chúa nhỏ của địa phủ còn tồn tại, một con thỏ đại gia như nó cũng tồn tại, thì cái thứ đồ chơi đánh không chết đập không nát như cương thi sao lại không thể tồn tại chứ?

Chẳng qua ngại vì Tể Tể còn ở đây, nó toét miệng ra giải thích.

“Cậu ba, thật sự có cương thi, hơn nữa còn là một con vô cùng hung dữ, tính cách thuần thổ phỉ, hoàn toàn không nói đạo lý, tóm được ai là cắn người đó!”

Khóe miệng Hoắc Tư Thần giật giật, cậu có chút sợ hãi.

Chẳng qua khi nhìn thấy Tể Tể, mắt cậu lại sáng lên.

“Tể Tể, cương thi có phải là tồn tại lợi hại nhất trong tất cả các quỷ quái không?”

Tể Tể chép miệng, quanh miệng đều là bọt kem đánh răng, bé dùng giọng nói non nớt mềm mềm chê bai.

“Anh ba, cương thi ngay cả quỷ quái cũng chẳng phải, chẳng lợi hại chút nào cả!’”

Thỏ Đen đột nhiên nảy ra một suy nghĩ lớn mật, sức chiến đấu của con cương thi nhỏ lông đỏ kia vô cùng lợi hại, nhưng phàm có thể tổn thương một chút xíu tới đại nhân nhỏ thì cũng đủ để nó nhân cơ hội đó bỏ chạy được.

“Đại nhân nhỏ, nhưng mà con cương thi nhỏ lông đỏ đấy nói mình là vô địch thiên hạ, đừng nói là ngài, ngay cả Phong Đô Đại Đế đích thân tới nó cũng có thể mở miệng cắn chết ngài ấy!”

Tể Tể không đánh răng nữa: “Nó ở chỗ nào? Chúng ta đi tìm nó!”

Thỏ Đen vừa thấy có trò hay, lúc nó vừa định nói thì bị Hoắc Tư Tước đột nhiên đi qua dùng dây cao su quấn mồm lại.

“A a a…”

Tên giảo quyệt này!

Thế mà dám dùng dây chun buộc miệng của thỏ đại tiên lại!

Đợi thỏ đại tiên tự do rồi, người đầu tiên cắn chết sẽ là cậu ta!

Hoắc Tư Tước lớn hơn Hoắc Tư Thần, hơn nữa tâm tư của cậu tinh tế, lúc con mắt của Thỏ Đen đảo loạn cậu đã cảm nhận được Thỏ Đen đang có chủ ý xấu rồi.

Cậu ôm Tể Tể lên đi về phía phòng rửa mặt: “Tể Tể, em rửa mặt trước đi, không phải là cha nói muốn đưa em đi nhà trẻ à?”

Đôi mắt của Tể Tể trừng to: “Đúng đúng đúng, anh hai, Tể Tể còn phải đi nhà trẻ nữa.”

Thỏ Đen: “…”

Hoắc Tư Thần không hiểu gì cả, cậu ngồi trên giường hỏi với bóng lưng của Hoắc Tư Tước.

“Anh hai, tại sao đột nhiên muốn đưa Tể Tể đi nhà trẻ vậy?”

Không phải phía bên bà nội đã nói là mời giáo viên về dạy ở nhà rồi sao?

Hoắc Tư Tước chẳng thèm quay đầu lại: “Là ý của cha, nếu như em có thắc mắc gì thì đợi lát nữa xuống tầng thì hỏi cha.”

Bình thường Hoắc Tư Thần đều nhảy disco trên đầu cha nên đã quen rồi.

“Hỏi thì hỏi!”

Cậu nói xong thì lau mắt một cái rồi trực tiếp đi ra ngoài.

Thỏ Đen: ‘…”

Hu hu!

Không phải đã nói là đi tìm tên cương thi lông đỏ kia rồi sao?

****1:

Trong phòng khách trống không, phòng ăn bên kia truyền tới mùi thức ăn sáng.

Tể Tể và anh hai cùng nhau đi xuống tầng, ngửi thấy mùi thơm thức ăn ngào ngạt thì chạy thẳng tới phòng bếp.

“Ơ, anh cả với anh ba đâu rồi ạ?”

Sáng nay Hoắc Tư Tước đã xem điện thoại, bên anh Tư Lâm có việc, nửa đêm qua anh cả đã đi về nhà cũ, hôm nay còn chưa trở lại.

Còn Hoắc Tư Thần…

“Tể Tể, anh cả có việc ra ngoài rồi, còn Tư Thần… có thể là nó đang ở phòng sách của cha.”

Vừa dứt lời, Hoắc Tư Thần đã nhanh chóng chạy ra khỏi phòng sách rồi chạy thẳng về phía phòng bếp bên này.

Tể Tể vội cầm cốc sữa bò run run đưa qua, Hoắc Tư Thần nhìn mà chỉ sợ Tể Tể làm rơi cốc sữa bò nên vội vàng chạy qua đỡ lấy.

“Ai da, Tể Tể, anh ba có thể tự lấy được.”

Tể Tể cười híp mắt cắn một miếng to bánh bao thịt: “Tể Tể thấy anh ba chạy vội vậy, cảm thấy chắc là anh ba đã khát rồi, anh uống chút sữa bò trước đi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free