Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 431:

Là một người xem chùa đã bị sếp quên mất, vô ý nhìn thấy các lời nói của sếp, lại bị các quản lý cao cấp của công ty mắng mỏ, anh ta không bị phát hiện ra thì càng tốt hơn.

Bách Minh Tư lập tức hiểu được ý của Giang Lâm, cậu không nhịn được mà cười lên.

“Cháu đã hiểu rồi, chú Giang yên tâm đi.”

Giang Lâm thở phào một hơi, còn có chút lúng túng.

“Vậy làm phiền cậu Minh Tư rồi.”

Bách Minh Tư thu lại nụ cười, dáng vẻ đứng đắn.

“Không cần khách khí ạ.”

Trong lòng cậu cũng tò mò, rốt cuộc là ai đang sử dụng tài khoản cá nhân có biệt danh là ‘cha’ này?

Không phải là chú Hoắc, chú Hoắc lạnh lùng nghiêm túc, sẽ không gửi những sticker này.

Vậy là mấy người anh Tư Cẩn sao?

Mang theo loại nghi ngờ này, Bách Minh Tư xoay người bước vào trong nhà.

****0:

Đợi tới lúc Bách Minh Tư đi hỏi Hoắc Tư Cẩn thì Hoắc Tư Cẩn đã nhận được điện thoại của anh họ Hoắc Tư Lâm rồi đi ra ngoài rồi.

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần trông coi trong phòng của Tể Tể, ở một lát rồi ngủ luôn.

Bách Minh Tư nhìn Tư Tước và Tư Thần đang nằm ngủ ngổn ngang trên giường, rồi lại nhìn Tể Tể bị chặn ở giữa, cậu không nhịn được bật cười.

Cậu cầm lấy chăn mỏng đắp lên cho ba người, sau đó xoay người ra ngoài trở về phòng cho khách rửa mặt.

Vốn cậu định đợi Hoắc Tư Cẩn về, nhưng dựa vào giường đợi một lúc, cậu lại bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ.

Nắng sớm mờ mờ, vườn hoa sau trang viên truyền tới tiếng chim hót.

Tể Tể xoa mắt bò dậy.

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần vẫn còn đang ngủ, Tể Tể nhìn những chú chim đang hót líu lo ngoài cửa sổ, bé nhẹ nhàng lùi xuống giường định đi rửa mặt.

Bé vừa di chuyển tới mép giường thì bàn tay nhỏ đã bị tay của Bách Minh Tước nắm lại.

“Tể Tể, em đi đâu vậy?”

Tể Tể chớp đôi mắt to tròn rồi chỉ về phía nhà vệ sinh: “Anh hai, Tể Tể đi rửa mặt ạ.”

Hoắc Tư Tước vô cùng buồn ngủ, cậu cố gắng nhấc mí mắt lên nhìn thời gian.

“Sáu giờ rưỡi, Tể Tể, em ngủ thêm lát đi, thời gian vẫn còn sớm.”

Nhưng Tể Tể lại không buồn ngủ nữa.

Bé nhớ là cha nói sẽ đưa bé đi nhà trẻ.

“Anh hai ngủ đi ạ, cha nói hôm nay sẽ đưa Tể Tể đi nhà trẻ, Tể Tể đi rửa mặt trước, rồi lại đi ăn cơm sáng, sau đó cùng cha đi ra ngoài.”

Hoắc Tư Tước: “… Ò.”

Cậu vô thức buông lỏng bàn tay của Tể Tể ra, dù sao cũng có cha ruột ở đó, có người chăm sóc Tể Tể.

Kết quả cậu nhắm mắt lại ngủ không tới ba giây thì lại bật dậy từ trên giường.

“Cái gì? Tể Tể muốn đi nhà trẻ sao?”

Cơn buồn ngủ của Hoắc Tư Tước bị quét sạch, cậu lập tức bò dậy từ trên giường rồi đi tìm Tể Tể.

Mới đi được hai bước cậu lại xoay người lại, véo một cái trên người em trai vẫn còn đang ngủ ngon lành.

Sáng sớm, trong phòng ngủ truyền tới tiếng hét như heo bị chọc tiết của Hoắc Tư Thần.

“Á! Đau! Con Thỏ Đen kia mày dám cắn ông đây à, không muốn sống nữa có phải không?”

Sau khi Tể Tể quay lại thì con Thỏ Đen rúc trong góc tường kia đã hận không thể chui vào trong khe hở của tường: “…”

Nó má nó thích cắn người à?

Nó là một con thỏ đại tiên, còn gây khó dễ cho một con thú hai chân đến lông cũng chưa mọc đủ làm cái gì?

Còn là lúc đại nhân nhỏ đang ở đây, nó nghĩ quẩn bao nhiêu mới làm như vậy chứ?

Tể Tể ở trong phòng rửa mặt đánh răng được một nửa, nghe thấy tiếng động bé vội cầm bàn chải đánh răng, bưng cốc chạy bình bịch ra ngoài, nước vãi ra ngoài mất một nửa.

“Thỏ Đen!”

Thỏ đang co ở góc tường, Thỏ Đen bị nồi rơi xuống từ trên trời: “…”

Nó má nó nên nhân lúc vị đại nhân nhỏ này không ở đây mà trực tiếp nuốt luôn cái con thú nhỏ hai chân chưa đủ lông đủ cánh này.

Thỏ Đen miệng nói tiếng người, vô cùng tủi thân.

“Đại nhân nhỏ minh giám, tôi chưa từng rời khỏi cái lồng này, không phải là tôi mà.”

Hoắc Tư Thần đang ngủ mơ màng thì bắp đùi đột nhiên nhói đau một cái, trừ con Thỏ Đen kia ra thì cậu chẳng nghĩ tới ai được nữa.

“Không phải mày chẳng lẽ là anh hai của tao chắc?”

Dù sao cũng không phải là Tể Tể!

Tể Tể sẽ không nỡ véo cậu đâu.

Tên đầu têu Hoắc Tư Tước: “Không khéo quá, đúng là anh đấy.”

Hoắc Tư Thần: “…”

Cậu má nó…

Nhưng cậu không làm gì được!

Thỏ Đen: “…”

Thế là có chân tướng rồi.

Giây sau Hoắc Tư Tước bổ sung thêm một câu: “Nhưng mà Thỏ Đen, cửa lồng của mày đi đâu mất rồi?”

Thỏ Đen rúc trong cái lồng siêu xa hoa trong góc tường nhanh chóng nhìn về phía cửa lồng, cái nhìn này làm nó suýt thì sụp đổ.

Bởi vì khoảng thời gian gần đây đại nhân nhỏ vẫn luôn không ở trang viên nhà họ Hoắc bên này, nó, Quỷ Trọc Tóc cách vách và Bút Tiên bị phong ấn trong bút lông chơi có hơi điên.

Bọn nó trêu chọc tới một nhóc cương thi lông đỏ, nhóc con đó vô cùng hung ác.

Lúc nó đi, để phòng ngừa chuyện xảy ra, nó đã trực tiếp vác cả cửa của mình đi cùng.

Nó nghĩ nếu như chủ nhân nhỏ trở về nó cũng có thể trực tiếp vác theo cửa trở về, cấp tốc ngụy trang thành dáng vẻ từ đầu đến cuối đều chưa từng rời đi.

Kết quả không ngờ tới nhóc cương thi lông đỏ đó quá hung tàn, quan tài của chính mình bị đám trộm mộ trộm mất một tấm thế là cướp lấy cánh cửa của nó bổ sung vào tấm quan tài đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free