Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 430:

Giang Lâm nói có chút gian nan: “Cậu Minh Tư, cậu là người thừa kế của gia tộc thông linh, cậu có phát hiện ra trang viên nhà họ Hoắc bên này hoặc là chỗ tập đoàn nhà họ Hoắc có nơi nào kỳ quái không?”

Bách Minh Tư không hiểu gì cả: “Ví dụ như?”

Giang Lâm: “...”

Việc này phải nói thế nào đây?

Vô căn vô cứ, mối quan hệ của cậu Tư Minh và tiểu thư Tể Tể lại tốt như vậy, cậu ấy sẽ tin lời nói từ một phía của anh ta sao?

Giang Lâm đột nhiên nhớ tới một chuyện khác: “Ví dụ như trong điện thoại cá nhân của sếp tôi đoạn thời gian trước đột nhiên mua mấy mã cổ phiếu, hai trong số mấy mã đó sếp chưa từng coi trọng, đúng ra thì sẽ không mua.”

“Còn có, biệt danh của sếp trở nên vô cùng kỳ quái, hôm nay còn nói rất nhiều lời kỳ quái trong nhóm nữa.”

Bách Minh Tư: “Hả?”

Giang Lâm lập tức lấy điện thoại ra: “Cậu Minh Tư, cậu xem đi.”

Mặc dù Bách Minh Tư còn trẻ, nhưng thân là người thừa kế của nhà họ Bách, các lĩnh vực cậu đều đã từng đọc qua nên đương nhiên cũng xem hiểu được xu hướng của những cổ phiếu này.

Nhìn thấy mấy mã cổ phiếu vào thời gian trước gần như rơi thẳng xuống đáy cốc, nhưng khoảng thời gian này lại như cải tử hoàn sinh, tăng thẳng vô hạn thì cũng có chút kinh ngạc.

“Hai mã này...”

Giang Lâm tiếp lời: “Người bình thường nhất định sẽ không mua đúng không?”

Bách Minh Tư gật đầu, cậu có chút cảm khái.

“Trước đây tôi đã từng nhìn hai mã cổ phiếu này, quả thật là không có ai mua, bây giờ người mua hai mã này gọi là tiền vào như nước cũng là lời khiêm tốn.”

Mặc dù không hiểu tại sao sếp lại mua mấy mã cổ phiếu này, nhưng Giang Lâm từ trước tới nay vẫn luôn vâng theo mệnh lệnh của sếp cũng theo đó mà mua.

Giang “tiền vào như nước” Lâm: “Cậu Minh Tư, vậy cái biệt danh này, cậu xem thử đi.”

Bách Minh Tư nhìn thấy ghi chú “cha” trong nhóm quản lý cao cấp. Sau khi xác định đó là id wechat cá nhân của chú Hoắc thì khóe miệng giật giật.

Cậu suýt nữa đã vô thức cho rằng đây là bút tích của Tể Tể.

Chẳng qua vào giờ khắc này cậu lại bác bỏ.

Bởi vì Tể Tể không biết chữ giản thể, ngay cả số ả rập cũng là hôm nay mới bắt đầu học, còn chỉ biết được những số thuộc một chữ số, số thuộc hai chữ số cũng không biết, chứ càng đừng nhắc tới việc đổi ghi chú wechat của chú Hoắc.

Bách Minh Tư từ từ nhíu mày lại: “Vậy nên ý của chú Giang là.... điện thoại cá nhân của chú Hoắc bị người ta hack rồi?”

Giang Lâm vội bác bỏ: “Chắc là không phải đâu! Tường lửa tài khoản cá nhân của sếp xếp thứ hai toàn cầu thì không ai dám nhận thứ nhất. Nếu như thật sự bị hack thì không thể nào lâu vậy rồi mà chỉ sửa mỗi biệt danh, mua những mã cổ phiếu trước đó không có hy vọng được.

“Đúng rồi, cậu Minh Tư, cậu xem, đây là mấy tin nhắn hôm nay tài khoản cá nhân của sếp đã gửi.”

Nhìn thấy nhưng tin nhắn của tài khoản đã được sửa biệt danh trong nhóm quản lý cao cấp thành “cha” gửi, khóe miệng Bách Minh lại lần nữa không không chế được mà giật giật.

[Đến đi, dậy...,,, tới nào,,, a ~~~]

[Sticker “Đến đánh tôi đi”.JPG]

[Sticker “Đừng tưởng là tôi không biết cậu đang làm cái gì.”.JPG]

[Sticker “Thằng ranh con” JPG]

[Sticker “Quỳ xuống gọi cha đi” JPG]

...

Trừ câu đầu tiên là một câu nói ra, sau đó gần như đều là những sticker.

Hơn nữa đều là những sticker thiếu đòn.

Nếu như không phải biết cái biệt danh “Cha” này là id wechat cá nhân của sếp, Giang Lâm đã không nhịn được cùng với các quản lý cấp cao trong nhóm mắng chửi đối phương rồi.

Khi đó bọn họ đang mở họp, sếp quả thật cũng đang cầm điện thoại nhìn, cho nên cho dù tài khoản có biệt danh là ‘cha’ này có nói cái gì bọn họ đều quả quyết giữ yên lặng, chỉ nhìn màn hình.

Vừa nhìn màn hình vừa dùng khóe mắt liếc nhìn sếp.

Sau đó bị sếp bắt gặp rồi bị liếc nhìn lại.

Sau đó anh ta mở họp một cách nề nếp, coi như không biết cái gì cả.

Nhóm quản lý cao cấp đang dự họp một lúc làm hai việc, mắng tới khí thế ngất trời ở trong nhóm.

Ai cũng tây trang giày da nhưng lại mắng mỏ ở trong nhóm, khi đó phải gọi là làm anh ta mở rộng tầm mắt.

[Rốt cuộc đây là tên ngốc nào vậy?]

[Đến giờ đã bao lâu rồi? Vẫn không biết đây là người bộ phận nào của công ty à?]

[Rốt cuộc là clone của ai? Không sửa biệt danh thì thôi đi, ngày nào cũng chiếm lợi của ông đây! Thế này là muốn làm cha tới nghiện rồi à?]

[Đồ con rùa! Có bản lĩnh thì đừng có mà ngã ngựa! Nếu không nhìn thấy mày xem ông đây có đập mày không!]

[Còn quỳ xuống gọi cha! Có bản lĩnh thì đứng ra đây để ông đây gọi! Kêu gào ở trong nhóm có tác gì quái gì chứ?]

...

Gần như là ngay lập tức, Bách Minh Tư nghĩ tới Tể Tể.

Sau đó cậu lại lập tức phủ định.

Lý do vẫn là lý do trước đó, Tể Tể không biết chữ.

Nếu nói người gửi các sticker này không có chút không hài lòng nào với các quản lý cao cấp trong nhóm thì tuyệt đối những sticker đều sẽ không thiếu đòn như thế này.

Nếu như thật sự là Tể Tể, nội dung của sticker sẽ không thống nhất như thế này.

Nghĩ tới đây, mày Bách Minh Tư nhíu càng chặt hơn.

“Chú Giang, việc này cháu đã biết rồi, trở về cháu sẽ hỏi chú Hoắc.”

Giang Lâm lập tức bổ sung: “Cậu Minh Tư, không cần nói với sếp là do tôi nói, bởi vì tôi cũng ở trong nhóm, nhưng có lẽ sếp đã quên rồi.”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free