Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 429:

Tể Tể đã bị cậu ôm vào trong thang máy chuyên dụng của giám đốc, cửa thang máy cũng từ từ đóng lại.

Tể Tể chỉ về phía phòng làm việc qua khe hở của cửa: “Nhưng mà anh Minh Tư ơi, nhìn sắc mặt của cha với cha nuôi đều rất không tốt á.”

Bách Minh Tư thầm nghĩ, nào chỉ là không tốt chứ.

Có lẽ cả đời này chỉ cần nhìn thấy vòng tròn bọn họ đều sẽ có di chứng mất.

Nhưng Minh Vương và chú Hoắc mau chóng đẩy Tể Tể ra ngoài thì biểu thị là hai người bọn họ đều không muốn để Tể Tể biết tình huống thật sự.

Thế là Bách Minh Tư chỉ đành nhìn trần thang máy rồi nói dối.

“Cái đó… có lẽ là xoay nhanh quá nên bọn họ tạm thời chưa thể thích ứng được thôi.”

Lúc này, hẳn là Minh Vương và chú Hoắc đã đang nôn một cách điên cuồng rồi nhỉ?

Tể Tể “à” một tiếng: “Thì ra là như vậy, vậy lần sau lúc Tể Tể chơi trò này với các cha thì sẽ xoay chậm lại một chút ạ.”

Nói tới đây, Tể Tể đột nhiên nhìn về phía Bách Minh Tư.

“Anh Minh Tư ơi, anh có muốn chơi không ạ?”

Bách Minh Tư gần như là lắc đầu theo phản xạ có điều kiện: “Không muốn.”

Tể Tể: “Dạ?”

Bách Minh Tư khụ một tiếng: “Cái đó… Tể Tể, anh Minh Tư khá thích mấy trò như là bịt mắt bắt dê, Tể Tể không thích chơi trò bịt mắt bắt dê sao?”

Tể Tể cười ha ha: “Tể Tể thích ạ! Vậy sau khi về chúng ta cùng anh cả anh hai anh ba cùng nhau chơi bịt mắt bắt dê đi.”

Bách Minh Tư nhìn thời gian, bây giờ đã là nửa đêm rồi.

Nửa đêm chơi bịt mắt bắt dê… Bách Minh Tư nhớ tới cảnh tượng lần đó khi Tể Tể cùng bọn họ đi tới biệt thự ngoại ô đã chơi bịt mắt bắt dê với quỷ quái.

Bách Minh Tư xoa đầu bé: “Tể Tể, không phải là mai em muốn đi nhà trẻ à? Tối nay chơi bịt mắt bắt dê, ngày mai ngủ gật ở nhà trẻ thì có tốt không?”

Tể Tể sững sờ.

“Không tốt ạ?”

Bách Minh Tư gật đầu: “Quả thật là không tốt, mặc dù ở nhà trẻ cũng có thể ngủ trưa, nhưng mà Tể Tể vẫn cần phải tham gia hoạt động của nhà trẻ, không thể cứ ngủ mãi được.”

Tể Tể nghĩ một lát rồi quyết đoán bỏ qua việc sau khi trở về sẽ chơi trò bịt mắt bắt dê với các anh trai.

“Anh Minh Tư, vậy sau khi về Tể Tể sẽ lập tức tắm rửa sau đó đi ngủ ạ.”

Bách Minh Tư thở phào một hơi, thấy Tể Tể vừa đáng yêu vừa nghe lời, cậu không khỏi nở nụ cười yêu chiều.

“Tể Tể ngoan quá.”

Thang máy xuống tới tầng một, Bách Minh Tư ôm Tể Tể ra khỏi đại sảnh tầng một, Giang Lâm đã đang đợi bọn họ trên chiếc xe bên ngoài.

Nhìn thấy bọn họ ra ngoài, anh ta vội đẩy cửa xe xuống mở cửa xe.

"Cậu Minh Tư, tiểu thư.

Tể Tể cười híp mắt chào anh ta: “Cháu chào chú Giang ạ.”

Giang Lâm cảm thấy mình không quá ổn, mấy người sếp đều không biết tiểu thư có thể là quỷ quái, anh ta nhịn thật sự rất khó chịu.

Rõ ràng là rất sợ, nhưng vẫn phải giả như không biết gì, còn phải lén lút thu thập chứng cứ cho sếp xem, nhưng vẫn luôn không có cơ hội.

****9:

Giang Lâm không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào, camera trên xe vẫn luôn được mở.

Anh ta thầm nghĩ chỉ cần tiểu thư Tể Tể có bất kỳ hành động nhỏ nào đều có thể bị camera quay lại một cách rõ ràng, đến lúc đó đó chính là chứng cứ xác thực.

Sếp có ơn với anh ta, đương nhiên anh ta không thể biết mà không báo được.

Kết quả trở về tới trang viên nhà họ Hoắc, Tể Tể ở trên xe vẫn luôn vô cùng ngoan ngoãn, bé cầm quyển tranh vẽ sếp để trên xe xem vô cùng say sưa.

Có chỗ nào xem không hiểu thì hỏi cậu Minh Tư đang ôm bé, một lớn một nhỏ cùng nhau xem tập tranh vẽ, anh cả trông nom em gái nhỏ, bầu không khí phải gọi là vô cùng hài hòa.

Đến nỗi Giang Lâm bắt đầu hoài nghi thân phận người thừa kế gia tộc thông linh của cậu Minh Tư.

Xe vừa mới tới cổng lớn biệt thự trang viên, Tể Tể còn chưa xuống xe, ba anh em nhà họ Hoắc đã đợi ở cổng từ lâu đã nhanh chóng kéo cửa xe ra.

“Tể Tể!”

“Minh Tư!”

Hoắc Tư Thần ỷ vào mình sức lớn, còn là người nhỏ tuổi vóc dáng nhỏ nhất trong ba anh em, cậu ta chui qua khe hở giữa anh cả và anh hai, ôm Tể Tể vào trong ngực.

“Tể Tể, anh ba ôm em lên tầng nghỉ ngơi!”

Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước: “...”

Tể Tể chào “anh cả anh hai anh ba” bằng giọng nói mềm mại rồi lập tức bị anh ba sợ anh cả anh hai cướp mất người ôm đi mất.

Lúc Bách Minh Tư chuẩn bị trở về nhà họ Bách, Hoắc Tư Cẩn lại gọi cậu lại.

“Minh Tư, muộn lắm rồi, em cũng đừng về, tối nay em ở lại đây đi.”

Bách Minh Tư nghĩ tới tình huống của chú Hoắc và Minh Vương thì cũng không do dự nữa mà gật đầu đồng ý.

“Được ạ.”

Lúc cậu chuẩn bị bước vào thì nhìn thấy Giang Lâm đang muốn nói lại thôi.

“Chú Giang, chú có chuyện gì ạ?”

Giang Lâm nhìn cậu cả cậu hai, rồi lại nhìn Bách Minh Tư.

“Cậu Minh Tư, tôi có mấy lời muốn nói riêng với cậu.”

Bách Minh Tư có chút kinh ngạc, mỉm cười gật đầu.

“Anh Tư Cẩn, các anh vào trước đi, lát nữa em sẽ vào.”

“Được!”

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước chẳng hỏi nhiều thêm một câu, nhanh chóng quay người đi vào trong nhà.

Bách Minh Tư hỏi Giang Lâm đang muốn nói lại thôi: “Chú Giang, chú muốn nói cái gì ạ?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free