Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 428:

Nếu như nhìn kĩ, sắc mặt vốn đã vô cùng trắng nhợt của ông lại càng trắng hơn một phần, gần như là có thể sánh với Sadako(*) trong phim truyền hình.

(*)Sadako: ma nữ tóc dài trong phim truyền hình của Nhật Bản.

Tể Tể vẫn còn đang nắm lấy hai người cha xoay vòng vòng, đột nhiên nghe thấy tiếng gọi của cha nuôi, bé không khỏi nghiêng đầu nhìn về phía cha nuôi.

“Cha ơi, sao vậy ạ?”

Hoắc Trầm Lệnh cố gắng ép cảm giác muốn nôn xuống, cố gắng nín thở rồi mới dám lên tiếng.

“Tể Tể, dừng lại đi, cha…”

Tể Tể thấy sắc mặt của cha nuôi không quá tốt, thế là bé vội vàng đặt cha nuôi xuống.

“Cha ơi, cha sao vậy ạ?”

Lúc Hoắc Trầm Lệnh định nói ông váng đầu hoa mắt thì lại liếc nhìn thấy sắc mặt của Minh Vương hiển nhiên cũng đã trắng hơn không ít.

Thế là, Hoắc Trầm Lệnh hít sâu một hơi.

“Tể Tể, cha cảm thấy chắc là cha Minh Vương của con vô cùng thích chơi xoay vòng, con lại quay nhanh thêm nữa đi.”

Minh Vương: “…”

Tể Tể khó mà tin nhìn về phía cha Minh Vương, sắc mặt của cha Minh Vương vẫn luôn rất trắng, lúc Tể Tể nhìn qua ông lại không muốn để Tể Tể nhìn thấy sự yếu ớt của mình, thế là cố gắng làm cho sắc mặt trở nên không khác mấy so với lúc trước.

Cho nên Tể Tể không nhìn ra.

Đối diện với đôi mắt bling bling còn mang theo cả sự vô cùng yêu thích của con gái cưng, lời từ chối đã đến bên miệng của Minh Vương lại nói không ra. Hiếm khi thấy con gái cưng của ông chơi vui vẻ thế này.

Thời gian ở chung với con gái của người làm cha như ông là quá ít.

Minh Vương không chút do dự gật đầu: “Đúng vậy, Tể Tể, cha rất thích chơi xoay vòng vòng với cha Hoắc của con.”

Hoắc Trầm Lệnh trừng mắt một cách hung dữ.

Tể Tể vội nhìn về phía ông, Hoắc Trầm Lệnh sợ Tể Tể phát hiện ra điều bất thường, thế là ngay khi Tể Tể nhìn qua ông lại thay đổi sắc mặt, trở nên vô cùng dịu dàng chiều chuộng.

“Tể Tể, cha…”

Ánh mắt của cha nuôi vừa dịu dàng vừa cưng chiều, Tể Tể lập tức hiểu.

“Cha yên tâm đi ạ, Tể Tể đã hiểu rồi!”

Cha nuôi Hoắc: “Hả?”

Tể Tể trực tiếp dùng hành động để chứng minh!

Hai bàn tay nhỏ lại lần nữa bắt lấy bàn tay lớn của hai người cha rồi tiếp tục xoay vòng trong khoảng không chính giữa phòng làm việc.

Bé vẫn không quên Bách Minh Tư, bé dùng giọng nói non nớt hô lớn về phía Bách Minh Tư đang nhìn tới trợn mắt há mồm.

“Anh Minh Tư ơi, anh lại đếm lại đi ạ! Hai trăm vòng, cái loại vô cùng nhanh ý, anh phải nhìn cẩn thận, nếu không sẽ đếm thiếu đấy.”

Bách Minh Tư: “… Ừ.”

Ánh mắt Bách Minh Tư nhìn về phía Minh Vương và Hoắc Trầm Lệnh phải gọi là một lời khó nói hết.

Hoắc Trầm Lệnh muốn gài Minh Vương: “…”

Minh Vương muốn gài Hoắc Trầm Lệnh: “…”

“Tể Tể à, cha…”

Tể Tể ngắt lời bọn họ: “Tể Tể biết rồi ạ, con lập tức bắt đầu đây, đi thôi!”

Cho dù Minh Vương có thể di chuyển nhanh, nhưng từ trước tới giờ ông chưa từng xoay tròn tại chỗ, hơn nữa còn thuộc về loại say xe nặng thế này.

Ở địa phủ thường thì đi đâu ông luôn đều đi một đường thẳng.

Gặp phải núi đá hay là tường dày, vậy cũng trực tiếp xuyên qua núi hoặc xuyên qua tường mà đi.

Cái loại xoay tròn tại chỗ kiểu này… chưa từng tồn tại!

Cho nên Minh Vương đã gặp bất hạnh.

Người cùng gặp bất hạnh còn có cả Hoắc Trầm Lệnh.

Ông khó khăn lắm mới áp được cảm giác muốn nôn xuống, không ngờ tới Tể Tể lại hiểu sai ý của ông, lúc tóm lấy Minh Vương tiếp tục quay lại cũng đồng thời mang ông theo.

Xoay với tốc độ cao ở một chỗ, Bách Minh Tư đều đếm mười số một lần.

“Mười!”

“Hai mươi!”

“Ba mươi!”

“Bốn mươi!”

Thậm chí bọn họ còn chẳng có cơ hội nôn ra, bởi vì Tể Tể rất biết chơi.

Bốn mươi cái đầu tiên đều xoay theo một hướng, sau đó mắt Tể Tể càng sáng hơn.

“Cha ơi, chúng ta lại đổi hướng xoay đi!”

Bọn họ vừa muốn nôn ra lại bởi vì Tể Tể đột nhiên thay đổi phương hướng mà cảm giác nôn mửa đã gần lên tới cổ họng lại đột nhiên lập tức biến mất.

Sau đó Bách Minh Tư lại bắt đầu đếm, cái loại cảm giác cực kỳ muốn nôn đó lại bùng nổ.

Giọng nói non nớt đáng yêu của Tể Tể như ma âm rót vào tai.

“Cha ơi, chúng ta còn có thể chơi như thế này!”

Minh Vương: “…”

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Không!

Chúng ta cảm thấy chơi không nổi nữa rồi!

Bọn họ muốn nôn, nhưng tốc độ lại quá nhanh, lại thường đổi phương hướng, bọn họ căn bản nôn không ra nổi.

Lại bởi vì tốc độ quá nhanh, lại còn nhiều kiểu, bọn họ muốn hôn mê cũng không hôn mê được.

Cho dù là Minh Vương hay là Hoắc Trầm Lệnh, cha ruột hay là cha nuôi thì đều lần nữa nảy ra cùng một suy nghĩ.

Hối hận muốn chết rồi!

Sau năm trăm vòng xoay nhanh, Tể Tể dừng lại rồi nhìn trái nhìn phải.

“Cha ơi, chơi có vui không ạ?”

Trả lời bé là sắc mặt phờ phạc của Minh Vương và cha nuôi Hoắc, cùng với động tác điên cuồng đẩy bé ra ngoài.

“Đi!”

Tể Tể: “…”

Bách Minh Tư hiểu ý của Minh Vương và Hoắc Trầm Lệnh, cậu ôm Tể Tể lên rồi dưới chân như bôi dầu mà nhanh chóng chạy lấy người.

Tể Tể không hiểu gì cả: “Cha ơi?”

Bách Minh Tư đã ôm Tể Tể chạy ra khỏi phòng làm việc: “Tể Tể yên tâm đi, ngài Minh và chú Hoắc chơi vui lắm, có thể là bọn họ đang muốn trao đổi chút điều tâm đắc thôi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free