Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 428
Đó là loại cười khẩy vô cùng âm u.
“Bổn tọa không tới thì sao biết được họ Hoắc anh căn bản không định cho Tể Tể đi học nhà trẻ chứ?”
Chuyện này thì Hoắc Trầm Lệnh đuối lý thật, Tể Tể đã đến tuổi đi học thì nên đi học, cho dù ông là người giám hộ của Tể Tể, cho dù ông có tâm tư khác thì cũng không nên không cho Tể Tể đi học.
Cho nên Hoắc Trầm Lệnh nói ra lời xin lỗi một cách vô cùng thành khẩn.
“Về việc không muốn cho Tể Tể đi nhà trẻ này, tôi xin lỗi anh, xin lỗi.”
Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên xin lỗi làm Minh Vương vô cùng bất ngờ, lời nói đã được sắp xếp sau đó nhất thời nghẹn lại trong cổ họng, lên không được xuống cũng không xong, kẹt cứng lại.
“Anh…”
Chỉ thế này đã xin lỗi rồi?
Thế mà không tranh luận không phản bác không đấu lý với ông?
Hoắc Trầm Lệnh cụp mắt, trong giọng nói trầm thấp càng có thêm sự chân thành.
“Tôi xin lỗi vì tư tâm của mình, xin lỗi, quả thật Tể Tể nên đi học, tôi sẽ lựa chọn nhà trẻ thích hợp nhất tốt nhất với bé.”
Minh Vương: “…”
Cảm giác như vừa đấm một cái lên bông vải vậy, phải gọi là vô cùng khó chịu.
Minh Vương ngả người ra sau, hừ nhẹ một tiếng.
“Bổn tọa chấp nhận lời xin lỗi của anh, nhưng tình huống của Tể Tể đặc biệt, nhà trẻ bé đi phải trải qua khảo sát của bổn tọa.”
Hoắc Trầm Lệnh nhíu mày, làm thế là không tin tưởng năng lực của ông à?
“Anh quanh sát? Anh quan sát thế nào? Nhìn xem có quỷ quái hay không à?”
Minh Vương: “Có biết vụ án hai năm trước giáo viên của nhà trẻ Nam Hoa dùng kim đâm trẻ con không? Một năm trước báo chí đăng tin có côn đồ xông vào nhà trẻ nào đó mấy người chết mấy người bị thương biết không hả? Một tháng trước lãnh đạo của nhà trẻ nào đó dâm loạn trẻ em anh có biết không?”
Minh Vương nói ra một cái, sắc mặt của Hoắc Trầm Lệnh lại sầm xuống một phần.
Mấy tin này ông biết không nhiều, mặc dù là người cầm quyền gia tộc đứng đầu nước Hoa, nhưng gần như lực chú ý của ông đều đặt ở trong vòng thương nghiệp.
Minh Vương liếc nhìn ông một cái, ánh mắt trở nên càng âm u lạnh lẽo hơn.
“Anh Hoắc, anh cũng biết lòng người có khi còn đáng sợ hơn quỷ quái nhiều!”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Bởi vì việc có liên quan tới Tể Tể, hơn nữa Minh Vương cứ nhất định không có lửa thì làm sao có khói, cho nên Hoắc Trầm Lệnh không hề chống đối, ông đang tự mình kiểm điểm lại chính mình.
Sự quan tâm của ông dành cho Tể Tể vẫn còn quá ít.
Đặc biệt là chuyện nhà trẻ…
Bởi vì hôm nay mới quyết định cho Tể Tể đi nhà trẻ nên có rất nhiều vấn đề ông vẫn chưa nghĩ tới.
“Anh Minh nói đúng, sau này tôi sẽ quan tâm nhiều hơn về phương diện này.
”
Minh Vương nhướng mày, trong mắt có thêm mấy phần suy nghĩ.
Thật sự dễ nói chuyện thế này à?
Hoắc Trầm Lệnh chú ý thấy ánh mắt của Minh Vương, sắc mặt ông càng sầm xuống hơn.
“Anh Minh nói có lý thì đương nhiên tôi sẽ đồng ý, việc liên quan tới an toàn của Tể Tể, tôi hoàn toàn chấp nhận. Vậy có phải là anh Minh cũng nên xin lỗi về chuyện khóa tôi và anh trai tôi trong xe rồi xoay vòng trước cổng bệnh viện không?
Minh Vương nhớ tới tình huống lúc đó, còn có lời Tể Tể giải thích giúp người cha ở nhân gian này của bé, đầu lưỡi ông chống lên răng.
“Anh Hoắc nói rất có lý, mặc dù khi đó bổn tọa vội đi tìm Tể Tể thì cũng không nên tùy ý dùng thuật pháp đi làm khổ anh Hoắc và anh trai của anh Hoắc đây, xin lỗi.”
Hoắc Trầm Lệnh sững sờ.
Tâm trạng của ông giờ không khác gì với Minh Vương trước đó, hiển nhiên không hề ngờ tới Minh Vương sẽ dễ xin lỗi như thế này.
Minh Vương nhướng mày: “Sao vậy, xin lỗi rồi vẫn chưa đủ à? Vậy tổn tọa tự mình xoay mấy vòng?”
Hoắc Trầm Lệnh vốn chẳng có suy nghĩ đó, nhưng nhìn vẻ mặt thiếu đánh đó của Minh Vương, nhất thời ông không nhịn được mà oán trách lại.
“Nếu như anh Minh thích xoay vòng tại chỗ, vậy không gian phòng làm việc cũng đủ rộng, đủ để anh Minh biểu diễn đấy!”
Minh Vương từ từ đứng lên, lệ khí trong mắt ông cuồn cuộn.
Tể Tể đang nghe lén dưới sự đề nghị của Bách Minh Tư cảm giác được hơi thở của cha Minh Vương biến đổi, thế là bé vội vã đẩy cửa tiến vào.
Cha và cha nuôi tuyệt đối không thể đánh nhau được!
Trong đầu Tể Tể xoẹt qua hình ảnh bé nhìn thấy các nhân viên công tác của địa phủ dẹp yên mấy con quỷ nhỏ đánh nhau khi ở địa phủ, sau đó đột nhiên có một chủ ý.
“Cha ơi, Tể Tể cũng thích quay vòng vòng, cha và cha nuôi chơi quay với Tể Tể được không ạ?”
Minh Vương nhất thời quên mất Tể Tể vẫn còn đang ở bên ngoài.
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Tể Tể xông vào, mỗi tay nắm lấy một người cha, bé dùng lực trên tay rồi mang theo hai người cha cùng nhau xoay tròn ba trăm sáu mươi độ trên mặt đất.
Tể Tể còn không quên Bách Minh Tư đi vào cùng bé.
“Anh Minh Tư, anh giúp em đếm đi, chúng ta quay một trăm vòng trước!”
Tể Tể nhớ bà Mạnh Bà thường để những con quỷ nhỏ đó quay một trăm vòng.
Vậy bọn họ cũng một trăm vòng.
Minh Vương: “…”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
****8:
Sau mười vòng xoay ma lực đầy tình yêu, dạ dày của cha Hoắc đã cuồn cuộn, ông đã sắp không nhịn được mà muốn nôn ra.
“Tể… Tể Tể…”
Minh Vương vừa định gọi Tể Tể nhanh chóng mím môi lại, làm như không có chuyện gì xảy ra.