Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 438:
Thỏ Đen đã trực tiếp giả bộ như không tồn tại từ khi đại nhân nhỏ trở về: “…”
“Vâng!”
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước bắt đầu lo lắng.
“Tể Tể!”
Có thể làm Tể Tể gọi Thỏ Đen ra bảo vệ bọn họ, trong nhà đã xuất hiện thứ gì khó giải quyết rồi?
Nhưng mà Thỏ Đen vừa tới, bọn họ muốn chạy qua lại không động đậy được nữa.
Mà trong nhà vệ sinh, Hoắc Tư Thần đang bị một thứ nho nhỏ với cái đầu màu đỏ bắt lấy, thứ kia không lớn hơn Tể Tể mấy, gầy hơn Tể Tể, nhìn gầy trơ xương ốm yếu, đôi mắt màu đỏ tươi, mọc hai cái răng nanh nhỏ, sắc mặt xanh đen.
Vừa nhìn đã thấy không phải là người!
Tể Tể nhìn một đầu màu đỏ kia, rồi lại nhìn hai cái răng nanh lộ ra trong miệng đối phương.
“Cương thi nhỏ lông đỏ?”
Cương thi nhỏ lông đỏ cũng nghiêng đầu, toàn thân nó cứng ngắc cho nên khi nghiêng cổ còn có thể nghe thấy tiếng cậc cậc.
“Cậu…”
Tể Tể chớp chớp mắt: “Tớ là Minh Tể Tể!”
Nhóc cương thi tóc đỏ nhe răng, đôi mắt đỏ tươi hung ác tàn nhẫn.
“Cơm Cơm!”
Vẻ mặt Tể Tể hoang mang: “Hả?”
Nhóc cương thi lông đỏ nhìn chằm chằm bé rồi lại ngắc ngứ nói lại một câu.
“Cơm… Cơm… Cơm… Cơm Cơm!”
Tể Tể cố gắng hiểu lời của nhóc cương thi lông đỏ: “Cơm Cơm?”
Nhóc cương thi lông đỏ dần trở nên nóng nảy, đôi mắt màu đỏ bắt đầu ứ máu rồi dần dần biến thành màu đỏ thẫm, gió lạnh xung quanh thổi tới từng trận, xen lẫn cả mùi mục nát lâu năm lập tức bao trùm cả phòng vệ sinh.
Tể Tể cũng phát cáu.
“Làm gì đấy? Nói chuyện thì nói nghiêm túc, tự mình không biết nói chuyện còn không cho người ta hỏi chắc?”
“Đánh nhau đúng không? Lên đi!”
Nhóc cương thi tóc đỏ nhe răng một cách hung dữ: “… Gừ…”
Nhóc con vừa mở miệng, mùi mục rữa lâu năm tanh hôi phả ra từ trong miệng nó, hun cho Hoắc Tư Thần vốn đã muốn nôn mắt nổ đom đóm, dạ dày cuộn trào.
“Tôi… ọe… tôi cái đó, ông mày… ọe!”
“Tể Tể… nhìn anh ba của em đi… ọe… trước… trước tiên em kéo anh ba của em qua đi… ọe…”
Sau khi Tể Tể tới, nhóc cương thi lông đỏ đã bị khí tràng của bé làm cho giật mình.
Nhóc cương thi lông đỏ vốn đang định cắn Hoắc Tư Thần trực tiếp buông tha cho Hoắc Tư Thần, đôi mắt màu đỏ tươi nhìn chằm chằm vào Tể Tể.
Nó không nói chuyện, nhóc cương thi tóc đỏ cũng đã quên mất móng tay nó đang nắm lấy cổ của Hoắc Tư Thần.
Vừa nói chuyện, móng tay sắc nhọn của cương thi tóc đỏ đột nhiên biến dài ra, mắt thấy đã sắp đâm vào làn da mịn màng của Hoắc Tư Thần thì Tể Tể lên tiếng.
“Nghe Thỏ Đen nói cậu bất tử bất diệt?”
Động tác của nhóc cương thi lông đỏ lập tức dừng lại, nó dùng loại ánh mắt “quả nhiên là cậu” nhìn Tể Tể.
Tể Tể hừ một tiếng: “Bản Tể Tể cũng bất tử bất diệt, nhưng bản Tể Tể lợi hại hơn cậu nhiều!’’
Dường như nhóc cương thi tóc đỏ nghe không quá hiểu, Tể Tể chú ý thấy điều đó, sau đó bé trực tiếp đưa tay lên, nắm chặt.
Nắm đấm nhỏ mũm mĩm nắm chặt vang lên tiếng rắc rắc rồi ngoắc ngoắc ngón tay nhỏ về phía cương thi lông đỏ.
Còn muốn lên thế nào ư?
Tể Tể đã nhớ ra rồi.
Có lúc cư dân địa phủ đi gây hấn sẽ làm ra động tác ngón tay cái hướng xuống, sau đó đối phương sẽ lập tức nóng nảy rồi xông qua bắt đầu đánh.
Thế là Tể Tể nhìn ngón tay mình, rồi lại nhìn anh ba đang nôn điên cuồng.
Lúc ngoắc ngón tay, bàn tay nhỏ của bé cũng động, ngón tay hướng xuống, sau đó nâng cằm lên một cách hung dữ, kiêu ngạo nhìn nhóc cương thi lông đỏ một cái.
Nhóc cương thi lông đỏ: “… Gừ!”
Còn muốn người cái gì nữa, từ khi nhóc cương thi lông đỏ xuất thế tới nay thì chưa từng bị khiêu khích như vậy.
Hoắc Tư Thần bị nó ném bay, Tể Tể vội chạy qua đón lấy anh ba.
“Anh ba… anh…”
Hoắc Tư Thần vừa muốn nôn, kết quả lại thấy Tể Tể đang ôm cậu.
Nhưng bởi vì cậu quá cao, Tể Tẻ quá nhỏ, Tể Tể đang ôm lấy đầu cậu, toàn thân cậu đều đang trên mặt đất.
Giờ mà nôn ra là sẽ nôn hết lên mặt Tể Tể.
Hoắc Tư Thần che miệng lại, rồi tiện thể lăn một vòng trên mặt đất.
Cảm giác buồn nôn cuồn cuộn trực tiếp xông thẳng lên cổ họng, cậu cũng không nhịn được nữa mà nôn ra không ngừng.
Mà lúc này, Tể Tể gọi Thỏ Đen qua.
“Thỏ Đen!”
Thỏ Đen không dám nấn ná, gần như chỉ trong chớp mắt nó đã tới nơi.
Tể Tể sợ anh ba bị ngã đau nên thổi một hơi cho Thỏ Đen phồng lên to hơn cả Hoắc Tư Thần, vừa vặn nhét vào vị trí anh ba ngã xuống.
“Ọe! Ọe!”
Thỏ Đen bị nôn đầy đầu đầy mặt đầy người!
Toàn thân Thỏ Đen đều tê dại!
Nhóc cương thi lông đỏ đã đến bên cạnh, ngay khi nhìn thấy Thỏ Đen thì màu đỏ thẫm trong mắt nó càng nhiều hơn, lệ khí tràn ra khắp nơi, âm khí bao phủ cả phòng vệ sinh.
Tể Tể nhấc tay lên vạch một cái, vạch ra một kết giới nhỏ.
Trước khi vạch ra bé đã đưa Thỏ Đen và anh ba ra ngoài.
Nhóc cương thi lông đỏ nhận định bé chính là người đầu xỏ sau màn, hung tính bộc phát, răng nhọn lập tức dài ra, giống như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng về phía động mạch trên cái cổ mịn màng của Tể Tể.
Tể Tể nhìn động tác đó của nó, vốn bé định một chân đạp bay nó ra, nhưng sau đó đã thay đổi chủ ý.
Bé trực tiếp nghiêng đầu, bày cổ ra.