Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 425:

“Tể Tể yên tâm, trong lòng cha có nắm chắc.”

Tể Tể vô cùng lo lắng: “Nhưng mà cha ơi, vết thương trước đó của cha vẫn còn chưa hoàn toàn hồi phục.”

Minh Vương không đặt chuyện này trong lòng: “Dưỡng một thời gian đã tốt lên rồi.”

Tể Tể trực tiếp nói thẳng ra: “Nhưng mà cha ơi, bây giờ có phải là cả Tể Tể cha cũng không đánh lại được không?”

Minh Vương: “…”

Tể Tể chọc một đao mà không tự biết, bé dùng giọng nói non nớt tiếp tục nói.

“Cha ơi, cha còn chẳng đánh lại được con, nếu như người xấu lúc trước lại xuất hiện làm việc xấu, cha có đánh lại được không ạ?”

“Cho dù đánh bại rồi, cha, có phải là cha lại thương càng thêm thương, cơ thể vốn đã không khỏe mạnh sẽ càng thêm không khỏe mạnh không ạ?”

Minh Vương: “…”

Con gái à, chúng ta có thể nghĩ ít chút được không?

Biết con gái đang lo lắng cho mình, biết bé dù đau khổ trong lòng nhưng vẫn nói ra, Minh Vương có miệng mà khó nói.

“Cha biết rồi, Tể Tể yên tâm đi, lần này sẽ một lần vất vả suốt đời nhàn nhã!”

Tể Tể nghiêng đầu nghĩ: “Cha ơi, cha muốn Tể Tể giúp không ạ? Lúc đánh người xấu Tể Tể sẽ lên!”

Khóe miệng Minh Vương giật giật.

“Tể Tể, mặc dù cha bị thương nhưng cha không phải người có sức chiến đấu yếu ớt, hơn nữa đối phương còn bị thương nghiêm trọng hơn cha nhiều, con phải có lòng tin với cha, biết không?”

Tể Tể rất đau buồn lẩm bẩm.

“Nhưng mà cha, ở địa phủ không phải là sức mạnh ai càng mạnh thì người đó có thể làm Vương sao? Cha thế này…”

Minh Vương che lại lồng ngực bị đâm cho thương tích đầy mình, cố gắng lộ ra nụ cười hiền từ.

“Quy tắc của địa phủ là như vậy, nhưng không phải là cha còn có Tể Tể sao? Chỉ cần Tể Tể mạnh, mặc dù bây giờ cha đã yếu rồi nhưng địa phủ vẫn không có ai dám làm xằng làm bậy cả!”

Tể Tể nhớ tới một việc rất quan trọng.

“Nhưng cha ơi, lần này khi bắt Cốc Hưng Bác, Cốc Hưng Bác và đạo trưởng xấu kia biết tin tức cha trọng thương, hơn nữa còn biết cha đang mở họp với Thập Điện Diêm Quân, cha, vậy có phải là trong địa phủ có thứ xấu không?”

Trong mắt Minh Vương xoẹt qua chút suy tư.

Theo lý, Khương Duy bị thương nặng, chỉ cần gã liên lạc với đám tay sai ở nhân gian, địa phủ nhất định sẽ phát hiện.

Thập Điện Diêm Quân đến điện Minh Vương tìm ông nghị sự mặc dù không phải là chuyện quyết định lâm thời, nhưng nhân viên biết tin tức cũng chỉ có vậy.

Quả nhiên lo lắng trước đây của ông là đúng, trong nội bộ tầng lớp quản lý của địa phủ xuất hiện vấn đề.

Lúc nghị sự cùng Thập Điện Diêm Quân ông đã cảm thấy không đúng, trước đây quả thật ông đã từng nhắc tới chuyện nghị sự, nhưng số lần ông nhắc tới nghị sự còn ít sao?

Nhưng một lần tổ chức đúng hạn cũng chẳng có!

Đừng hỏi tại sao?

Hỏi thì chính là do quá bận!

Lần nào cũng có việc, lần nào cũng vô cùng khẩn cấp!

Lần này nhân viên truyền lời lại thúc giục gấp như thế, giống như đã sắp không kịp đi xếp hàng đầu thai vậy!

Vì để tra rõ, ông cố ý bảo Tể Tể tìm người thỉnh linh, để một phần hồn phách của ông rời khỏi cơ thể, một lúc làm hai việc, mượn cơ hội này quan sát.

Nhưng đối phương còn kiên nhẫn hơn cả Khương Duy, lúc đó ông còn rất ngoài ý muốn.

Bây giờ nghe thấy lời của Tể Tể, đột nhiên ông hiểu ra.

Người mượn cơ hội này giữ chân ông lại địa phủ nhất định có liên quan tới Cốc Hưng Bác.

Còn rốt cuộc Cốc Hưng Bác đã mua chuộc nhân viên công tác nào của địa phủ thì trở lại điều tra là sẽ rõ.

Cốc Hưng Bác không phải là tồn tại đầu tiên sau khi chết lại sống lại, Minh Vương nghĩ, Cốc Hưng Bác là người sống lại thứ tư trong mười năm gần đây khi lượng công việc của địa phủ chợt tăng vọt.

Muốn qua mắt được nhân viên công tác của địa phủ, nếu chỉ đơn thuần có thuật sư huyền môn luyện tà thuật của nhân gian thì không đủ, địa phủ cũng phải có người.

Ba người bị phát hiện là chết rồi sống lại trước đó, khi đến địa phủ báo cáo lần nữa họ đều đã tận thọ, mọi dấu vết đều bị xóa đi sạch sẽ, căn bản không có chỗ nào có thể tra ra.

Bây giờ Cốc Hưng Bác vẫn còn sống, hồn vía của vị đạo trưởng kia thì ở trong tay ông!

Minh Vương đã nhìn thấy hi vọng.

Sau khi tìm rõ ra gốc gác sẽ nhanh chóng có được kết quả.

Nghĩ tới đây, Minh Vương không nhịn được bật cười.

Thấy cha Minh Vương không nói chuyện, vốn Tể Tể còn đang có hơi lo lắng, nhưng lại nhìn thấy cha Minh Vương đột nhiên cười lên, Tể Tể có chút tò mò.

“Cha ơi, sao đột nhiên cha lại cười vậy ạ?”

Minh Vương bóp nặn gương mặt nhỏ của con gái cưng: “Bởi vì cha đã nghĩ ra một chuyện, lúc trở về xử lý sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

Thì ra là như vậy, Tể Tể cũng vui thay cho cha Minh Vương.

Cha con hai người nói chuyện tới đây thì Hoắc Trầm Lệnh và Bách Minh Tư đỡ Cố Thích Phong vào phòng nghỉ ngơi đã đi ra ngoài.

Minh Vương thấy hai người bọn họ xuất hiện thì đặt con gái cưng xuống mặt đất, xoa xoa đầu nhỏ của bé.

“Tể Tể ngoan, con đi ra chơi với anh Minh Tư đi, cha và cha Hoắc của con nói chuyện một lát.”

Tể Tể “dạ” một tiếng rồi gật đầu một cách ngoan ngoãn.

Bạn nhỏ nghĩ một cách vô cùng đơn giản, đều là cha của Tể Tể, đều rất tốt với Tể Tể, nói là nói chuyện thì chính là nói chuyện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free