Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 424:
Nhìn tâm trạng Cố Thích Phong kích động, Minh Vương chỉ coi là anh đang quá biết ơn.
“Cũng không cần quá biết ơn, mặc dù chuyện nhà đất ở địa phủ là rất khó với cư dân của địa phủ, nhưng với bổn tọa thì đây chỉ là cái nhấc tay mà thôi!”
Cố Thích Phong: “…”
Tể Tể cũng sợ chú Cố không nhận, thế là bé vội vàng tiếp lời.
“Cha nói đúng ạ, chú Cố, chú mau nhận đi, nhà đất của địa phủ thật sự rất khó có được đấy ạ.”
Trừ phi là quân nhân quốc gia hoặc là người có công đức lớn, người bình thường muốn có một miếng đất thì khó như lên trời.
Thường thì cư dân bình thường đều đang thuê phòng ở, hoặc là tìm một miếng đất ở nơi hoang vu tự mình xây phòng.
Nhưng địa phủ đâu đâu cũng là đất khô cằn, xây phòng vô cùng khó khăn.
Cố Thích Phong: “…”
Sợ chú Cố không nhận, Tể Tể trực tiếp cầm qua nhét vào trong tay Cố Thích Phong.
Cảm giác lạnh tới thấu xương, Tể Tể có chút ảo não vỗ một cái lên đầu mình, lúc bé đang định tìm một cái gì đó bọc vào thì không biết Minh Vương lấy từ đâu ra một chiếc khăn lụa trắng như tuyết bọc lại.
Cái loại cảm giác lạnh cắt da cắt thịt đó lập tức biến mất, thậm chí còn có hơi ấm áp.
Nhìn dáng vẻ kích động tới không biết làm thế nào của Cố Thích Phong, Minh Vương lên tiếng nói một cách ẩn ý.
“Không đến nỗi vậy đâu, chỉ là một tấm khăn lụa không mục mà thôi, nếu như cậu muốn bổn tọa có thể đưa cậu cả một cuộn, đợi trăm năm sau lấy bọc thi thể cậu lại, bảo vệ thi thể không mục không biến, sinh động như còn sống!”
Cố Thích Phong: “… Tôi mẹ nó… có phải là phải vô cùng cảm ơn anh không?”
Minh Vương: “Không cần!”
Cố Thích Phong: “…”
Có phải là tên chủ địa phủ này nghe không hiểu tiếng người không?
Anh thật sự muốn cảm ơn à?
Anh má nó…
Hoắc Trầm Lệnh thấy bạn tốt tức tới khóe miệng co giật, gần xanh trên trán nhô lên, môi cũng mím lại.
Ông híp mắt nhắc nhở Minh Vương.
“Anh Minh, đây là nhân gian!”
Minh Vương gật đầu: “Bổn tọa biết, nếu không bổn tọa cần gì phải cố ý dùng lụa không mục bọc lại giấy tờ nhà đất chứ, trực tiếp đưa nhà đất tới để cậu ta kiểm tra không phải là được rồi à?”
Nói tới đây, Minh Vương đột nhiên hỏi Cố Thích Phong.
“Hay là… cậu Cố đây muốn bây giờ đi tới địa phủ xem thử nhà đất của mình?”
Cố Thích Phong còn chưa nói, Tể Tể đã nói bằng giọng nói non nớt mang theo nghi ngờ.
“Cha ơi, người bình thường tới địa phủ không phải là sẽ giảm thọ sao ạ?”
Minh Vương kiên nhẫn giải thích với Tể Tể: “Tể Tể, người bình thường đi tới địa phủ giảm thọ là chỉ người của gia tộc thông linh nhưng tu vi không đủ hoặc các đạo sĩ huyền môn tà thuật lại cứ mơ mộng hão huyền muốn đi thăm dò địa phủ.
Mà người bình thường muốn tới địa phủ thì thường là sau khi chết mới có thể đi địa phủ được.”
Nói tới đây, ông lại nhìn về phía Cố Thích Phong, sắc mặt vô cùng khó hiểu.
“Đặc biệt là đi kiểm tra nhà đất, phải qua đầu thất của nhân gian, xác định không thể hoàn hồn nữa, nhà đất mới mở ra và đồng ý chủ nhân của nó!”
Minh Vương có chút bối rối: “Cậu Cố thế này là… sống đủ rồi sao?”
****6:
Hô hấp của Cố Thích Phong dồn dập, ngực phập phồng dữ dội, trước mắt hắn từ từ biến thành màu đen.
Anh má nó…
Bị tức chết rồi!
“Anh…”
Ngại vì Tể Tể còn ở đây nên Cố Thích Phong không tiện mắng chửi ra.
Không bùng phát ra được, hơi thở cũng không thông thuận, anh trực tiếp hôn mê luôn.
Bách Minh Tư vội vàng đỡ lấy anh ta.
“Chú Cố!”
Hoắc Trầm Lệnh cũng đỡ lấy một cánh tay khác của anh ta.
“Thích Phong!”
Hai cha con Minh Vương: “…”
Tể Tể nhớ tới lần trước sau khi cha Minh Vương đưa cho chú Cố cả một phòng minh tệ, chú Cố cũng hôn mê như thế này, bé không nhịn được cảm khái.
“Cha ơi, có phải chú Cố cảm thấy giống lần trước, một cuộn vải không mục quá nhiều không. Sau đó vui quá nên hôn mê?”
Minh Vương vừa gật đầu vừa chê bai.
“Ừ! Động tý là hôn mê, năng lực chịu đựng thật sự không tốt! Cậu ta thật sự là bác sĩ à?”
Tể Tể gật đầu: “Vâng ạ, cha ơi, y thuật của chú Cố vô cùng tốt luôn.”
Minh Vương: “Vậy năng lực chịu đựng này phải rèn luyện thêm mới được!”
Khóe miệng Bách Minh Tư giật giật, không biết nên nói cái gì.
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Chẳng trách Cố Thích Phong lại hôn mê, đổi lại là ông có lẽ cũng phải tức tới hôn mê mất.
Trước khi đỡ Cố Thích Phong đang hôn mê đi vào phòng nghỉ ngơi, Hoắc Trầm Lệnh nhìn về phía Minh Vương rồi nói một cách lạnh lùng.
“Không cho phép dẫn Tể Tể đi, tôi có việc muốn nói với anh!”
Minh Vương cũng có chuyện muốn nói với Hoắc Trầm Lệnh, thế là ông ôm Tể Tể ngồi xuống ghế sô pha.
“Đúng lúc tôi cũng vậy!”
Sau khi xác định chú Cố sẽ không có việc gì, vì thời gian Tể Tể và cha Minh Vương ở cùng nhau quá ít, cho nên bây giờ bé nằm trong ngực cha Minh Vương.
Bé ngửi thấy một mùi máu tươi nhàn nhạt trên người cha Minh Vương.
“Cha ơi, cha bị thương ạ?”
Minh Vương biết không giấu được nên thừa nhận rất dứt khoát.
“Bị chút thương nhỏ, không nghiêm trọng, là vì dẫn rắn ra khỏi hang!”
Tể Tể không hiểu, Minh Vương cũng không định giải thích kỹ càng hơn.
Tể Tể đã rất ngoan rất ngoan rồi, một bạn nhỏ mới ba tuổi rưỡi không nên bị bóc lột.