Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 423:
Nếu bận tới chân không chạm đất thì cứ bận tiếp đi, Tể Tể có ông rồi!
Tể Tể biết cha Minh Vương bận, bé cảm thấy ý kiến của cha nuôi rất hay.
“Vâng, bây giờ Tể Tể sẽ nói với cha Minh Vương ạ.”
****5:
Nhiệt độ trong phòng làm việc bỗng nhiên giảm xuống, mấy người Hoắc Trầm Lệnh đồng thời nhíu mày lại.
Chỉ có Tể Tể là mặt mày rạng rỡ, giọng nói vô cùng tung tăng.
“Cha ơi ~~”
Giống với Tể Tể, Minh Vương biết những người này đều biết thân phận của ông nên dứt khoát không che dấu nữa, đột nhiên xuất hiện ở trước mặt mọi người.
Ông mới vừa trở về từ địa ngục Tu La nên lệ khí quanh thân vô cùng nặng.
Khí âm sát nồng đậm làm ánh đèn trong phòng làm việc có hơi không chịu nổi gánh nặng này, sáng sáng tối tối, lấp lóe lấp lóe, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng xoẹt xoẹt của mạch điện bốc cháy, bầu không khí khủng bố lập tức kéo đến.
Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy Minh Vương đột nhiên xuất hiện trong tầm nhìn của mọi người, rồi nhìn ánh đèn trở nên chớp nháy sau sự xuất hiện của ông ấy thì mím môi thành một đường thẳng.
“Anh Minh!”
Gương mặt của Minh Vương vô cùng lạnh lùng, đôi mắt âm u lạnh lẽo như vực sâu nhìn về phía Hoắc Trầm Lệnh.
Thấy con gái cưng chạy bình bịch về phía mình, ông vẫn đứng yên không động.
Chẳng qua đợi tới khi con gái cưng đến trước mặt ông, ông hơi cong người xuống tùy ý xách con gái lên, sau đó quăng bé vào trong ngực mình.
“Anh Hoắc, lại gặp mặt rồi.”
Hoắc Trầm Lệnh vừa định mở miệng thì Cố Thích Phong đang phát lạnh toàn thân cũng tỉnh hồn lại rồi chửi ra.
“Đậu má! Anh tới thì tới đi, làm thế này là làm cái quỷ gì thế?”
“Quản lý địa phủ thì giỏi lắm à? Tôi nói cho anh biết, đây là nhân gian! Ở nhân gian, phải làm việc theo quy định của nhân gian!”
Tể Tể vội giải thích thay cha Minh Vương: “Chú Cố ơi, không phải là cha cố ý dọa mọi người đâu, chắc là cha vừa mới trải qua chém giết, âm sát khí trên người quá nặng cho nên ánh đèn mới không khống chế được mà chớp tắt! À, không khí cũng vậy!”
Cố Thích Phong còn đang muốn nói tiếp lập tức nghẹn lại.
Tể Tể bảo vệ cha ruột, anh oán trách thế nào được nữa?
Minh Vương nhìn về phía Cố Thích Phong đã ngừng nói, hơi nhướng mày.
“Cậu là ai?”
Cố Thích Phong: “…”
Anh má nó…
Tể Tể vội vàng giải thích: “Cha ơi, chú Cố chính là chú bác sĩ đã giúp Tể Tể may lại thân thể mà lần trước cha đã từng gặp ở bệnh viện đấy ạ.”
Vừa nhắc tới may vá, Minh Vương lập tức nhíu mày lại.
“Thì ra là cậu ta, chẳng trách cha cảm thấy có hơi quen!”
Cố Thích Phong: “…”
Thế này còn có thể nhịn hả?
Cố Thích Phong nhớ tới cả một phòng phẫu thuật đầy minh tệ là muốn phát nổ, lần đầu tiên anh nói chuyện một cách quái gở.
“Sao hả, anh Minh có nhiều ‘tiền’, tặng cả một phòng phẫu thuật đầy minh tệ mà quay đầu cái đã quên mất rồi à?”
Minh Vương: “…”
Hình như có chuyện đó thật.
Chẳng qua ông không so đo chuyện tên bác sĩ nhân gian này dùng chỉ khâu kém chất lượng may lại cho Tể Tể thì thôi đi, dù sao nhân gian và địa phủ cũng khác biệt, ông phải bao dung nhiều hơn.
Nhưng sao tên bác sĩ nhân gian này cứ mang theo dáng vẻ ông đường đường là Minh Vương mà lại mắc nợ cậu ta vậy?
Minh Vương nhíu mày: “Làm sao? Cảm thấy bổn tọa đưa ít à?”
Cố Thích Phong: “…”
Tể Tể cũng thấy tâm trạng của chú Cố không đúng, bé dùng giọng nói non nớt hỏi cha Minh Vương.
“Cha ơi, có phải là cha quên đưa miếng đất ở địa phủ cho chú Cố không ạ?”
Không đợi Minh Vương nói chuyện, Tể Tể lại hỏi thêm một câu.
“Cha ơi, có phải là cha còn nói muốn xây nhà trên đất địa phủ giúp chú Cố không? Cha xây xong chưa ạ?”
Minh Vương: “…”
Ông bận quá nên quên phê chuyện xây nhà mất rồi.
Nền xây nhà còn chưa phê, cho nên đương nhiên việc xây phòng trên đó cũng không tồn tại.
Trong lòng Minh Vương cảm thấy xấu hổ, nhưng trên mặt vẫn mang theo dáng vẻ bình tĩnh, ông như che giấu mà khụ một tiếng.
“Tể Tể, dạo này cha bận quá nên tạm thời quên mất chuyện này.”
Tể Tể đã hiểu, chú Cố vì không nhìn thấy nhà được xây cho nên mới không quá vui.
“Chú Cố, chú yên tâm đi, cha cháu sẽ lập tức xử lý chuyện xây nhà cho chú.”
Sợ cha lại quên mất, bé lập tức hỏi Minh Vương.
“Cha ơi, đúng không ạ?”
Sao Minh Vương lại từ chối yêu cầu của con gái cưng được chứ, ông gật đầu mang theo chiều chuộng.
“Đương nhiên rồi!”
Lời vừa dứt, ông ngẩng đầu lên, tìm thấy bản đồ địa phủ trong đầu rồi vung tay một cái, trực tiếp khoanh lại một vòng.
“Được rồi!”
Trong mắt Cố Thích Phong Hoắc Trầm Lệnh và Bách Minh Tư, chỉ nhìn thấy Minh Vương đứng ở chỗ đó, một tay ôm Tể Tể, một tay làm động tác trên không trung.
Sau đó trên tay ông đột nhiên xuất hiện một cái hộp gỗ đàn hương màu đen hình chữ nhật.
“Đây! Đây chính là giấy tờ đất khu xây dựng của địa phủ, cậu giữ cẩn thận, đợi sau trăm năm nữa lúc cậu tới địa phủ báo danh thì dựa vào giấy tờ đất này có thể trực tiếp vào ở phòng mới của địa phủ!”
Cố Thích Phong nhìn hộp gỗ đàn hương trước mặt mà khóe miệng giật giật, lời nói như rít ra từ kẽ răng.
“… Có phải là tôi còn phải cảm thấy vô cùng biết ơn không?”
Vẻ mặt Minh Vương không quá để tâm: “Không cần! Là nhờ cậu đã may vá lại cho Tể Tể, mặc dù kết quả không quá như ý nhưng lời hứa của bổn tọa đáng giá ngàn vàng, đây là thứ cậu nên có được!”