Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 422:
Tể Tể cười híp mắt, bé vùi trong ngực cha nuôi, giọng nói vô cùng vui vẻ.
“Cụ thể là ai thì Tể Tể cũng không biết, nhưng mà dùng loại búp bê đó nhất định phải lấy được thứ như máu, tóc của chú Bạc.”
Bạc Dịch Ninh đã hiểu.
Đây là hành động của người quen bên cạnh anh.
Tể Tể nhìn con búp bê vu cổ xấu xí rồi lại nghĩ tới một chuyện.
“Con búp bê này chết rồi, đối phương sẽ gặp phải cắn trả, chú Bạc về xem thử xem là sẽ biết thôi.”
Bạc Dịch Ninh vội gật đầu: “Đại ân này không lời nào cảm ơn hết được, sau này Tể Tể có bất kỳ việc gì hay là bị người khác bắt nạt thì cứ tới tìm chú Bạc, hoặc là tìm Bạc Niên!”
Tể Tể ngoan ngoãn đáp lời.
“Vâng ạ.”
Bạn nhỏ Bạc Niên là một cậu bé chuyên môn phá đám: “Nhưng mà cha ơi, nếu như Tể Tể cũng có thể bị người khác bắt nạt thì con sẽ chỉ bị bắt nạt càng thảm hơn thôi!”
Dù sao trước đó lúc ở thang máy, mấy chuyện hung tàn Tể Tể làm như nhổ răng của búp bê, móc mắt của búp bê ra, cậu cảm thấy cho dù là cậu biết làm thì cũng không làm thành thạo như Tể Tể được.
Bạc Dịch Ninh: “…”
Bạn nhỏ Bạc Niên nhìn cha nghẹn lời, rồi lại nhìn Tể Tể đang chớp đôi mắt to tròn, rồi ngây thơ bổ sung thêm một câu.
“Nhưng Tể Tể ơi, sau này nếu như cậu cần bao cát hình người á thì tớ có thể làm!”
Bạc Dịch Ninh thở phào một hơi: “Đúng vậy! Bao cát hình người cũng rất được!”
Tể Tể nhắc nhở bọn họ: “Chú Bạc ơi, ăn thịt người là phạm pháp, sau khi chết sẽ phải xuống mười tám tầng địa ngục đấy!”
Bạc Dịch Ninh: “…”
Cô bé à!
Chúng ta có thể không nghĩ tới mấy chuyện máu me hung tàn đó có được không?
Bạn nhỏ Bạc Niên vội vàng giải thích: “Không phải không phải, Tể Tể, ý của bao cát hình người chính là sau này nếu như có người bắt nạt cậu thì tớ có thể ngăn ở trước mặt cậu á.”
Tể Tể: “…”
Tể Tể lúng túng, sau đó bé đột nhiên nhìn về phía cha nuôi ở nhân gian.
“Cha ơi, Tể Tể còn có thể đi nhà trẻ không ạ?”
Cha nuôi Hoắc: “…”
Hoắc Trầm Lệnh nhìn dáng vẻ lúng túng tới gương mặt nhỏ cũng đỏ bừng của con gái cưng thì có chút muốn cười, còn chuyện đi nhà trẻ…
Lúc Bạc Dịch Ninh đang định đề cử nhà trẻ con trai mình đang học với Hoắc Trầm Lệnh thì có điện thoại do bà Bạc gọi tới.
“Dịch Ninh, con mau về nhà đi, không biết tại sao đột nhiên Tương Tương lại hộc máu, bây giờ đang ở trên xe cứu thương đi tới bệnh viện số một rồi.”
Cố Thích Phong cách Bạc Dịch Ninh rất gần, giọng nói của bà Bạc lại lớn nên anh nghe được vô cùng rõ ràng.
“Đậu má! Thẩm Tương?”
Trên gương mặt trắng nhợt của Bạc Dịch Ninh hiện lên chút kinh ngạc, sau đó anh nhớ tới lời của Tể Tể, sắc mặt lập tức sầm xuống.
Anh ôm con trai lên, sau đó gật đầu xin lỗi với Hoắc Trầm Lệnh, sau khi chào hỏi thì nhanh chóng rời đi.
Bạn nhỏ Bạc Niên nằm bò trên bả vai của cha, vẫy vẫy tay với Tể Tể.
“Tể Tể, ngày mai gặp lại ở nhà trẻ nhé.”
Tể Tể cũng vẫy tay: “Ngày mai… không xác định được có gặp ở nhà trẻ hay không.”
Cố Thích Phong không nhịn được mà cười phì ra tiếng.
Anh bóp bóp gương mặt mũm mĩm của Tể Tể, cười tới toàn thân run rẩy.
“Tể Tể à, sao cháu có thể đáng yêu vậy được chứ! Dạo này cha cháu rất bận, cháu có muốn tới nhà chú Cố ở mấy ngày không?”
Cha nuôi Hoắc không chút do dự từ chối: “Không cần!”
Cố Thích Phong chậc một tiếng: “Cốc Hưng Bác bị bắt, mấy chuyện ông ta làm đều bị moi ra, tập đoàn Phương Nguyên ắt sẽ sụp đổ, nhất định anh sẽ bận tới chân không chạm đất, còn có thể chăm sóc được cho Tể Tể à?”
Cha nuôi Hoắc không quên lời của Tể Tể.
“Tối hôm nay cha ruột của Tể Tể sẽ tới.”
Cố Thích Phong: “…”
Đó là tên ngốc nói sẽ giữ một miếng đất ở địa phủ cho anh, sau đó còn cho anh một căn phòng đầy minh tệ coi như lời cảm ơn?
Nghĩ tới thân phận của tên ngốc đó, khóe miệng Cố Thích Phong giật giật rồi trở nên héo rũ.
Giọng nói của anh cũng trầm xuống: “Sao vậy, anh ta tới đón Tể Tể về à?”
Cha nuôi Hoắc không biết, nhưng Tể Tể lại lắc đầu.
“Không phải ạ không phải ạ, cha Minh Vương nói phải tự mình đưa Tể Tể đi nhà trẻ á.”
Cha nuôi Hoắc: “… Sao đột nhiên Tể Tể lại muốn đi nhà trẻ rồi? Không phải con cảm thấy nhà trẻ không tốt sao?”
Tể Tể cúi đầu chọt chọt ngón tay.
“Nhưng mà cha ơi, Tể Tể không đi nhà trẻ thì sẽ không biết chữ, vừa rồi Tể Tể cũng không biết nghĩa của bao cát hình người là gì, nhưng mà Bạc Niên lại biết.”
Không đợi cha nuôi ở nhân gian nói chuyện, Tể Tể đã tủi thân lẩm bẩm.
“Cha ơi, Tể Tể không muốn làm một cô bé mù chữ đâu.”
Cha nuôi Hoắc: “…”
Trúng tim rồi!
Ông cũng không muốn con gái cưng của mình là một cô bé mù chữ.
Chẳng qua… ông cũng không muốn sau khi Tể Tể biết chữ rồi sẽ bị cha ruột của bé đưa về địa phủ.
Mặc dù địa phủ không phải là nơi ông muốn đi là có thể đi được.
Nhưng bởi vì nguyên nhân này mà vẫn luôn không để Tể Tể đi nhà trẻ thì liệu có thích hợp hay không?
Hiển nhiên là không thích hợp.
Cha nuôi Hoắc mím môi, ông xoa mái tóc mềm mại của con gái cưng.
“Được, vậy ngày mai cha nuôi sẽ đưa Tể Tể đi nhà trẻ, Tể Tể có thể nói với cha Minh Vương một tiếng, ông ấy quá bận thì có thể không cần tới đưa con đi đâu.”