Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 421:

Bạn nhỏ Bạc Niên: “…”

Bạc Dịch Ninh: “…”

Vậy là anh bị con trai ruột hại à?

Nếu không phải do cái tính tình thối tha của con trai ruột thì anh hoàn toàn có thể được cứu sớm một chút rồi?

Bạc Dịch Ninh mím môi, niết nhẹ tai con trai nhỏ một cái.

“Bạc Niên, sau này lúc ở nhà trẻ không cho phép con bắt nạt Tể Tể! Tể Tể muốn nói cái gì thì nói cái đó, không có việc gì thì con bớt nói đi, giúp Tể Tể làm việc nhiều vào!”

Bạn nhỏ Bạc Niên có hơi bối rối, nói ra vấn đề vô cùng đúng trọng tâm.

“Nhưng mà cha ơi, trong nhà trẻ các bạn nhỏ chỉ thích chơi, ăn cơm, đi nhà vệ sinh, đi ngủ, những cái đó con giúp Tể Tể làm rồi thì Tể Tể làm cái gì ạ?”

Tể Tể vội lắc đầu: “Không không không! Tể Tể muốn tự ăn cơm, nếu không thì là cậu ăn chứ không phải là Tể Tể ăn, Tể Tể vẫn sẽ đói bụng! Đi nhà vệ sinh với đi ngủ cũng thế, chú Bạc, những việc này không giúp được đâu.”

Bạc Dịch Ninh: “…”

Bạn nhỏ Bạc Niên gật mạnh đầu: “Đúng ạ!”

Sau đó cậu lại hỏi cha câu hỏi phát ra từ linh hồn: “Cha ơi, vậy con ở nhà trẻ còn có thể giúp Tể Tể làm cái gì ạ?”

Bạc Dịch Ninh chẳng cần nghĩ: “Bảo vệ bé, ai bắt nạt bé thì con đánh người đấy!”

Bạn nhỏ Bạc Niên hỏi lại một cách kinh ngạc: “Cha, cha cảm thấy ở nhà trẻ có bạn nhỏ nào có thể đánh thắng được Tể Tể ạ?”

Bạc Dịch Ninh: “…”

Cố Thích Phong và Bách Minh Tư vẫn luôn ở bên cạnh xem, hai người bị đối thoại của đôi cha con này chọc tới cười điên cuồng.

Bạc Dịch Ninh: “…”

Anh má nó… anh là một bá tổng tinh anh, kết quả lại trở thành trò cười trước mặt hai bạn nhỏ ba tuổi rưỡi!

Anh còn tưởng rằng tới đây là kết thúc rồi, kết quả còn có thứ còn đả kích hơn.

Bạn nhỏ Bạc Niên đột nhiên cảm thấy cha mình ít nhiều gì cũng có chút không đáng tin cậy, thế là hỏi ra một câu hỏi từ linh hồn.

“Cha, cha từng đi nhà trẻ chưa ạ? Có bằng tốt nghiệp nhà trẻ chưa ạ?”

Bạc Dịch Ninh từ nhỏ đã bướng bỉnh kém cỏi, đến hai mươi bảy hai mươi tám tuổi mới bắt đầu biết điều: “…”

Anh đúng thật là chưa từng đi nhà trẻ, đương nhiên là không có bằng tốt nghiệp nhà trẻ rồi!

****4:

Hoắc Trầm Lệnh trở về vào đúng lúc này, giải cứu cho Bạc Dịch Ninh đang nghẹn lời chưa nghĩ ra làm thế nào để giải thích chuyện mình không tốt nghiệp nhà trẻ với con trai.

“Hoắc tổng.”

Hoắc Trầm Lệnh gật đầu: “Bạc tổng.”

Bạc Dịch Ninh không được tự nhiên xua tay với Hoắc Trầm Lệnh: “Hoắc tổng gọi tôi Dịch Ninh là được.”

Mặc dù ở Đế Đô nhà họ Bạc được xếp vào tầng lớp cao, nhưng so sánh với quái vật khổng lồ như nhà họ Hoắc thì nhà họ Bạc căn bản chẳng đủ để nhìn.

Gom đủ mười nhà họ Bạc có lẽ mới có thể đủ để thế hệ sau của nhà họ Hoắc luyện tay.

Bạn nhỏ Bạc Niên lên tiếng chào: “Cháu chào chú Hoắc ạ.”

Hoắc Trầm Lệnh giật giật khóe miệng, gượng ra một nụ cười nhạt.

“Chào cháu.”

Tể Tể nhìn thấy cha nuôi tới thì lập tức trượt xuống khỏi lòng Bách Minh Tư.

“Cha ơi ~”

Hoắc Trầm Lệnh đón lấy bé, sau đó hỏi Cố Thích Phong.

“Giải quyết xong hết rồi à?”

Cố Thích Phong biết Hoắc Trầm Lệnh đang hỏi chuyện của Bạc Dịch Ninh, anh không khỏi cười rồi gật đầu.

“Xử lý xong hết rồi.”

Hoắc Trầm Lệnh nhìn anh ta rồi lại nhìn về phía Bạc Dịch Ninh.

Bạc Dịch Ninh lập tức hiểu ý, vội vàng đứng ra bảo đảm.

“Hoắc tổng yên tâm, chuyện ngày hôm nay cả đời này đời sau đời sau sau nữa đều sẽ chôn trong bụng hai cha con chúng tôi.”

Mặc dù bạn nhỏ Bạc Niên không quá hiểu ý trong lời của cha, nhưng cậu vẫn gật đầu theo.

“Cha nói cái gì thì là cái đó ạ.”

Nghe thấy lời này, Hoắc Trầm Lệnh xác định được hẳn hai cha con nhà họ Bạc ít nhiều gì cũng có chút hiểu biết về thân phận của Tể Tể, nhưng phẩm chất của người nhà họ Bạc cũng được.

Đương nhiên, cho dù cha con nhà họ Bạc không giữ bí mật, giống với Cốc Hưng Bác đã bị bắt, lúc nào cũng nói Tể Tể là quỷ quái thì có ai tin chứ?

Làm vậy không bị đưa đi làm kiểm tra thần kinh chắc?

Hơn nữa kiểm tra ra kết quả thần kinh đều bình thường, nhưng miệng thì lúc nào cũng nói Tể Tể là quỷ quái, cuối cùng đã phán định là Cốc Hưng Bác muốn trốn tránh trách nhiệm pháp luật nên cố ý giả điên giả dại.

Khi ra khỏi phòng họp ông đã nhận được điện thoại của Hùng Kỳ, Hùng Kỳ nói Cốc Hưng Bác làm loạn thế này thì khi cân nhắc mức hình phạt sẽ chỉ càng tội thêm một bậc.

Lúc đó ông chỉ bật cười.

Hùng Kỳ cũng cười.

Trong lòng mọi người đều biết rõ, lời Cốc Hưng Bác nói đều là thật, nhưng ai sẽ tin chứ?

Trước khi Tể Tể tới nhà ông, người của nhà họ Hoắc bọn họ đều là người kiên định theo thuyết vô thần!

Đặc biệt là con cả, còn học y, bây giờ không phải cũng…

Nghĩ tới đây, Hoắc Trầm Lệnh cười nhẹ một tiếng.

“Các cậu muốn nói cũng không sao cả, sẽ không có ai tin tưởng đâu.”

Bạc Dịch Ninh: “…”

Được rồi!

Không hổ là người cầm quyền của gia tộc số một nước Hoa, ngông cuồng như thế này!

Nhưng nghĩ lại thì cũng cảm thấy Hoắc Trầm Lệnh chỉ đang nói sự thật thôi.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy anh ta cũng sẽ không tin tưởng.

Hoắc Trầm Lệnh chuyển đề tài khác: “Cũng tìm ra được người đứng phía sau rồi sao?”

Vốn Bạc Dịch Niên đang định hỏi Tể Tể vấn đề này, kết quả lại bị đánh gãy, thế là anh lại nhanh chóng nhìn về phía Tể Tể.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free