Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 420:

“Anh trai ơi, anh đi tầng nào vậy ạ? Tể Tể giúp anh ấn nút.”

Cậu trai kia sững sờ một lát sau đó mới mỉm cười nói ra số tầng.

“Tầng 27, cảm ơn bạn nhỏ.”

Tể Tể dùng giọng nói non nớt nói câu “Không cần cảm ơn đâu ạ”, sau đó duỗi người ra khỏi lòng anh Minh Tư, duỗi bàn tay nhỏ ra ấn nút thang máy.

Kết quả vừa nhìn bé lại trợn tròn mắt.

Bé tưởng là mình nghe sai rồi, thế là lại nghiêng đầu hỏi đối phương.

“Anh trai ơi, anh nói tầng bao nhiêu ạ?”

Cậu trai kia cười nhắc lại lần nữa.

“Tầng 27, cảm ơn em.”

Tể Tể à một tiếng rồi lại quay đầu nhìn về phía nút ấn của thang máy.

Sau đó… lại lần nữa trợn tròn mắt.

Bàn tay nho nhỏ của bé vẫn duỗi ra ở không trung, đôi mắt đen láy lại dò xét qua lại trên nút ấn, trong đầu bé nhớ lại các con số anh Tư Minh đã dạy bé.

“1, 3, 5… 9, 0…”

Tể Tể từ từ thu bàn tay nhỏ của mình lại, Bách Minh Tư nhìn thấy gương mặt trắng nõn của bé hiện lên màu đỏ hồng thì suýt chút nữa cười ra tiếng.

Tốt xấu gì thì cũng phải nhịn lại, bằng không Tể Tể sẽ càng xấu hổ hơn mất.

Sau đó cậu nắm lấy tay Tể Tể, để ngón tay nhỏ của bé ấn chuẩn lên con số 27.

“Xong rồi.”

Cậu trai kia: “…”

Cố Thích Phong: “…”

Bạc Dịch Ninh: “…”

Bạc Niên: “…”

Chẳng ai nhịn được mà đều bật cười ra tiếng.

“Ha ha ha…”

Tể Tể: “…”

Tể Tể yên lặng chôn đầu nhỏ vào trong lồng ngực không tính là rộng rãi của anh Minh Tư, mặt chôn vào ngực anh Minh Tư, cảm thấy gò má vẫn đang ở bên ngoài, thế là bé lại cọ cọ vào ngực anh Minh Tư, cuối cùng cái đầu nhỏ chui vào giữa khuỷu tay và ngực của anh Minh Tư.

Tốt lắm!

Đã che hết được mặt lại rồi!

Gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ của bé, còn có cả động tác nhỏ vô cùng đáng yêu này làm cho Bách Minh Tư cũng suýt không nhịn được nữa.

Cố Thích Phong Bạc Dịch Ninh còn có cậu trai kia đều cười càng thoải mái hơn.

Cố Thích Phong: “Ha ha ha… Ha ha ha… Tể Tể đáng yêu quá!”

Bạc Dịch Ninh: “Còn đáng yêu hơn bé Niên nhà chúng ta nhiều!”

Bạn nhỏ Bạc Niên hừ hừ hai tiếng: “Cha, con là con trai, không cần đáng yêu như vậy đâu! Tể Tể đáng yêu là được rồi!”

Bạc Dịch Ninh vội gật đầu: “Đúng đúng đúng, Tể Tể đáng yêu là được rồi!”

Cậu trai: “Thật sự rất đáng yêu! Cưng quá đi ~~”

Tể Tể: “…”

Cái đầu nhỏ của Tể Tể đang trong khuỷu tay của anh Minh Tư lại càng dùng sức chui vào, hận không thể giấu cả cơ thể của mình đi.

Bách Minh Tư thấy vậy thì cố gắng nhịn lại, nhưng mà thật sự rất khó.

Khóe miệng cậu cong lên lộ ra hàm răng trắng, trong đôi mắt đen như mực cũng lộ ra ý cười.

Tể Tể làm chuyện tốt kết quả lại có chút nhận thức sai lầm với hiểu biết của mình thật sự rất đáng yêu, rất đáng yêu!

Cậu bị sự đáng yêu này làm cho muốn xỉu rồi!

Lúc lên tới phòng làm việc của giám đốc trên tầng cao nhất, trong phòng làm việc không có ai, chắc là cha nuôi Hoắc vẫn còn đang mở họp.

Tể Tể với khuôn mặt hồng hồng vô cùng ngoan ngoãn vùi mình trong ngực Bách Minh Tư.

Bạn nhỏ Bạc Niên muốn nói chuyện với bé, nhưng lại không nhìn thấy mặt của bé nên gấp tới sắp vò đầu bứt tai.

Cố Thích Phong hỏi một lượt trong phòng thư ký bên ngoài, cuối cùng cũng có một nữ thư ký có kim chỉ dự phòng, thế là anh mượn về, may vá lại cho con búp bê vu cổ vô cùng xấu kia.

Bạc Dịch Ninh phát hiện mình vẫn còn sống thì ngồi trên ghế sô pha hoài nghi nhân sinh

Nhìn Tể Tể đang xấu hổ, rồi lại nhìn con trai nhỏ muốn nói chuyện với Tể Tể nhưng lại không biết làm thế nào, anh thổn thức một tiếng.

Sau đó anh đánh bộp một cái lên đùi rồi đứng bật dậy.

Anh quên hỏi Tể Tể là ai đã ngấm ngầm tính kế mình.

Cố Thích Phong bị dọa tới giật nảy người, anh làm phẫu thuật chưa từng xảy ra sai lầm vậy mà vào lúc may vá bụng cho con búp bê vu cổ này lại may một bên bụng vào với nách.

Cố Thích Phong: “…”

Tể Tể nghe thấy tiếng động thì lặng lẽ thò đầu ra.

Vừa nhìn thấy búp bê vu cổ bị khâu sai vị trí, bé dùng giọng nói non nớt nhắc nhở Cố Thích Phong.

“Chú Cố ơi, đó là trên bụng, không phải là nách đâu!”

Cố Thích Phong: “…”

Tể Tể lại hỏi Bạc Dịch Ninh đột nhiên đứng lên: “Chú Bạc ơi, chú sao vậy ạ?”

Bạc Dịch Ninh đột nhiên quỳ xuống với Tể Tể.

“Tể Tể, ơn cứu mạng không gì có thể cảm ơn.”

Tể Tể là con gái của Hoắc Trầm Lệnh, cho dù anh có đưa cả công ty cho nhà họ Hoắc có lẽ Hoắc Trầm Lệnh cũng sẽ chê phiền phức.

Đúng là không gì có thể cảm ơn.

Bạn nhỏ Bạc Niên nhìn cha quỳ xuống thì lập tức quỳ xuống theo.

Cậu còn nhỏ, giọng nói non nớt, nhưng gương mặt nhỏ lại vô cùng nghiêm túc.

“Tể Tể, cảm ơn cậu đã cứu cha của tớ, cậu muốn cái gì tớ đều sẽ đồng ý với cậu.”

Tể Tể bị hai cha con Bạc Dịch Ninh quỳ xuống làm cho bối rối, cho nên bé không kịp lập tức đưa tay ra đỡ bọn họ dậy.

Sau khi phản ứng lại, bé lập tức đỡ hai người lên.

“Chú Bạc mau đứng dậy đi, Bạc Niên, cậu cũng mau đứng dậy đi.”

Cố Thích Phong và Bách Minh Tư vội vàng giúp kéo người lên.

Tể Tể có chút không biết làm sao cả nhìn về phía Bạc Niên: “Vốn trước đó khi nhìn thấy cậu ở nhà trẻ Tể Tể đã muốn nói với cậu rồi, nhưng mà lúc đó cậu không cho tớ nói chuyện với cậu cho nên Tể Tể mới không nói.”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free