Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 419:
Bạn nhỏ Bạc Niên sững sờ, cậu còn muốn hỏi thêm gì đó, mà Cố Thích Phong Bạc Dịch Ninh và Bách Minh Tư bên cạnh bị đối thoại của hai bạn nhỏ ba tuổi rưỡi này làm cho hãi hùng khiếp vía.
Bách Minh Tư chỉ sợ Tể Tể sẽ biểu diễn cho bạn nhỏ Bạc Niên thấy cái gì mà bụng rỗng vẫn có thể sống vui vẻ tiếp nên lập tức lên tiếng.
“Tể Tể, em có muốn biến búp bê thành kích cỡ lúc trước không, như vậy không gian của thang máy sẽ rộng hơn một chút.”
Tể Tể nhìn thang máy vẫn còn không gian rất rộng, rồi lại nhìn anh Minh Tư đang hơi lo lắng, mặc dù bé không biết anh Minh Tư đang lo lắng cái gì nhưng mà vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
“Vâng ạ.”
Bé nắm bàn tay nhỏ, không ai nhìn thấy bé hành động như thế nào, con búp bê vu cổ to khoảng bằng bé kia lập tức biến thành kích thước bằng nắm tay người trưởng thành.
Tể Tể cầm con búp bê vu cổ to bằng nắm tay trên mặt đất lên đưa cho Bạc Niên.
“Cho cậu!”
Bạn nhỏ Bạc Niên: “…”
Bạn nhỏ Bạc Niên hơi sững sờ rồi lập tức đưa tay nhận lấy.
“Tớ cảm ơn quà của Tể Tể.”
Nói xong, bạn nhỏ Bạc Niên lại có chút không được tự nhiên, cậu lập tức bổ sung thêm.
“Tể Tể, tớ xin lỗi, tớ chưa chuẩn bị quà cho cậu, nhưng mà cậu yên tâm đi, mấy ngày nữa tớ nhất định sẽ chọn một món quà tốt nhất tặng cho cậu.”
Tể Tể đã từng nhận quà của các anh trai, trừ trước đó anh Minh Tư tặng quà là ngọc bội, các anh trai khác đều đưa bé chìa khóa, bé cũng không biết chìa khóa có thể dùng để làm gì, nhưng bé không muốn có thêm chìa khóa nữa.
“Vậy cậu đừng đưa Tể Tể chìa khóa nhé, chìa khóa không ăn được cũng không uống được,… mặc dù Tể Tể cũng có thể ăn, nhưng mấy thứ đó chẳng có mùi vị gì cả, ăn không ngon, Tể Tể không thích ăn.”
Bạn nhỏ Bạc Niên hơi lo lắng, bởi vì cậu hoàn toàn không biểu Tể Tể đang nói cái gì cả.
Từ nhỏ cậu đã thông minh, cho nên không thích chơi với mấy bạn nhỏ nhìn ngốc ngốc khác, do vậy cũng sợ Tể Tể còn thông minh hơn cả cậu không thích chơi với một đứa ngốc như mình nên gật mạnh đầu.
“Tớ… tớ biết rồi, tới không tặng cậu chìa khóa đâu, tớ sẽ tặng cậu cái khác.”
Tể Tể cười càng vui vẻ hơn.
“Vậy Tể Tể cảm ơn cậu trước.”
Bạn nhỏ Bạc Niên có hơi chột dạ, cậu không dám nhìn vào ánh mắt của Tể Tể.
“Không… không cần khách khí.”
Ba người Cố Thích Phong Bạc Dịch Ninh và Bách Minh Tư bên cạnh lại lần nữa chứng kiến cuộc đối thoại của hai bạn nhỏ ba tuổi ruỡi: “…”
Quần áo của Bạc Dịch Ninh đã ướt đẫm, do bị dọa mà thành.
Anh khom người xuống ôm con trai lên rồi nhỏ giọng hỏi nhóc.
“Bé Niên, con… con không sợ cái con… búp bê này sao?”
Bạn nhỏ Bạc Niên nhìn về phía người cha cao lớn dũng cảm nhất trong lòng cậu bằng ánh mắt khó hiểu.
“Cha, Tể Tể đã nói đây là đồ chơi mà, sao con phải sợ một cái đồ chơi ạ? Nó chỉ là một món đồ chơi thôi mà!”
Tể Tể nghe rõ mấy lời này nên phụ họa theo.
“Đúng vậy ạ! Chú Bạc, đây là món đồ chơi biết biến to biến nhỏ làm chuyện xấu, nhưng nó thật sự chỉ là một món đồ chơi thôi, không cần sợ đâu ạ.”
Bạn nhỏ Bạc Niên gật mạnh đầu: “Đúng vậy ạ! Chỉ là một món đồ chơi thôi, cha dũng cảm nhất, sao sẽ sợ món đồ chơi nhỏ thế này chứ!”
Bạc Dịch Ninh: “…”
Má nó chứ một món đồ chơi!
Anh suýt chút nữa chết trong tay cái món đồ chơi này đấy!
Vốn Tể Tể còn có hơi chột dạ, nhưng nhìn thấy Bạc Niên còn chẳng sợ, bé cảm thấy nhất định người lớn cũng sẽ không sợ.
“Đúng ạ, chú Bạc, nó đã chết rồi.”
Bạc Dịch Ninh: “…”
****3:
Bầu không khí trong thang máy làm hai người lớn cảm thấy có chút nghẹt thở.
Đặc biệt là khi nhìn thấy thân thể rách nát tả tơi đang phanh bụng của búp bê vu cổ họ lại càng không thể nhìn thẳng.
Bách Minh Tư nhìn thấy vẻ mặt đó của chú Cố và chú Bạc thì có chút không phúc hậu mà muốn bật cười.
Ừm!
Cậu phải nhịn lại.
Nếu không đoán chừng sẽ bị đánh mất.
Nhìn thấy âm sát khí trước đó trên người chú Bạc đã biến mất không còn tung tích, mặc dù sắc mặt chú ấy vẫn vô cùng nhợt nhạt, nhưng có Tể Tể ở đây, hẳn sẽ không thể xuống kia báo cáo được nên Bách Minh Tư cũng yên tâm hơn.
“Chú Cố, chúng ta còn đi lên trên không?”
Cố Thích Phong vô thức gật đầu: “Lên.”
Bách Minh Tư gật đầu rồi ấn vào nút lên tầng cao nhất.
Tể Tể thấy vấn đề đã được giải quyết thì trực tiếp rút kết giới đi.
Ngay khi kết giới được rút đi, vẻ ngoài khủng bố của con búp bê vu cổ ở trong mắt Cố Thích Phong Bạc Dịch Ninh và Bạc Niên đã biến đổi.
Nhìn chỉ là một con búp bê vải vô cùng xấu xí được làm vô cùng không thành công từ những vật liệu thừa.
Bạc Dịch Ninh: “…”
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy tất cả, anh cũng không dám tin tưởng con búp bê làm từ vải thừa vô cùng xấu xí này đã suýt chút nữa lấy mạng của mình.
Cố Thích Phong: “…”
Cả Minh Vương anh cũng đã từng gặp rồi vậy mà vẫn bị thứ xấu xí này dọa cho không nhẹ, anh ta nghĩ gì vậy chứ?
Cố Thích Phong khụ một tiếng, lúc anh vừa định lên tiếng thì có người bước vào thang máy.
Là một cậu trai hơn hai mươi tuổi, dáng vẻ rất đoan chính, nhìn vô cùng nhã nhặn.
Tể Tể rất nhiệt tình, bé dùng giọng nói non nớt đáng yêu hỏi cậu ta.