Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 418:
Cố Thích Phong: “...”
Anh bị sự tàn nhẫn của Tể Tể làm kích thích tới mức linh hồn chịu bạo kích lần nữa, hai chân anh mềm ra, phải tựa vào trên tường thang máy mới miễn cưỡng đứng vững được nên nhất thời có hơi chưa tỉnh hồn lại.
Bách Minh Tư là người có năng lực tiếp thu mạnh nhất, dù sao cậu cũng là người có giao thiệp với địa phủ, cho dù vẫn còn là một đứa nhóc nhưng cậu vẫn là người đầu tiên phản ứng lại.
“Tể Tể, đây không phải là bệnh viện, chú Cố không có công cụ.”
Cuối cùng Cố Thích Phong cũng tỉnh hồn hại, gương mặt anh vô cùng nhợt nhạt, liên tục gật đầu.
“Đúng đúng đúng! Chú Cố không mang theo kim chỉ khâu may, bây giờ có khả năng là... không khâu được.”
Tể Tể có chút thất vọng, nhưng năng lực tiếp nhận của bé rất tốt.
“Vậy đợi lát nữa chúng ta đi tới chỗ chú Cố rồi khâu lại sau ạ.”
Cổ họng Cố Thích Phong lăn lăn, giọng nói khàn khàn.
“... À, được!”
Sau đó anh vô thức nghiêng đầu nhìn về phía người anh em Bạc Dịch Ninh, rồi bây giờ mới phát hiện ánh mắt Bạc Ninh Dịch đăm đăm, hô hấp... má nó đã hoàn toàn chẳng còn hô hấp nữa.
Điểm chết người nhất chính là... lát sau anh ta nhìn thấy hai anh em tốt Bạc Dịch Ninh của mình.
Cố Thích Phong bị dọa tới nhảy dựng lên, giọng nói cũng cao hơn.
“Dịch... Dịch Ninh?”
Tể Tể ngoáy tai rồi tiện tay vẫy một cái.
“Không sao ạ không sao ạ, chú Bạc chỉ bị dọa tới xuất hồn thôi, bây giờ đang ở trong kết giới, nhân viên dẫn hồn của địa phủ sẽ không phát hiện ra đâu ạ, giờ nhét vào lại là được ạ!”
Lời của Tể Tể vừa dứt, hồn phách Bạc Dịch Ninh đang ly hồn cũng bị bàn tay nhỏ của bé nhét lại vào trong cơ thể.
Ngón tay nhỏ ấn ấn, hồn phách đang ly hồn của Bạc Dịch Ninh lập tức hợp lại với cơ thể, đâu lại vào đấy.
Bạc Ninh Dịch ly hồn không còn thở nữa liền thở mạnh ra một hơi, sau đó anh ta thở gấp từng ngụm một.
“Phù!”
“Phù!”
“Phù!”
...
Anh ta vừa há miệng thở gấp vừa dùng tay che lại lồng ngực, trợn to đôi mắt phượng giống với Bạc Niên nhìn Tể Tể đang ngồi trên mặt đất, con mắt như muốn rơi ra khỏi hốc mắt.
“Cháu... cháu...”
Tể Tể nghiêng đầu nhìn về phía Bạc Dịch Ninh lộ ra nụ cười đáng yêu, giọng nói của bé vô cùng mềm mại ngọt ngào, tưởng chừng như là hai người khi so với cô bé tàn nhẫn vừa dùng tay không giải quyết búp bê vu cổ vừa rồi.
“Chú Bạc, chú còn có chỗ nào không thoải mái không ạ?”
Bạc Dịch Ninh: “...”
Bạc Dịch Ninh lắc đầu một cách điên cuồng.
Lúc lắc đầu, anh ta lại liếc mắt nhìn thấy con trai đang được Cố Thích Phong ôm ở trong ngực, bây giờ anh mới nhớ ra không chỉ mình nhìn thấy, con trai mới ba tuổi rưỡi của anh cũng đã nhìn thấy chuyện vừa rồi.
“Bé Niên?”
Đôi mắt phượng của bạn nhỏ Bạc Niên càng trừng lớn hơn, cậu bé nhìn thẳng vào Tể Tể, rồi lại thường nhìn về phía búp bê vu cổ đã bị biến thành búp bê đồ chơi.
Không có sợ hãi, mà chỉ có vẻ mặt không thể tưởng nổi.
“Tể Tể... cậu... con búp bê này đi ra từ chỗ nào thế?”
Tể Tể chỉ tay về phía Bạc Dịch Ninh.
“Chẳng lẽ vừa nãy cậu không nhìn thấy à? Lấy ra từ trong cơ thể cha cậu đó, là vì con búp bê này ở đó nên cha cậu mới nhanh tới địa phủ báo danh đấy.”
Đương nhiên là bạn nhỏ Bạc Niên nhìn thấy.
Chính là vì nhìn thấy nên cậu mới càng thêm tò mò.
Bởi vì tò mò nên cũng quên cả khóc.
Còn sợ thì...
Một cậu bé mới ba tuổi rưỡi nhìn thấy việc móc ra một con búp bê xấu ơi là xấu từ trong cơ thể của cha mình, cảm giác nhiều hơn là thấy thần kỳ chứ lấy đâu ra cảm giác sợ hãi?
Bạn nhỏ Bạc Niên có hơi không dám tin tưởng: “Thế là... trong cơ thể cha tớ có giấu một con búp bê? Bởi vì giấu búp bê nên mới nhanh chết hả?”
Tể Tể nghĩ một chút rồi gật đầu.
“Cũng được xem là thế.”
Bạn nhỏ Bạc Niên lại hỏi tiếp: “Thế bây giờ lấy con búp bê này ra rồi, cha tớ sẽ không chết nữa hả?”
Tể Tể tự hào gật đầu: “Đương nhiên rồi!”
Bạn nhỏ Bạc Niên mau chóng lau nước mắt, cậu bé trượt xuống khỏi lòng Cố Thích Phong, đi tới trước mặt Tể Tể, dùng đôi mắt sưng đỏ nhìn bé, thái độ vô cùng nghiêm túc.
“Tể Tể, tớ xin lỗi, tớ thật sự rất cảm ơn cậu.”
Thấy Bạc Niên nghiêm túc xin lỗi, Tể Tể cũng vô cùng hào phóng.
Bé lộ ra hàm răng trắng, cười tới mi mắt cong cong, đôi mắt vừa sáng vừa đẹp.
“Không sao cả, đừng khách khí.”
Trên mặt Bạc Niên còn mang theo vẻ sợ sệt, nhưng trên đó nhiều hơn là sự tò mò.
Một cậu bé mới ba tuổi rưỡi, cậu bé hoàn toàn không biết quỷ quái có nghĩa là gì.
Cậu bé ngồi xổm xuống bên cạnh Tể Tể, ánh mắt dán chặt vào con búp bê vu cổ to cỡ cậu bé nhưng đã bị mổ bụng.
“Tể Tể, con búp bê này, nó...”
Tể Tể lập tức tiếp lời: “Nó chết rồi, bây giờ nó là một con búp bê đồ chơi!”
Trên mặt bạn nhỏ Bạc Niên toàn là vẻ kinh ngạc.
“Búp bê đồ chơi, có thể chết hả?”
Búp bê đồ chơi trong nhà cậu không thể biến to biến nhỏ, cũng không biết đột nhiên mở mắt ra rồi chạy loạn khắp nơi.
Không, cũng có cái có thể chạy khắp nơi, nhưng mà chạy không nhanh như con búp bê nhìn vừa xấu vừa đáng sợ này.
Tể Tể khẩy khẩy cái bụng rỗng của con búp bê vu cổ này: “Đã thế này rồi thì nhất định sẽ không sống nổi nữa, nó cũng chẳng phải là bản Tể Tể!”