Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 416:
Tể Tể thấy vậy thì trong lòng có hơi không nỡ.
Nhưng bé vẫn còn nhớ chuyện Bạc Niên nói bé phải dè dặt nên giọng nói có hơi cứng rắn.
Chẳng qua bé mới ba tuổi rưỡi, còn là con gái, tự bé cho là giọng điệu của mình cứng rắn, nhưng vừa mở miệng ra giọng nói đã đậm mùi sữa, vô cùng mềm mại.
“Cậu yên tâm đi, cha cậu sẽ không có chuyện gì đâu.”
Bạn nhỏ Bạc Niên mím chặt môi, trong đôi mắt hồng hồng lại trào ra nước mắt, nhanh chóng dâng đầy hốc mắt.
Cậu bé mang theo hai hàng nước mắt, phồng má, một lúc sau mới nói ra được hai chữ.
“Cảm ơn...”
Giọng nói nghẹn ngào còn mang theo chút nức nở.
Tể Tể không tính nói thêm nữa, nhưng cậu ấy đã nói cảm ơn rồi, bé cũng phải đáp lại một chút mới lễ phép chứ nhỉ?
Thế là Tể Tể lẩm bẩm: “Không cần khách khí.”
Bạn nhỏ Bạc Niên lại lần nữa phồng má lên, hai má không có thịt mấy, thuộc về loại bạn nhỏ rất thanh tú, mi dài mắt to, hốc mắt hơi sâu, vô cùng đẹp.
Nghe thấy lời của Tể Tể, bạn nhỏ Bạc Niên với hai hàng lệ nhìn Tể Tể một cách vô cùng đáng thương.
“Tể Tể, xin lỗi cậu...”
Nói xong câu “Xin lỗi”, Bạc Niên lại òa lên khóc hu hu.
Tể Tể: “...”
Tể Tể vội vàng nhào về phía Bách Minh Tư bên cạnh, sau đó bé quay đầu nhìn về phía Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh, vội vàng giải thích.
“Tể Tể không hung dữ với bạn ấy, Tể Tể cũng không dọa bạn ấy, Tể Tể càng không bảo bạn ấy nói xin lỗi với Tể Tể, là bạn ấy tự nói xin lỗi, không phải là Tể Tể chọc bạn ấy khóc...”
Bách Minh Tư Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh nhìn cả quá trình hai bạn nhỏ nói chuyện nghe vậy thì dở khóc dở cười.
Bạc Dịch Ninh đứng dựa tường, cho dù anh ta râu ria xồm xoàm, lôi thôi lếch thếch, giọng nói khàn khàn nhưng lại vô cùng dịu dàng.
“Chú Bạc nhìn thấy rồi, không phải là do Tể Tể, là bé Niên tự mình muốn xin lỗi, Tể Tể còn an ủi bé Niên nữa, Tể Tể vô cùng giỏi.”
Bạn nhỏ Bạc Niên vốn đang sợ ba mất, vừa nghe thấy lời của cha bé lại khóc càng to hơn.
“Hu hu hu... hu hu hu...”
Tể Tể: “...”
Quả nhiên bé không hợp chơi với các bạn nhỏ khác nhỉ?
Tể Tể chui vào trong lòng Bách Tư Niên, cái đầu nhỏ chui vào ngực anh, dùng cái gáy đối diện với mọi người.
Cố Thích Phong bị hành động đó làm thấy đáng yêu vô cùng, chú lập tức đưa tay ra dỗ bé.
“Tể Tể ngoan, thật sự không có liên quan gì với cháu cả, bé Niên khóc là vì cậu bé đang lo cho cha mình, chỉ cần cha cậu bé không sao thì nhất định cậu bé sẽ không khóc nữa đâu.”
Tể Tể nghiêng đầu, chỉ lộ ra nửa con mắt, bé hơi ngẩng đầu nhìn Cố Thích Phong.
“Thật ạ?”
Cố Thích Phong lại lần nữa thấy bé đáng yêu vô cùng, nghiêng đầu hỏi bạn Bạc Niên trong ngực mình
“Bé Niên, chú Cố nói có đúng không?”
Bạn nhỏ Bạc Niên vẫn đang gào khóc vừa rơi nước mắt lách tách vừa liên tục gật đầu.
“Bé Niên không muốn cha xảy ra chuyện gì, bé Niên lo cho cha, hu hu hu...”
Tể Tể lập tức nhô đầu ra khỏi ngực Bách Minh Tư, bé cảm thấy mình lại ổn rồi.
Bé chớp chớp đôi mắt to đen nhánh long lanh nhìn về phía Bạc Niên đang khóc hu hu rồi dùng giọng nói non nớt nói.
“Cái đó thì đơn giản, bây giờ Tể Tể có thể làm cho cha cậu không có chuyện gì cả!”
Bạn nhỏ Bạc Niên hoàn toàn chẳng tin: “Cha tớ tìm rất nhiều đại sư xem thử rồi, mọi người đều nói là không giúp được, hu hu hu... ông nội và bà nội cũng lén khóc, lén nói ba ba sắp không còn rồi, sau nay tớ sẽ là đứa trẻ không có cha nữa, tớ không muốn làm đứa trẻ không có cha... hu hu hu...”
Tể Tể nóng nảy: “Bản Tể Tể nói thật đấy!”
Bạc Niên dùng đôi mắt đo đỏ ngập nước nhìn bé: “Cậu lừa người!”
Tể Tể: “...”
Tể Tể có hơi phát cáu, bé tiện tay hóa ra một cái kết giới, đồng thời cũng che đi tín hiệu trong thang máy.
Sau đó lại dùng minh ngữ tối nghĩa hạ lệnh.
“Tôi tuyên bố: Bây giờ những người bình thường ở trong kết giới của bản Tể Tể đều có thể nhìn thấy quỷ quái!”
Hạ lệnh xong, bé không quên lời của bạn nhỏ Bạc Niên.
Bé lầm bầm một tiếng.
“Bản Tể Tể chẳng thèm lừa người, không tin cậu trợn to đôi mắt thỏ đỏ bừng của cậu nhìn đi!”
Bạn nhỏ Bạc Niên lý luận: “Tớ mới chẳng phải là mắt thỏ đâu! Mẹ nói mắt tớ là mắt phượng!”
Tể Tể hừ hừ: “Mắt cậu đỏ như thế thì chính là mắt thỏ!”
Bạn nhỏ Bạc Niên: “... Tớ... tớ... tớ như vậy là do khóc! Bình thường mắt tớ không... không đỏ đâu!”
Tể Tể đột nhiên duỗi tay, ngón tay trực tiếp ấn lên ấn đường Bạc Dịch Ninh đang nhìn hai bạn nhỏ bỗng nhiên lại cãi nhau với vẻ mặt không nói ra lời, nhưng miệng bé thì vẫn tranh luận với Bạc Niên.
“Bây giờ đang màu đỏ! Chính là mắt thỏ!”
Bạn nhỏ Bạc Niên: “... Hu...”
Đầu ngón tay của Tể Tể ấn vào ấn đường Bạc Dịch Ninh, một dòng âm khí vừa mảnh mà cũng rất tinh thuần nồng đậm giống như một con sâu tràn ra khỏi ngón tay bé, sau đó nó lấy tốc độ mắt thường không thể nhìn thấy mà chui vào trong đầu anh ta.
Trong tình huống này, cách giải quyết nhanh nhất chính là tìm hồn!
Chẳng quản nó là hàng đầu thuật hay là vu thuật hay là loại tà thuật nào khác, sức mạnh của Tể Tể mạnh mẽ, chỉ trong thời gian chớp mắt đã có được kết quả.