Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 415:
Bách Minh Tư và Tể Tể nghe thấy tiếng động thì lập tức nhìn qua.
Tể Tể vui vẻ gọi.
“Chú Cố, chú Bạc.”
Còn Bạc Niên được chú Cố ôm ở trong ngực, Tể Tể cũng vẫn còn nhớ thù cũ nên coi như không thấy, cũng chẳng gọi.
Hai lớn một nhỏ vừa đi vào, thang máy bên cạnh mở ra.
Một công nhân lắp đặt thiết bị xách theo một cái thùng lớn đang đẩy cái thang làm từ hợp kim nhôm từ bên trong ra, trong thùng còn có một thanh thép nhỏ dài hơn hai mét, cái thang đụng vào vách tường bên cạnh, cái thùng bị đổ, cây thép nhỏ rơi ra từ trong thùng, cắm thẳng về về Bạc Dịch Ninh.
Bạc Dịch Ninh đã đề phòng từ trước, anh liên tục lùi về phía sau.
Gót chân giẫm vào đầu ngón chân của Bách Minh Tư đang vừa lúc đi qua, việc này trực tiếp ép cậu phải dừng lại.
Khi Cố Thích Phong nhìn thấy chiếc thùng bị đổ thì chửi thề “Má” một tiếng, lúc anh vừa định giúp đỡ, Tể Tể đã nâng tay lên.
Thanh thép nhỏ đấy dường như bị một sức mạnh vô hình nào đó tách ra, trượt qua Bạc Dịch Ninh đang gần trong gang tấc, sau đó rơi bịch một cái xuống mặt đất.
Gương mặt nhợt nhạt của Bạc Dịch Ninh dường như lại càng trắng hơn, anh há to miệng thở dốc, sợ hãi vì lại một lần nữa thoát chết trong đường tơ kẽ tóc.
Hai ngày nay chất lượng giấc ngủ của anh càng kém hơn, vừa nằm mơ là mơ thấy các loại ác mộng, gần như không sao chợp mắt được.
Ra khỏi cửa thì nhất định sẽ vô cùng xui xẻo.
Hơn nữa mỗi lần xui xẻo đều như muốn cướp đi sinh mệnh.
Ví dụ trên nóc nhà bỗng rơi xuống một chậu hoa to, nếu bị đập trúng nhất định không ai có thể sống tiếp được.
Ngồi trong xe thì gặp tai nạn giao thông, không phải xe tải mất khống chế thì là tài xế say rượu lái xe chạy như bay, gặp phải mấy trường hợp không chết cũng bị thương thế này, anh cảm thấy khả năng mình sẽ chết lại càng cao hơn.
Buổi sáng lúc đánh răng, con trai chạy qua đằng sau trượt chân một cái rồi ngã vào sau lưng anh, bàn chải đánh răng cắm vào trong cổ họng, anh suýt chút nữa đã đi đời tại chỗ.
Thử hỏi xem có đáng sợ không, có kinh hãi không?
Lúc Bạc Dịch Ninh kinh hồn táng đảm, nhân viên lắp đặt thiết bị đã vội vàng hoảng sợ nói lời xin lỗi.
“Xin lỗi anh xin lỗi anh, tôi không cố ý.”
Bách Minh Tư nhìn nhân viên lắp đặt thiết bị rồi hơi lắc đầu dưới cái nhìn của Cố Thích Phong.
Chỉ là một công nhân lắp đặt thiết bị vô cùng bình thường, không có bất kỳ thủ đoạn không phải của người nào.
Cố Thích Phong không tin tà, thế là lại quay qua nhìn Tể Tể.
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to long lanh rồi cũng nhẹ lắc đầu.
Bạc Dịch Ninh không chú ý tới ánh mắt của Cố Thích Phong, đối diện với nhân viên lắp đặt đang nói lời xin lỗi, anh lắc đầu một cách vô cùng mệt mỏi.
“Không sao, không liên quan tới cậu, là do dạo này tôi khá đen đủi thôi, cậu mau đi đi.”
Nhân viên lắp đặt vô cùng cảm kích, cậu ta đẩy thang, nhặt thanh sát rơi trên mặt đất lên quăng vào trong thùng lớn rồi cấp tốc chạy lấy người.
Cố Thích Phong bối rối.
Anh ta không tiện hỏi thẳng Tể Tể, thế là xoay người nhìn về phía Bách Minh Tư.
“Minh Tư, tình huống thế này rốt cuộc là sao vậy?”
Bách Minh Tư nhìn thấy sát khí quanh thân Bạc Dịch Niên đã biến thành tử khí thì đôi mày đẹp nhíu chặt lại.
“Chắc là chú Bạc đã bị hạ Hàng Đầu Thuật, nhưng kỹ thuật của người hạ Hàng Đầu Thuật không đến nơi đến chốn, không thể trực tiếp lấy luôn tính mạng của chú Bạc, thời gian kéo dài thêm sẽ biến thành ác vận xui xẻo quấn thân.
Một tay Cố Thích Phong ôm Bạc Niên, một tay thì vỗ lên bả vai của Bạc Dịch Ninh.
“Má! Chẳng trách cậu nói sáng nay lúc đánh răng suýt chút nữa thì bị bàn chải đánh răng chọc chết! Nếu thật sự bị bàn chải đánh răng chọc chết chẳng phải là ác vận xui xẻo quấn thân sao?”
Tâm sức của Bạc Dịch Ninh đã quá mệt mỏi, dưới cằm anh râu ria xồm xoàm, nào còn nửa phần dáng vẻ tinh anh bá tổng như trước đó nữa.
“… Nếu vẫn còn là anh em thì có thể xem xem người anh em của cậu còn có thể cứu về được không? Anh em cậu thật sự sắp không trụ nổi nữa rồi!”
Cố Thích Phong cười to ha ha: “Không sao không sao, tìm tới… Minh Tư rồi, mấy thứ này chẳng là gì cả.”
“Đúng không, Minh Tư?”
Bách Minh Tư xấu hổ, trước mặt Tể Tể, chút năng lực đó của cậu chẳng là cái gì cả!
Cậu còn chưa nói thì Tể Tể đã cười híp mắt gật đầu.
“Chú Cố nói đúng ạ, anh Minh Tư lợi hai lắm! Nhất định chú Bạc sẽ không sao đâu ạ!”
Bách Minh Tư xấu hổ tới tai cũng đỏ lên.
Cố Thích Phong thì càng cười lớn tiếng hơn.
“Vậy thì tốt quá! Mau, chúng ta đi thang máy lên trên tầng cao nhất đi!”
Bạc Dịch Ninh: “…”
Người anh em, cậu nghiêm túc đấy à?
Cái loại tồn tại bị vận rủi quấn thân lúc nào cũng có thể chết như anh, đi cùng tháng máy á, không sợ hình ảnh lúc tới từ bệnh viện số một, thang máy trục trặc đột nhiên không nhạy suýt chút nữa đã đưa tiễn bọn họ lại xuất hiện hả?
****1:
Đã sớm qua giờ tan làm cao điểm, bây giờ người ra vào thang máy không nhiều, bọn họ cách thang máy chung gần, một tay Cố Thích Phong ôm Bạc Niên, một tay ôm Tể Tể đi vào thang máy chung.
Hai em bé là Tể Tể và Bạc Niên ba tuổi rưỡi bốn mắt nhìn nhau, hốc mắt bạn Bạc Niên đo đỏ, mắt sưng phù, trên má còn mang theo vệt nước mắt đã khô, nhìn vô cùng đáng thương.