Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 414:

Cô đi rất nhanh, không hề chú ý tới Bách Minh Tư và Tể Tể ở góc bên kia.

“Tể Tể, mau gọi chân lại đi!”

Mặc dù đã là tối muộn, nhưng tám chín giờ tối ở Đế Đô thì cuộc sống về đêm vẫn còn chưa bắt đầu, bây giờ đâu đâu cũng là những người tăng ca đang tan làm trở về.

Tể Tể vội gật đầu, bé móc móc ngón tay, cái chân đang chạy bịch bịch bịch ra xa lại chạy bịch bịch bịch trở về.

Lúc có đèn xe chiếu qua, cái chân lo lắng bị phát hiện nên đột ngột đâm vào trong bồn hoa bên cạnh.

Bách Minh Tư: “…”

Tể Tể có chút xấu hổ, bé cười ha ha giải thích.

“Anh Minh Tư, có lẽ là chân Tể Tể tự có suy nghĩ riêng của nó, lần sau Tể Tể sẽ không quăng chân ra nữa, nó chạy nhanh lại còn không nghe lời, không ngoan giống như con mắt, con mắt còn có thể chơi như bóng thủy tinh, chẳng chạy loạn chút nào cả.’’

Bách Minh Tư: “…”

****0:

Bây giờ không tính là quá muộn nên người ra ra vào vào đại sảnh tầng một không tính là ít.

May mà khi Bách Minh Tư và Tể Tể xuống dưới đã rất điệu thấp, khi đó cũng may là không có ai nên bây giờ cũng không có ai nhìn thấy bọn họ.

Đợi hơn một phút, nhìn thấy đại sảnh lại một lần nữa không còn ai, Bách Minh Tư ôm Tể Tể ra khỏi đại sảnh một cách nhanh chóng rồi chạy thẳng tới bồn hoa cách đó không xa.

Chân của Tể Tể nhìn thấy chủ nhân đi tới thì phi vèo một cái ra khỏi bồn hoa, lạch cạch trở về nơi nó vốn nên ở.

Bách Minh Tư cúi đầu nhìn Tể Tể đã hồi phục thành dáng vẻ hoàn chỉnh, đặc biệt là cái chân ngắn có thể là có suy nghĩ của chính mình, nhất thời có chút không dám nhìn thẳng.

“Tể Tể, chân của em…”

Tể Tể đập bộp một cái lên trên chân nhỏ của mình.

"Anh Minh Tư yên tâm, Tể Tể sẽ không để nó chạy linh tinh nữa đâu.”

Bách Minh Tư yên lặng ngẩng đầu nhìn trời.

Vì Cố Thích Phong và Bạc Dịch Ninh còn chưa tới, Bách Minh Tư lo bên ngoài quá lạnh nên cậu lại ôm Tể Tể trở vào trong đại sảnh.

Tể Tể nhàn rỗi không có việc gì làm nên đi đi lại lại trong đại sảnh.

Đi lại một lát, lại có người đi vào từ phía ngoài.

Nhìn thấy Tể Tể mũm mĩm mềm mềm, mắt của nhân viên nữ đó sáng lên.

“Em bé đáng yêu quá đi.”

Tể Tể ngẩng cái đầu nhỏ lên, dùng giọng nói non nớt khen lại nhân viên nữ: “Dì cũng rất đẹp ạ.”

“Dì vẫn chưa tan làm ạ?”

Tâm trạng của nhân viên nữ này rất tốt, nhìn thấy bé vừa ngoan vừa đáng yêu này, tâm trạng của cô lại càng tốt hơn.

“Dì đã tan làm rồi, chẳng qua dì có bạn sắp tới đây, còn phải một lúc nữa nên dì muốn về phòng làm việc đợi.

Tể Tể à một tiếng rồi vẫy vẫy tay với nhân viên nữ đó.

“Vậy bai bai dì ạ.”

“Tạm biệt bé.”

Tể Tể nhìn theo nhân viên nữ đó đi vào thang máy, nhìn thấy nữ nhân viên ấn vào cái nút ấn bên cạnh, bé đứng yên tại chỗ không động nhưng trong đôi mắt lại tràn đầy sự tò mò.

Bé nhớ lúc đi xuống, anh Tư Minh cũng ấn cái nút tròn tròn biết phát sáng đó.

Lần trước tới công ty với cha nuôi, sau đó khi chú Cố xảy ra chuyện, chú Giang dẫn bé đi thang máy thì chú ấy cũng từng ấn nó.

Tay Tể Tể ngứa ngáy, bé cũng muốn ấn.

Vốn Bách Minh Tư đang ngồi trên chiếc ghế sô pha cách đó không xa, thấy Tể Tể đứng ở cửa thang máy thò đầu ra nhìn, cậu cười rồi đứng dậy đi qua.

“Tể Tể, em sao thế?”

Tể Tể chỉ vào thang máy: “Anh Minh Tư, Tể Tể cũng muốn ấn mấy cái nút tròn tròn biết phát sáng trong đó.”

Bách Minh Tư nở nụ cười cưng chiều, cậu dắt tay của Tể Tể dẫn bé đi vào trong thang máy chuyên dụng cho giám đốc bên kia.

“Thang máy bên này có ít người dùng, Tể Tể có thể ấn ở chỗ này.”

Hai mắt Tể Tể sáng lên.

“Em cảm ơn anh Minh Tư ạ.”

Sau khi đi vào, Tể Tể nhìn chằm chằm vào bốn hàng dài nút ấn tròn tròn biết phát sáng mà trợn tròn mặt.

Bé quên mất, bé không biết những số này.

Bách Minh Tư thấy Tể Tể vốn đang hứng thú bừng bừng, nóng lòng muốn thử, kết quả khi nhìn thấy nút số kia bé lại trở thành dáng vẻ trợn mắt há mồm, mờ mịt lúng túng thì phì cười ra tiếng.

“Tể Tể không biết chữ trên đó đúng không?”

Tể Tể đang mù mờ nhanh chóng nhìn về phía anh Minh Tư, sau đó bé ngượng ngùng gật đầu.

“Anh Minh Tư, Tể Tể không biết mấy số này ạ.”

Bách Minh Tư xoa đầu Tể Tể một cách yêu chiều, sau đó cậu ôm bé lên để bé nhìn càng rõ hơn.

“Không sao cả, anh Minh Tư biết, anh Minh Tư dạy Tể Tể.”

Tể Tể mau chóng gật đầu: “Em cảm ơn anh Minh Tư.”

Bách Minh Tư cười càng chiều chuộng hơn, sợ phòng giám đốc bên kia cần dùng tới thang máy nên cậu không dẫn theo Tể Tể dừng ở trong thang máy quá lâu, mà ôm lấy Tể Tể tới ghế sô pha bên kia, lấy di động của mình ra ấn hiện bàn phím ấn số điện thoại, dạy Tể Tể quen biết chữ số.

“Đây là số 1, cũng là tầng 1, bây giờ chúng ta đang ở tầng một, đây là 2, đại biểu cho tầng hai…”

Mặc dù Tể Tể còn nhỏ, nhưng bé lại học rất nhanh.

Bé nhanh chóng học xong các con số trên bàn phím ấn số và nhớ chúng vào trong đầu.

Ba giây sau, một chiếc xe con dừng ở cổng tòa cao ốc, Cố Thích Phong ôm Bạc Niên xuống xe, còn dẫn theo cả Bạc Dịch Niên với sắc mặt tái xanh nhanh chóng đi vào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free