Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 413:
Qua việc giải nghĩa chữ bé gà yếu vừa rồi, Bách Minh Tư nhớ tới một vấn đề.
“Tể Tể, cha Minh Vương có muốn cho em lên nhà trẻ không?”
Tể Tể gật đầu: “Có muốn ạ, Tể Tể lên để đi học đấy ạ.”
Bách Minh Tư thở phào một hơi, cậu chỉ sợ Tể Tể không muốn đi học, như vậy có thể sẽ hơi khó giải quyết.
Mới nghĩ tới đây, cậu đột nhiên nhìn thấy Tể Tể trong ngực đột nhiên ỉu xỉu.
“Nhưng mà anh Tư Lâm ơi, cha, anh cả, anh hai, anh ba nữa, mọi người đều cảm thấy đi nhà trẻ không tốt, Tể Tể cũng đi nhà trẻ hai lần rồi, đúng là không tốt thật.”
Bách Minh Tư ngạc nhiên nói: “Tể Tể đã tới nhà trẻ rồi à?”
Tể Tể gật đầu, bé ỉu xìu nói một lượt những chuyện đã xảy ra ở nhà trẻ.
Vừa nói tới đây, chiếc điện thoại bị bé quăng trên ghế sô pha bên kia chợt rung lên một cách điên cuồng.
Thính lực của Tể Tể rất tốt, bé duỗi dài cổ ra xem.
Bách Minh Tư cũng nghe thấy tiếng động, cậu vội ôm lấy Tể Tể đi qua, cầm chiếc điện thoại được ném trên sô pha lên.
“Tể Tể, là cuộc gọi của chú Cố.”
Tể Tể cầm lấy điện thoại, nhưng bé lại không nhận cuộc gọi.
“Anh Minh Tư?”
Bách Minh Tư hơi ngớ ra, sau đó cậu đã hiểu ý của Tể Tể.
Tể Tể không biết dùng điện thoại.
“Tể Tể, em xem, lướt từ bên trái sang bên phải thế này thì là nhận điện thoại.”
Cậu vừa dứt lời, điện thoại được kết nối, đầu bên kia của điện thoại truyền tới giọng nói cuống cuồng của Cố Thích Phong.
“Trầm Lệnh, Tể Tể đang ở công ty với anh à?”
Giọng nói non nớt mềm mại của Tể Tể vang lên: “Chú Cố ạ, Tể Tể đang ở công ty của cha ạ.”
Cố Thích Phong vừa nghe thấy là Tể Tể thì lập tức bật cười.
“Ừ ừ ừ, Tể Tể ở công ty đợi chú Cố và chú Bạc nhé, lát nữa chúng ta gặp mặt.”
Tể Tể vô thức trả lời lại: “Vâng ạ, lát gặp chú Cố ạ.”
Tắt điện thoại, bây giờ Tể Tể mới nhớ tới chú Bạc bị sát khí quấn thân.
“A, Tể Tể biết rồi, chú Bạc đang rất không ổn rồi.”
Bách Minh Tư chưa từng gặp Bạc Dịch Ninh, nhưng vừa rồi khi Tể Tể kể chuyện ở nhà trẻ đã từng nhắc tới chú ấy.
Tể Tể có thể nói ra là chú Bạc rất không ổn, vậy thì tình huống của chú Bạc đó hẳn là đang vô cùng không ổn.
Gặp được loại tình huống rõ ràng là người bị sát khí đoạt mệnh này, Bách Minh Tư nhíu chặt mày.
“Tể Tể, nếu không chúng ta xuống dưới tầng một đợi đi?”
Nếu tình huống không ổn thì chưa hẳn bọn họ có thể an toàn lên trên tầng được.
Tể Tể cảm thấy trong phòng làm việc rất chán nên cũng vui tươi hớn hở gật đầu.
“Tể Tể nghe lời anh Minh Tư.
”
Tể Tể đặt điện thoại của cha nuôi vào trong túi quần, dắt tay anh Minh Tư ra khỏi phòng làm việc của cha nuôi rồi đi thang máy chuyên dụng của giám đốc, nhanh chóng đi xuống đại sảnh tầng một.
Tiếp tân đã tan làm, trong đại sảnh rộng lớn chẳng còn ai.
Tể Tể ngó trái ngó phải, trong đại sảnh sạch sẽ, chẳng có quỷ quái nào cả.
Tể Tể có hơi thất vọng, bởi vì ở đây không có đồ ăn vặt để ăn.
Bách Minh Tư thấy vậy khóe miệng cong lên.
“Bên cạnh có siêu thị, chúng ta đi mua chút đồ ăn vặt nhé?”
Tể Tể lắc đầu: “Tể Tể muốn ở đây đợi chú Cố và chú Bạc, không thể đi được.”
Đương nhiên Bách Minh Tư không yên tâm để Tể Tể đợi một mình ở đây, vì vậy cậu lấy điện thoại ra đặt đơn.
“Vậy thì mua trên mạng đi, để người ta đưa tới.”
Tể Tể nghe vậy thì lắc đầu: “Anh Minh Tư, bây giờ cư dân địa phủ mà không toàn vẹn tứ chi thì không thể tùy ý ra vào địa phủ nữa, địa phủ đang giữ vững vấn đề dung nhan hình dáng nên người làm công không thể tới được đâu.”
Bách Minh Tư: “Hả?”
Tể Tể thấy xung quanh không có ai, bây giờ bọn họ lại đang ở góc chết của camera, thế là bé dứt khoát kéo thẳng chân nhỏ của mình xuống, sau đó quăng vào một góc bên cạnh.
Xong rồi!
Sau đó cái chân nhỏ mà Tể Tể quăng ra tồn tại ở thể độc lập rồi tự mình chạy đi, nó chui ra từ khe hở của cửa kính đang mở rộng bên cạnh, chạy bịch bịch ra xa.
Bách Minh Tư: “…”
Không ổn đâu!
Tể Tể, chúng ta đừng làm thế này!
Cho dù anh Minh Tư là người thông linh, nhưng đột nhiên nhình thấy một cái chân chạy bịch bịch trong ban đêm thế này cũng thấy rất sợ hãi đấy!
Tể Tể nhìn cái chân đã chạy xa, bé dùng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc giải thích với anh Minh Tư.
“Anh Minh Tư, anh xem, chân cứ chạy như vậy có phải là rất kỳ lạ không? Trước đó ba anh trai đã từng bị dọa nên bây giờ địa phủ không cho người và tứ chi không toàn vẹn như vậy đi ra, duy nhất một cái chân lại càng không được.”
Bách Minh Tư bỗng nhiên không còn gì để nói.
Trong thời gian hai người nói chuyện, bên ngoài có người đi tới.
Tể Tể nhìn cái chân đã chạy xa của mình, rồi lại nhìn người tới sắp đi đến chỗ cửa kính bên này, sau đó bé lập tức chui vào trong ngực anh Minh Tư.
“Anh Minh Tư, bây giờ Tể Tể không thể gọi chân về được, làm vậy sẽ dọa bọn họ mất.”
Bách Minh Tư thở phào một hơi, cậu thầm nghĩ, Tể Tể biết là sẽ dọa người ta là tốt rồi.
Người tới là nhân viên bộ phận tiêu thụ của công ty, có một tài liệu bị cô quên cầm đi nên cô quay lại lấy.