Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 412:

“Anh Tư Lâm nhìn xem, đầu lưỡi của Tể Tể tốt lắm.”

Hoắc Tư Lâm lập tức không dám nhìn thẳng.

Bách Minh Tư mấp máy môi, cố gắng ép tiếng cười bên miệng xuống, duy trì khoảng cách ngoài ba mét đi theo bọn họ về phía trước.

Lúc lái xe, một mình Bách Minh Tư lái một xe, một trước một sau về tới cục cảnh sát với Hoắc Tư Lâm và Tể Tể.

Hoắc Trầm Lệnh đang nóng lòng chờ đợi, ông đi đi lại lại ở sảnh cục cảnh sát.

Cho dù Cốc Hưng Bác đã bị bắt đi nhưng ông vẫn nôn nóng bất an.

Cho đến khi Hoắc Tư Lâm ôm Tể Tể và Bách Minh Tư cùng nhau xuất hiện trong tầm mắt, nhìn thấy ba nhóc con này không tổn hao lông tóc nào, cha nuôi Hoắc sải bước nhanh chóng bước qua ôm lấy Tể Tể.

“Tể Tể, lần sau không cho phép con làm như vậy nữa, cha sẽ lo lắng lắm.”

Hoắc Tư Lâm cúi đầu nói lời xin lỗi: “Chú ba, con xin lỗi, là vì con nên Tể Tể mới làm như vậy, con đảm bảo sẽ không có lần sau đâu ạ.”

Đối mặt với cháu trai vừa mới mất đi mẹ, Hoắc Trầm Lệnh không nói thêm gì nữa.

Ông vỗ nhẹ vào bả vai Hoắc Tư Lâm: “Cha cháu đang ở trong phòng làm việc của Hùng Kỳ đợi cháu, Cốc Hưng Bác đã bị lập án điều tra, cục cảnh sát sẽ nhanh chóng trả lại sự trong sạch cho cháu.”

“Vâng.”

Hoắc Trầm Lệnh nhìn về phía Bách Minh Tư: “Minh Tư, vất vả cho cháu rồi.”

Bách Minh Tư có chút không tự nhiên: “Chú Hoắc nói quá rồi ạ, năng lực của Minh Tư không đủ, không giúp được gì cả.”

Tể Tể vội lắc đầu: “Không đâu không đâu, anh Minh Tư rất lợi hại, lúc thỉnh linh anh ấy đã mời được cha Minh Vương tới đấy.”

Hoắc Trầm Lệnh: “Anh Minh tới?”

Tể Tể vội giải thích: “Cha ơi, cha Minh Vương tới rồi lại đi rồi ạ, nói là trước rạng sáng sẽ tới tìm Tể Tể.”

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Giang Lâm gọi điện thoại tới: “Sếp, bên công ty có một tài liệu quan trọng cần anh ký tên, anh vẫn đang ở cục cảnh sát à?”

Hoắc Trầm Lệnh nhanh chóng trả lời: “Tôi lập tức tới công ty đây.”

Nếu như Minh Vương tới đón Tể Tể thì ở phòng làm việc của công ty sẽ tiện để bọn họ gặp mặt hơn, việc phải nói không ít, tránh cho dọa tới người lớn trong nhà.

Giang Lâm đang định đưa tài liệu tới thì sững sờ: “Vâng.”

Bách Minh Tư thử thăm dò: “Chú Hoắc, cháu đi với chú nhé, cháu giúp chú trông Tể Tể?”

Hoắc Trầm Lệnh không hề do dự: “Ừ.”

****9:

Lúc Cốc Hưng Bác bị bắt, trong phòng làm việc của ông ta còn giấu cả ma túy, cho dù ông ta là nhà từ thiện nổi danh cả nước thì cục cảnh sát cũng sẽ ngựa không ngừng vó tiến hành điều tra ông ta, thậm chí còn điều tra cả tập đoàn Phương Nguyên.

Tin tức này vừa ra, cả Đế Đô chấn động.

Phần lớn mọi người đều không dám tin tưởng, bởi vì hình tượng cá nhân Cốc Hưng Bác xây dựng để đối ngoại thật sự quá tốt.

Tập đoàn Phương Nguyên của ông ta đã từng thành lập một phòng ban chuyên dành cho người câm điếc, giải quyết vô số vấn đề việc làm cho người câm điếc, đạt được sự nhất trí khen ngợi của xã hội, liên tiếp năm năm liền được bình chọn là nhà từ thiện xuất sắc.

Bây giờ bị nghi có dính líu tới ma túy, cổ phiếu của tập đoàn Phương Nguyên lập tức sụt giảm.

Trước đó, vì tập đoàn Phương Nguyên liên tục làm chuyện mờ ám, tập đoàn nhà họ Hoắc khó tránh khỏi bị kiềm chế lại.

Bây giờ tập đoàn Phương Nguyên bị điều tra, đương nhiên Hoắc Trầm Lệnh cũng sẽ trở nên bận rộn hơn.

Sau khi về công ty, Hoắc Trầm Lệnh để hai đứa nhóc đợi ở trong văn phòng, còn ông thì dẫn người tới phòng hội nghị mở họp.

Đi được nửa đường, ông bảo Giang Lâm đưa quần áo cho Bách Minh Tư, Bách Minh Tư ngầm hiểu trong lòng, cậu cầm lấy quần áo đi vào phòng tắm trong phòng nghỉ để tắm rửa.

Lúc đi ra, toàn thân cậu đều thoải mái, trên người đã không còn chút mùi đàn hương nào nữa.

Bách Minh Tư không nhịn được bật cười, cuối cùng thì cậu đã không cần giữ khoảng cách ít nhất là ba mét với Tể Tể nữa rồi.

“Tể Tể.”

Tể Tể đang cầm điện thoại của cha nuôi mân mê, bởi vì không biết chữ nên bé chọc chọc chỗ này ấn ấn chỗ kia, không có chút logic nào cả.

Nhưng bé nhớ lần trước dùng điện thoại của cha nuôi ấn vào biểu tượng có hai màu trắng và xanh, còn có hình đôi mắt nhỏ nữa nên giờ bé ấn vào đó tiếp.

Điện thoại cứ rung rung, mặc dù Tể Tể nhìn không hiểu gì cả, nhưng việc này cũng không ngăn cản được bé ấn ấn, chơi tới vô cùng vui vẻ.

Cho tới khi anh Minh Tư tắm xong, Tể Tể mới buông điện thoại ra.

“Anh Minh Tư, anh tắm xong rồi ạ.”

Tể Tể cũng nhớ anh Minh Tư, trên người anh Minh Tư đã hết mùi đàn hương, Tể Tể nhảy ra khỏi ghế sô pha, bước đôi chân nhỏ chạy qua, ôm lấy hai chân Bách Minh Tư bò lên.

Bách Minh Tư đang định cúi người xuống ôm Tể Tể thì nhìn thấy động tác này của bé, nhất thời, cậu dở khóc dở cười.

“Tể Tể cầm tinh con khỉ à?”

Tể Tể vội lắc đầu: “Không ạ không ạ, bà Mạnh Bà nói Tể Tể cầm tinh con gà, là một bé gà yếu.”

Khóe miệng Bách Minh Tư giật giật.

“Anh Minh Tư, miệng anh làm sao vậy?”

Bách Minh Tư chỉ bị làm cho kinh sợ thôi, cậu lập tức lắc đầu.

“Anh không sao cả.”

Cậu bỗng nhiên nhớ tới bây giờ Tể Tể đã ba tuổi rưỡi, ngày một tháng chín này là có thể đi học được rồi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free