Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 411:

Âm thanh nuốt đó làm cho Hoắc Tư Lâm đang ôm bé và Bách Minh Tư ở bên cạnh nghe được đều không nhịn được phì cười.

“Tể Tể đói rồi hả?”

Tể Tể lắc đầu: “Anh Tư Lâm, anh Minh Tư, Tể Tể không đói.”

Hoắc Tư Lâm cười: “Vậy chúng ta đi nhé?”

Tể Tể ngượng ngùng lẩm bẩm: “Nhưng mà anh Tư Lâm ơi, miệng của Tể Tể nói là nó muốn ăn, bụng của Tể Tể cảm thấy nó có thể chứa được ít nhất mười bát mì.”

Hoắc Tư Lâm: “…”

Bách Minh Tư cười tới vai cũng run rẩy: “Đi thôi, đi ăn mì trước, sau đó về cục cảnh sát, tránh cho chú Hoắc sẽ lo lắng.”

Mặc dù Tể Tể đã nói với chú Hoắc là sẽ đi đâu rồi, nhưng Bách Minh Tư cảm thấy nhất định chú Hoắc sẽ lo lắng, ăn xong sớm rồi về sớm thì hơn.

“Tể Tể nghe lời anh Tư Minh ạ!”

Bách Minh Tư bị Tể Tể ngoan ngoãn nghe lời thế này làm thấy đáng yêu tới trái tim cũng mềm ra, nhưng cậu vẫn duy trì cự ly ít nhất là ba mét với bé.

Muốn xoa xoa mái tóc mềm mại của bé nhưng lại không thể không khống chế chính mình.

“Tể Tể ngoan quá, đi thôi.”

Giá trị nhan sắc của hai lớn một nhỏ siêu cao, đặc biệt là Tể Tể trắng trắng mềm mềm mũm mĩm, đôi mắt vừa to vừa sáng, bà chủ nhìn thấy lập tức cảm thấy đáng yêu không chịu nổi.

“Cháu nhỏ, cháu muốn ăn mì gì, dì mời!”

Tể Tể cười hì hì, bé nhìn mì thịt bò chiêu bài của quán thì nước miếng cũng sắp chảy ra.

“Tể Tể muốn ăn mì kia! Cái mì có nhiều nhiều nhiều thịt kia ạ!”

Bà chủ liên tục gật đầu: “Được được được, giờ dì đi làm đây, sẽ bỏ nhiều nhiều nhiều thịt.”

Bà chủ nghĩ trong lòng, một nhóc con ba bốn tuổi có thể ăn được bao nhiêu thịt chứ?

Hơn nữa bé vừa đáng yêu vừa mềm mại thế này, đừng nói là mời bé, cho dù mời mười bé tám bé thì cô cũng mời nổi, cô cam tâm tình nguyện.

Tể Tể dùng giọng nói đáng yêu bổ sung thêm: “Dì ơi, Tể Tể muốn ăn mười bát.”

Bà chủ cười ha ha đồng ý: “Được được được, mười bát.”

Ngoài miệng thì đồng ý nhưng trong lòng cô chỉ coi bé không biết độ to của bát, bưng lên một bát thôi cũng đủ để bé ăn cả một ngày rồi.

Bách Minh Tư và Hoắc Tư Lâm đồng thời bổ sung: “Bà chủ, tổng cộng mười hai bát.”

Hai người đồng thời lấy điện thoại ra định thanh toán, Tể Tể lại lấy từ trong túi ra một cái thẻ đen.

“Dì ơi, Tể Tể có tiền, không cần dì mời đâu ạ.”

Bà chủ sững sờ, đây là quán mì giá cao ở trung tâm thành số, cán bộ lãnh đạo tới tới đi đi đếm không kể siết, nhưng từ trước tới giờ cô chưa từng thấy ai ăn mì mà dùng thẻ đen cả.

“Cái này…”

Tể Tể thèm ăn chép miệng, bé nhét thẻ đen vào trong tay bà chủ, dùng giọng nói non nớt thúc giục.

“Dì ơi, miệng và bụng của Tể Tể đói quá, Tể Tể có thể ăn mì không ạ? Tể Tể có tiền thật mà, ở trong thẻ này hết á.”

Bà chủ lo bé bị đói, cầm lấy thẻ đen mà như đi vào trong mây.

Ông chủ nhìn ra từ trong bếp, bị dọa tới giật mình.

“Đệch! Thẻ đen giới hạn toàn cầu này đến từ đâu đấy?”

Bà chủ chỉ về phía Tể Tể bên kia: “Của cô bé kìa, em còn đang muốn mời bé ăn mì, dù sao bé cũng đáng yêu quá đi mất, rất đáng yêu rất đáng yêu, em rất thích, kết quả…”

Thanh toán thì tiện tay đưa thẻ đen phiên bản giới hạn toàn cầu, cô lập tức mất hết cả mặt mũi rồi.

“Thì… mì nhà chúng ta đều tươi mới nhỉ? Bé con ba bốn tuổi ăn sẽ không tiêu hóa được hay là tiêu chảy chứ? Thịt bò đâu? Bé có thể nhai nát được không?”

Giọng nói non nớt của Tể Tể vang lên từ phía cửa: “Dì ơi, chú ơi, răng của Tể Tể tốt lắm, thịt sống cũng ăn được, sẽ không bị đau bụng đâu ạ, chẳng qua bụng vẫn cứ kêu, dì có thể nấu mì luôn cho Tể Tể được không ạ?”

Thịt bò siêu thơm, Tể Tể đã ngửi thấy mùi bay tới.

Ông chủ bà chủ: “… Hả? À, được… được…”

Hai vợ chồng nấu mì trong tình trạng hoang mang.

Rất nhanh, ba tô mì được bưng lên bàn, mùi mì thơm và thịt thơm trộn lẫn với nhau, mùi thơm đậm đà, Tể Tể và hai anh trai mỗi người một bát, cúi đầu ăn cùi cụi.

Bách Minh Tư và Hoắc Tư Lâm còn đang thổi mì cho Tể Tể, khi sợi mì được thổi tới có độ ấm vừa phải, Tể Tể đã ôm lấy cái bát mì còn to hơn cả đầu bé lên húp nước lèo.

Đặt bát xuống, bát sạch sẽ không còn sót lại chút nước lèo nào.

Bách Minh Tư và Hoắc Tư Lâm: “…”

Ông chủ bà chủ cho rằng nhất định sẽ không ăn hết được: “…”

Tể Tể dùng giọng nói mềm mại thúc giục hai anh trai: “Anh Minh Tư anh Tư Lâm, hai anh mau ăn đi, ăn ngon lắm, mau ăn đi mau ăn đi.”

Nói xong bé lại nghiêng đầu nhìn về phía bếp sau: “Dì ơi, dì nấu xong chưa ạ? Tể Tể đã ăn xong một bát rồi.”

Ông chủ bà chủ: “… À, được… được, xong ngay đây!”

Mười phút sau, Tể Tể đưa tay xuống xoa cái bụng xẹp xẹp của mình dưới cái nhìn nghẹn họng trân trối và cứng ngắc của ông chủ bà chủ rồi rời đi với hai anh trai.

Để lại ông chủ bà chủ đang hoài nghi cuộc đời.

Năng lực tiếp thu của Bách Minh Tư tốt nhất, Hoắc Tư Lâm còn có hơi không thích ứng.

“Tể Tể, lưỡi của em… không sao chứ?”

Tể Tể duỗi đầu lưỡi ra, cười ha ha, thấy xung quanh không có ai, bé trực tiếp lôi cả cái lưỡi ra ngoài.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free