Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 410:
Nếu như ông ta chết…
Hồn vào địa phủ…
Vậy tương đương với việc đưa toàn bộ cả tương lai và kiếp sau của mình cho Phong Đô Đại Đế xử lý!
Vừa nghĩ vậy, Cốc Hưng Bác đột nhiên giãy giụa như bị điên.
“Không, tôi không muốn chết! Tôi không muốn!”
“Tôi bị hãm hại!”
“Tôi không biết gì cả! Là người nhà họ Hoắc, đều là do người nhà họ Hoắc làm cả!”
Đội phó Hàn nhìn thấy tình huống của ông ta thì ánh mắt càng trở nên lạnh lùng hơn.
“Giả điên giả dại? Hừ!”
Đối với mại dâm, bài bạc, ma túy, đặc biệt là ma túy, bất kỳ một cảnh sát nào cũng đều ghét cay ghét đắng, cha của đội phó Hàn đã chết dưới tay một tên buôn ma túy nên anh ta càng mẫn cảm về vấn đề ma túy này hơn.
Anh ta phân phó cảnh sát bên cạnh: “Gọi điện thoại cho khoa tâm thần của bệnh viện nhân dân số một, bảo chủ nhiệm khoa tâm thần tự mình dẫn người tới cục cảnh sát rồi kiểm tra cho ông ta!”
“Vâng!”
Anh ta không cho phép bất kỳ ai dính vào ma túy có thể chạy thoát khỏi tay mình, đây chính là ý nghĩa của việc anh ta làm cảnh sát, thậm chí là ý nghĩa của việc sống.
Mà trong góc chết dưới tầng, Minh Vương dẫn theo ba nhóc con dừng lại ở đó.
Ông không dùng bản thể tới, mà là thần hồn tới, bản thể vẫn còn ở lại địa phủ, một lúc làm hai việc, vừa bị thỉnh linh vừa tiếp tục chủ trì cuộc họp.
Mặc dù ông không hài lòng với việc lần trước Bách Minh Tư thỉnh linh mời phải Tể Tể, ánh mắt nhìn Bách Minh Tư vô cùng xoi mói, nhưng xét ở việc cậu ấy chủ động thỉnh linh, sắc mắt của Minh Vương cũng hơi hòa hoãn hơn.
“Tể Tể đi chơi trước đi. Cha còn chưa họp xong, muộn nhất là rạng sáng hôm nay cha sẽ tới tìm Tể Tể.”
Đây là lần đầu tiên Bách Minh Tư tiếp xúc với Minh Vương ở khoảng cách gần thế này, đầu tiên là bị khí tràng lạnh lẽo khủng bố quanh thân ông làm cho khiếp sợ, bây giờ thì đã thích ứng được rồi.
“Đại Đế yên tâm, trước khi Đại Đế trở lại, Bách Minh Tư sẽ chăm sóc tốt cho Tể Tể.”
Minh Vương nhìn Hoắc Tư Lâm bị Tể Tể đập hôn mê, búng tay nhẹ một cái.
Ông thu gom lại toàn bộ âm khí mà cơ thể Hoắc Tư Lâm nhiễm phải, bao gồm cả những âm khí bị Hải Tấn gọi tới khi ở trên tầng, tránh cho người bình thường như Hoắc Tư Lâm tiếp xúc với âm khí, nhẹ thì bệnh một trận, nặng thì tới thẳng địa phủ báo cáo luôn.
Làm xong hết thảy, Minh Vương hôn lên đầu Tể Tể một cái.
“Tể Tể ngoan, tối nay gặp.”
Tể Tể ngẩng đầu lên, chu cái miệng nhỏ hôn bẹp một cái lên má cha Minh Vương.
“Tối gặp lại cha ạ ~”
Minh Vương hóa thành một luồn khói xanh rồi biến mất, đúng lúc này Hoắc Tư Lâm cũng mở mắt ra.
Cảm nhận được anh Tư Lâm đã tỉnh, Tể Tể leo hai ba bước lên từ chân anh, đôi tay nhỏ bé ôm lấy cổ anh.
“Anh Tư Lâm, anh vẫn ổn chứ ạ?”
Trong đầu Hoắc Tư Lâm là một mảnh trống rỗng, anh còn chưa kịp phản ứng lại, nhưng lúc này, cửa xoay của đại sảnh tòa nhà văn phòng tập đoàn Phương Nguyên cách đó không xa bị đẩy mở, Cốc Hưng Bác đeo còng tay lóe sáng bị hai chú cảnh sát nâng đi.
Hai mắt Tể Tể sáng lên: “Uao! Bị còng lại rồi! Cha giỏi quá đi mất!”
Hoắc Tư Lâm nhìn thấy Cốc Hưng Bác rồi lại lần nữa bị lửa giận xông lên đỉnh đầu lúc này mới chợt giật mình tỉnh lại.
Đúng rồi!
Bị còng lại rồi!
Cốc Hưng Bác bị còng lại rồi, điều này có nghĩa là Cốc Hưng Bác sẽ nhận sự trừng phạt của pháp luật.
Anh không thể kích động giống như vừa nãy ở trên tầng nữa, anh phải báo thù cho mẹ, nhưng anh không thể khéo mình vào trong đó luôn được.
Vì loại người cặn bã như Cốc Hưng Bác này, không hề đáng giá!
Từ khi biết Cốc Hưng Bác độc ác nham hiểm không từ thủ đoạn, trái tim vẫn luôn treo cao của anh đã sụp đổ khi biết tin mẹ bị hại chết, vào lúc không ai biết đến, anh đã dần trở nên u ám.
Nhưng theo việc Cốc Hưng Bác bị bắt lại rồi bị đưa lên xe cảnh sát, đột nhiên anh đã được cứu rỗi.
Hoắc Tư Lâm ôm chặt Tể Tể, mặc dù giọng nói rất nhẹ nhưng cũng hơi phát run.
“Tể Tể, cảm ơn em, thật sự rất cảm ơn em.”
Cảm ơn Tể Tể, em đã ba lần bảy lượt cứu lấy Hoắc Tư Lâm anh!
Tể Tể vội lắc đầu, bé dùng giọng nói non nớt giải thích.
“Không phải là Tể Tể, là cha, là cha của Tể Tể, nhưng anh Tư Lâm là người nhà của Tể Tể, cũng sẽ là người nhà của cha, trước đây cha đã từng nói giúp người nhà mình thì không cần phải nói cảm ơn.”
Tâm trạng của Hoắc Tư Lâm bỗng nhiên trở nên vô cùng phức tạp.
Anh… và Minh Vương, là người nhà?
Cái này… cảm thấy cứ quái quái nhỉ?
Lúc cần gặp vị người nhà này, có phải là phải đi tới địa phủ báo cáo không?
****8:
Trong thời gian Hoắc Tư Lâm xuất thần, Bách Minh Tư nhìn thấy nơi cách đó không xa có các phóng viên nghe tin mà tới, cậu nhỏ giọng nói.
“Anh Tư Lâm, chúng ta về trước đi?”
Hoắc Tư Lâm cũng chú ý tới các phóng viên đang đuổi tới, trước khi tội danh của Cốc Hưng Bác chưa được quyết định, anh vẫn sẽ vì thủ đoạn Cốc Hưng Bác sử dụng mà bị coi là người hiềm nghi mưu hại mẹ ruột, bây giờ xuất hiện trước mặt truyền thông hiển nhiên là không sáng suốt.
“Đi.”
Hai lớn một nhỏ mau chóng rời khỏi, lúc đi ngang qua một quán mì, Tể Tể không nhịn được nuốt nước miếng.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ