Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 408
Tể Tể cảm thấy khó hiểu.
Trước đó bé nhổ trọc chính mình nên đúng thật là sức mạnh đã bị giảm mạnh, nhưng cũng đã hồi phục lại rồi.
Có phải là đầu óc Cốc Hưng Bác không được tốt lắm không?
Cốc Hưng Bác không biết suy nghĩ của Tể Tể, ánh mắt ông ta vô cùng độc ác.
“Đạo trưởng Hải, bắt lấy nó, trước khi đi chủ nhân đã dặn dò, nếu như có thể bắt được Minh Tể Tể thì cho dù hồn phi phách tán cũng không sao cả!
Hoắc Tư Lâm không muốn làm loạn kế hoạch của Tể Tể, nhưng khi nghe thấy Cốc Hưng Bác bảo đạo trưởng Hải đối phó với Tể Tể, cho dù anh chỉ là người bình thường nhưng anh vẫn lập tức đứng chặn trước mặt Tể Tể, chắn cơ thể nho nhỏ của bé ở phía sau lưng.
Hải Tấn đã hoàn toàn trở thành tà ma phát ra tiếng cười giễu cợt khinh miệt, sau đó gã há cái miệng to như chậu máu ra xông về phía Hoắc Tư Lâm và Minh Tể Tể.
Bách Minh Tư lách mình chắn trước mặt Hoắc Tư Lâm, đồng thời, cậu không chút do dự đâm vào trái tim, ép ra một giọt máu đầu tim nồng đậm nhất, thuần túy nhất.
Có vết xe đổ khi mời linh lại mời phải Tể Tể của lần trước, lần này Bách Minh Tư trực tiếp gọi tên.
“Lấy máu của tôi, dâng tặng chủ Cửu U, truyền nhân đời thứ ba mươi mốt của gia tộc thông linh Bách Minh Tư, cung nghêng chủ của Cửu U là Phong Đô Đại Đế đích thân giá lâm!”
Hải Tấn hơi ngừng lại, khuôn mặt hung ác bị tà khí nồng nặc bao quanh, gã há cái miệng to như chậu máu phát ra tiếng cười quái dị khàn khàn khó nghe.
“Ha ha ha! Một thằng nhóc chưa đủ lông đủ cánh, thỉnh linh Phong Đô Đại Đế? Ha ha ha…đúng là cười rụng răng bản đạo trưởng rồi!”
“Sợ là mày vẫn chưa biết, Phong Đô Đại Đế trọng thương chưa lành, vốn ốc cũng chẳng mang nổi mình ốc, bây giờ lại bị Thập Điện Diêm Quân của địa phủ quấn lấy căn bản chẳng thể nào thoát thân được!”
****6:
Cốc Hưng Bác ngạc nhiên vì không ngờ thằng nhóc này lại là người thông linh, hơn nữa còn là người thông linh của nhà họ Bách luôn điệu thấp khi làm việc kia, ông ta trở nên cảnh giác hơn.
Một khi người thông linh nhà họ Bách thỉnh linh, trừ phi đối phương đã biến mất trong trời đất, nếu không chưa bao giờ thất bại!
Cốc Hưng Bác vội vàng lên tiếng: “Đạo trưởng Hải, nói nhiều vô ích, bắt lấy bọn họ!”
Hải Tấn gật đầu: “Xem tao đây!”
Vốn dĩ Tể Tể muốn cản anh Minh Tư thỉnh linh, nhưng trong ý thức của bé bỗng truyền tới giọng nói của cha Minh Vương.
“Tể Tể, tìm cách nào đó để cha trở lại nhân gian đi!”
Trong thời gian Tể Tể ngây người, anh Minh Tư đã ép máu đầu tim ra để thỉnh linh.
Trùng hợp là, người được mời tới lại là cha Minh Vương.
Ngay khi Hải Tấn xông tới trước mặt anh Minh Tư, Tể Tể bước chân nhỏ ra.
Lúc bé vừa định đưa tay lên, không khí đột nhiên thay đổi.
Hơi thở quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn đột nhiên ập tới.
Tể Tể vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ xông về phía cửa sổ hét to.
“Cha ơi!”
Tất cả mọi người trong phòng làm việc đều đồng loạt nhìn sang, trước cái cửa sổ to đùng gần như lập tức bị bao trùm lên một tầng bóng đen, đậm như vẩy mực, chiếm cứ lấy cả chiếc cửa sổ rộng lớn.
Cho dù chỉ đang ở hình dạng sương đen dày đặc nhưng khí tràng của người đã quản lý cả một địa phủ ngàn vạn năm như Minh Vương vẫn làm mọi người ở đây không tự chủ được khom lưng run rẩy.
Tể Tể vội bảo vệ anh Tư Lâm và anh Minh Tư, để bọn họ không bị khí tràng mạnh mẽ của cha Minh Vương ảnh hưởng tới.
“Cha ơi ~~~”
Sương mù dày đặc xung quanh từ từ ngưng tụ lại rồi tụ thành một bóng người, sau đó lại dần dần hiện ra dáng vẻ vừa cao ngất vừa uy phong lạnh lùng của Minh Vương.
“Là ai thỉnh linh?”
Sắc mặt Bách Minh Tư trắng bệch nhưng vẫn nhanh chóng lên tiếng.
“Đại Đế, là tôi, Bách Minh Tư.”
Minh Vương nhìn qua, trí nhớ của ông rất tốt, chuyện của ngàn vạn năm trước chỉ cần ông muốn nhớ thì không cái nào không thể tìm ra.
Bây giờ nhìn thấy thiếu niên choai choai tuấn tú nho nhã này, đột nhiên ông nhớ tới con gái cưng lần trước bị người thừa kế này của nhà họ Bách thỉnh linh.
Đôi mắt Minh Vương sâu thẳm, giọng nói mang theo sự âm u lạnh lẽo.
“Vì chuyện gì?”
Bách Minh Tư cảm nhận được sự không hài lòng của Minh Vương đối với mình, nhưng lại không biết vì sao, lúc này cậu chỉ nhắc tới tội ác trùng trùng của Cốc Hưng Bác và Hải Tấn.
“Đại Đế, Cốc Hưng Bác có mệnh cách chết sớm, nhưng nhiều năm nay ông ta và đạo trưởng Hải Tấn đã thông qua tà thuật sát hại vô số mạng người vô tội, nuôi dưỡng ác quỷ làm hại nhân gian, dẫn tới vô số người ở nhân gian uổng mạng, thậm chí có người còn hồn phi phách tán, xin Đại Đế minh xét, nghiêm xử!”
Vào lúc nhìn thấy Minh Vương xuất hiện, Cốc Hưng Bác và Hải Tấn đã đồng loạt cứng đờ người.
Không ai trong bọn họ có thể ngờ tới Bách Minh Tư lại có thể thành công mời được Phong Đô Đại Đế!
Việc này nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì ai mà dám tin chứ.
Đặc biệt là Hải Tấn, xuất thân của gã là đạo trưởng, năm đó, trước khi chưa tu luyện mấy thứ bàng môn tà đạo này gã cũng là đạo trưởng của chính phái, thiên phú xuất chúng, cũng đã từng thỉnh linh hỏi chuyện, đã mấy lần tận mắt nhìn thấy thái sư phụ mình thỉnh linh, nhưng cấp bậc cao nhất cũng chỉ mời được một trong Thập Điện Diêm Quân.