Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 406:

Chuông báo động trong lòng Bách Minh Tư vang dội, khi một lá bùa Kim Hổ sắp được cậu sử dụng, Tể Tể lại dùng bàn tay mũm mĩm của bé nắm chặt tay cậu ấy lại.

“Ông ta không nhìn thấy chúng ta.”

Thông qua quỷ khí khát máu, rõ ràng Hải Tấn cảm nhận được trong phòng làm việc này có người, hơn nữa còn đang nói chuyện, ánh mắt gã càng trở nên u ám hơn, thậm chí còn lộ ra sát khí rất mạnh.

Gã không che giấu màu đỏ tươi kỳ lạ trong con mắt nữa, cong môi lên lộ ra nụ cười độc ác vặn vẹo.

Rõ ràng là một con người, nhưng giờ khắc này gã còn đáng sợ hơn cả ác quỷ.

“Tao hỏi lại lần nữa, là ai? Chủ động đứng ra tao có thể tha cho mày tội chết! Nếu không…”

Tể Tể kéo chặt tay của hai anh trai, bé dùng giọng nói non nớt lầm bầm.

“Nếu không thì làm sao? Ông tự sát tạ tội để an ủi vô số linh hồn đã chết oan à?”

Hải Tấn: “…”

Giọng nói này, nghe sao mà giống như của một… đứa nhóc?

Hải Tấn tạm thời quên mất Minh Tể Tể, gã vô thức hỏi ra tiếng.

“Một đứa nhóc?”

Tể Tể lầm bầm một tiếng: “Bổn Tể Tể có tên, tên là Minh Tể Tể! Ông chỉ còn chừa lại một bộ xương cốt, phải xuống mười tám tầng địa ngục làm giá treo khô lâu!”

Đồng tử của Hải Tấn chợt trợn to, màu đỏ tươi trong đôi con người tàn nhẫn độc ác càng đậm hơn, giống như có vô số máu tươi đang cuộn trào, vô cùng phấn khích.

“Minh - Tể - Tể!”

Vậy mà là Minh Tể Tể!

Vậy mà là công chúa nhỏ của địa phủ mà chủ nhân vẫn luôn bảo gã tìm, Minh Tể Tể!

Toàn thân Hải Tấn trở nên hưng phấn, giọng nói cũng khàn khàn khó nghe.

“Không ngờ tới là công chúa nhỏ của địa phủ, sao hả, là công chúa nhỏ của địa phủ mà vẫn phải trốn trốn tránh tránh à, làm vậy là biết không phải là đối thủ của bổn đạo trưởng nên không dám lộ diện sao? Ha ha ha… đúng là thú vị mà!”

Tể Tể không bị mắc lừa đâu.

Mấy loại lời này bé nghe đầy ở địa phủ rồi.

Tể Tể vô cùng bình tĩnh, bé đảo đảo con mắt đen nhánh, nhìn thấy tro người giấy nhỏ có viết ba chữ Vương Ngọc Linh tiêu tán theo gió, giọng nói của Tể Tể gằn xuống, mang theo cả áp lực vô hình.

“Là ông chủ động giết chết Vương Ngọc Linh, hay đó là ý của Cốc Hưng Bác?”

Hải Tấn nghe vậy thì cười gằn độc ác.

“Là bổn đạo trưởng thì làm sao, là ngài Cốc thì thế nào? Muốn biết như vậy à? Vậy đợi lúc bản đạo trưởng luyện hóa mày thì sẽ từ từ nói cho mày nghe!”

Vừa dứt lời, toàn thân Hải Tấn đột nhiên bị tà khí nồng nặc bao quanh, sau đó gã giống như lưỡi đao sắc bén xông về phía Tể Tể.

“Tể Tể!”

Bách Minh Tư rút ra bốn năm lá bùa hộ mệnh, ba lá dán lên trên người Hoắc Tư Lâm, hai lá còn lại định đánh thẳng về phía Hải Tấn đang xông tới.

Tể Tể nhìn thấy thì trên mặt toàn là vẻ không thể tin nổi.

“Tên đạo trưởng dựa vào tà thuật để tu luyện như ông cũng dám ra tay với bản Tể Tể sao?”

Tể Tể khó mà tưởng nổi, bé cảm thấy não tên đạo trưởng gầy chỉ còn da bọc xương trước mặt này vô cùng không ổn.

“Não của ông cũng bị gầy teo đi rồi à?”

Hải Tấn cười gằn độc ác, vô số người chết oan bị gã dùng thủ đoạn tàn nhẫn nhất giết chết, sau đó sử dụng tà thuật độc ác nhất luyện hóa, cắn nuốt.

Quỷ quái được luyện hóa ra bỗng nhiên tỏa ra âm khí dày đặc, nó đã là Quỷ Vương từ lâu.

Khi đôi đồng tử đỏ tươi khát máu đó nhìn qua, Bách Minh Tư cảm thấy dường như mình đã bị cố định lại, giống như con cừu đang đợi làm thịt không còn đường chạy trốn.

Cùng lúc đó, cửa phòng làm việc bị người ta đẩy ra từ bên ngoài.

Cốc Hưng Bác với cơ thể phát tướng nhưng nụ cười trên mặt lại vô cùng từ ái bước vào, nhìn thấy tình hình bên trong phòng làm việc, ông ta không có chút ngoài ý muốn nào, dường như mọi chuyện đều đã nằm trong dự đoán của ông ta.

Ông ta không nhịn được vỗ tay bôm bốp.

“Xuất sắc! Thật sự rất xuất sắc!”

Ông ta đã dồn hết tâm trí để đạo trưởng Hải mở mắt Âm Dương cho mình nên giờ có thể nhìn thấy được mọi thứ vô cùng rõ ràng.

Lúc nhìn thấy Minh Tể Tể, Cốc Hưng Bác cười to ha ha.

“Minh Tể Tể, thì ra cháu là công chúa nhỏ của địa phủ! Chẳng trách có thể phá được bố trí mà đạo trưởng Hải bày ra ở bên cầu An Thạch!”

Minh Tể Tể nhìn thấy số mệnh quanh thân Cốc Hưng Bác lại nhiều hơn trước mấy lần, sinh cơ toàn thân lộn xộn ngổn ngang, loạn tới không có kết cấu, hiển nhiên là những khí vận ông ta hấp thu vẫn chưa kịp được chải chuốt.

Như vậy là đã hại thêm không ít người vô tội.

Trong thời gian Tể Tể xuất thần, Cốc Hưng Bác nói khoác mà không biết ngượng.

“Minh Tể Tể, xét ở thân phận cháu là công chúa nhỏ của địa phủ, chú sẽ cho cháu một con đường sống, hợp tác với chú, chúng ta liên thủ làm Minh Vương hồn phi phách tán, từ đó…”

Tể Tể lỗ mãng cắt đứt lời của ông ta.

“Làm cha Minh Vương hồn phi phách tán? Ông đã uống bao nhiêu canh Mạnh Bà rồi thế, quên mất mình là thứ gì rồi à?”

Nụ cười từ ái trên mặt Cốc Hưng Bác lập tức biến mất, đôi con mắt âm u độc ác của ông ta dán chặt vào người Minh Tể Tể.

“Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, Minh Tể Tể, mày cho rằng mày vẫn còn là công chúa nhỏ của địa phủ trong thời kỳ hưng thịnh nhất sao? Cho dù là công chúa nhỏ của địa phủ trong thời kỳ hưng thịnh nhất thì chủ nhân cũng không sợ mày, chứ càng đừng nhắc tới bây giờ sức mạnh của mày đã không còn bằng trước đây nữa!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free