Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 405:
Cậu cũng không đi xa, chỉ đi tới lối vào hành lang rồi đứng ở đó.
Có hai hành lang thông hướng văn phòng của Hùng Kỳ, khi có cảnh sát chuẩn bị từ bên này đi qua tìm Hùng Kỳ, Bách Minh Tư nhỏ giọng mang theo ý xin lỗi rồi nói lời giải thích.
Các cảnh sát cũng hiểu cho mà gật đầu, sau đó vừa xúc động vừa tán thưởng nhìn cậu rồi xoay người đi đường vòng, đi từ cầu thang còn lại của hành lang lên trên tìm Hùng Kỳ.
Hoắc Tư Lâm buông thả bản thân ba phút, sau ba phút, anh quả quyết lau sạch hết nước mắt.
Anh cúi đầu thơm Tể Tể đang mắt hồng ngấn nước ở trong ngực, thở dài một hơi, cố gắng thả lỏng chính mình.
“Tể Tể, là Cốc Hưng Bác làm mẹ anh Tư Lâm sau khi chết bị quỷ quái cắn nuốt đúng không?”
Tể Tể không thể xác định, bởi vì bây giờ bé không nhìn thấy Cốc Hưng Bác.
“Anh Tư Lâm, Tể Tể phải nhìn thấy Cốc Hưng Bác rồi mới có thể xác định được.”
Trong mắt Hoắc Tư Lâm thoáng qua một tia lệ khí: “Được, đợi lát nữa anh Tư Lâm dẫn ông ta tới gặp Tể Tể.”
Tể Tể cảm nhận được tâm trạng thay đổi của anh Tư Lâm, bàn tay nhỏ của bé vội vàng ôm lấy gương mặt đẹp trai của anh Tư Lâm, đôi mắt to tròn đen nhánh long lanh nhìn thẳng vào đôi mắt hơi hồng của anh Tư Lâm.
“Anh Tư Lâm, sớm hay muộn Cốc Hưng Bác cũng sẽ phải xuống địa ngục, nhưng không thể kéo theo anh Tư Lâm được.”
Mặt âm u Hoắc Tư Lâm cố gắng giấu dưới đáy lòng bỗng không kịp đề phòng bị giọng nói non nớt của Tể Tể nói ra, gương mặt trắng bệch của anh phủ lên sự kinh ngạc, sau đó là sự lúng túng hổ thẹn.
“Tể Tể, anh…”
Tể Tể lại đổi thành ôm cổ anh Tư Lâm, cái miệng nhỏ thơm bẹp bẹp hai cái lên má anh Tư Lâm.
“Anh Tư Lâm không cần cảm thấy khó xử, Tể Tể có thể hiểu được mà.”
Nhất thời, Hoắc Tư Lâm không biết nên xấu hổ hơn hay là nên hổ thẹn hơn, hoặc là dở khóc dở cười.
Tâm trạng lên lên xuống xuống giống như xe qua núi, ngũ vị tạp trần lại vô cùng bi thương.
Tể Tể đảo đảo mắt, nhỏ giọng đề nghị.
“Anh Tư Lâm, Tể Tể dẫn anh đi dạy dỗ Cốc Hưng Bác một trận có được không?”
Hoắc Tư Lâm không chút do dự lắc đầu: “Không được.”
Tể Tể sững sờ: “Dạ?”
Hoắc Tư Lâm xoa xoa sợi tóc mềm của bé, giọng nói của anh còn có chút khàn nhưng tâm trạng đã bình tĩnh lại, lúc nói chuyện anh vô cùng dịu dàng.
“Mặc dù Tể Tể rất giỏi, nhưng tâm tư Cốc Hưng Bác hiểm độc, thủ đoạn độc ác, anh Tư Lâm sợ Tể Tể sẽ chịu thiệt.
”
Tể Tể: “…”
Cốc Hưng Bác có thể làm bé chịu thiệt à?
Tể Tể đột nhiên nghiêng đầu gọi một tiếng “Anh Minh Tư”, sau đó bé lại lặng yên không một tiếng động hack hệ thống giám sát ở gần đó, sau khi dùng ý thức truyền âm cho cha nuôi ở nhân gian, bé dẫn theo Hoắc Tư Lâm và Bách Minh Tư lập tức biến mất tại chỗ.
Đợi đến khi Hoắc Tư Lâm và Bách Minh Tư phản ứng lại, Tể Tể đã dẫn bọn họ tới tầng chót của tập đoàn Phương Nguyên, bên ngoài của văn phòng chủ tịch.
Hoắc Tư Lâm không bình tĩnh nổi: “Tể Tể?”
Tể Tể giơ một ngón tay mũm mĩm lên dán bên miệng mình rồi lắc lắc đầu với anh Tư Lâm.
Rồi bé chỉ chỉ cửa phòng làm việc đang đóng chặt trước mặt, một tay dắt lấy tay Hoắc Tư Lâm, một tay dắt lấy Bách Minh Tư, quỷ khí u ám bao bọc ba người bọn họ vào trong.
Bọn họ trực tiếp đi xuyên qua tường, đi vào trong phòng làm việc của Cốc Hưng Bác.
****5:
Trong phòng làm việc của Cốc Hưng Bác, đạo trưởng Hải Tấn đã mất tích một đoạn thời gian giờ gầy khô như que củi đang ngồi xếp bằng trên thảm trải sàn, trước mặt ông ta đặt một cái lư hương.
Khi Tể Tể nhìn thấy lư hương, bé lập tức nín thở không hô hấp.
Bách Minh Tư cũng nghĩ tới vấn đề này, lúc cậu vô thức ôm Tể Tể lên định kéo bé ra ngoài thì Tể Tể lại cong miệng cười cười với cậu ấy rồi lắc nhẹ đầu.
Bách Minh Tư kinh ngạc, Tể Tể kéo tay cậu ấy đặt lên chóp mũi mình.
Sau đó bé nhướng mày, vẻ mặt phải gọi là tự hào đắc ý.
Nhất thời, Bách Minh Tư cảm thấy dở khóc dở cười.
Lực chú ý của Hoắc Tư Lâm lại bị Hải Tấn gầy như que củi đang ngồi tĩnh tọa kia thu hút, bởi vì anh nhìn thấy trên bàn thờ nhỏ trước mặt Hải Tấn đang bày ba người giấy.
Trong ba người giấy, hai cái đã hoàn toàn đen kịt, giống như than giấy đã bị đốt, khó khăn lắm mới duy trì được hình dáng người giấy.
Trên người một người giấy đã thành than trong đó còn viết tên của mẹ anh – Vương Ngọc Linh.
Tâm trạng của Hoắc Tư Lâm trở nên kích động, hô hấp cũng nặng nề hơn.
Hải Tấn đang nhắm mắt tĩnh tọa suy nghĩ chợt mở mắt ra, đó là một đôi mắt hung ác rét lạnh, khi vừa mở ra, một đường màu đỏ tươi thoáng qua trong mắt gã rồi sau đó khôi phục lại sự u ám lạnh lẽo.
“Ai?”
Trong phòng làm việc to như vậy trừ gã ra lại chẳng có người nào khác, nhưng Hải Tấn vẫn không buông lỏng cảnh giác, gã híp đôi mắt âm u lại, ngón tay gõ nhẹ trên tàn hương trước mặt.
Hoắc Tư Lâm không có mắt Âm Dương, không nhìn thấy được tình huống sau một cái gõ đó.
Nhưng Tể Tể và Bách Minh Tư lại thấy rất rõ ràng, một luồng lệ khí khát máu màu đỏ tươi ngưng tụ ra từ trong tàn hương, xông về phía này của bọn họ một cách hung mãnh.