Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 404:

Đừng tùy ý vậy chứ, bằng không cậu cho rằng cậu cũng có thể!

Bách Minh Tư nhớ ông nội đã từng nhắc tới, bởi vì Giếng Luân Hồi tự có trật tự của chính mình, cho dù là đích thân Boss lớn Minh Vương của địa phủ cũng chưa chắc có thể tùy ý gọi được nó ra.

Sao Tể Tể…

****4:

Khi Bách Minh Tư còn đang nghi ngờ, Hoắc Trầm Lệnh không nhìn được gì cả bỗng nhiên hỏi cậu ấy.

“Minh Tư, cháu có thể nhìn thấy cái… Giếng Luân Hồi đó sao?”

Bách Tư Minh tỉnh thần lại rồi gật nhẹ đầu.

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Cái loại cảm giác Minh Tư và Tể Tể đều có thể nhìn thấy nhưng ông lại không nhìn thấy thật sự rất khó chịu.

Sau khi Giếng Luân Hồi biến mất, kết giới Tể Tể tạo ra cũng theo đó mà biến mất luôn.

Hoắc Trầm Lệnh xoa xoa đầu nhỏ của Tể Tể: “Tể Tể, thế nào rồi?”

Tể Tể lắc đầu: “Vương Ngọc Linh không đi đầu thai chuyển thế, anh Minh Tư cũng không có cách nào vấn linh, hẳn chỉ còn lại một kết quả.”

Giọng nói của Hoắc Tư Lâm vang lên từ sau lưng mọi người, trong đó mang theo chút đau thương.

“Tể Tể, hồn của mẹ anh…”

Tể Tể vội nghiêng đầu qua, bé nhìn thấy anh Tư Lâm không biết đã đi ra khỏi phòng làm việc từ lúc nào thì có hơi kinh ngạc.

“Anh Tư Lâm.”

Hai tay Hoắc Tư Lâm nắm chặt thành quyền, thật ra trong lòng anh đã có đáp án rồi, nhưng anh vẫn muốn Tể Tể nói cho mình biết.

“Tể Tể, nói cho anh Tư Lâm biết, mẹ anh, bà ấy… rốt cuộc bà ấy đang ở đâu?”

Tể Tể có hơi không nhẫn tâm, nhưng Hoắc Tư Lâm đột nhiên cười lên, anh ấy đi tới trước mặt chú ba, đưa tay ra ôm lấy Tể Tể từ trong ngực chú ba, dịu dàng nói chuyện với bé.

“Tể Tể yên tâm, quả thật tim anh Tư Lâm biết đau, nhưng anh Tư Lâm sẽ không sụp đổ đâu, anh Tư Lâm chỉ muốn biết là sau khi mẹ anh chết… nếu bà không vào địa phủ, vậy rốt cuộc bà đã đi đâu rồi? Còn có khả năng tìm về được nữa không?”

Tể Tể nghe thấy câu hỏi cuối cùng thì không chút do dự lắc đầu.

“Không có khả năng ạ!”

Hoắc Tư Lâm: “Tại sao?”

Lần này Tể Tể trả lời rất nhanh, đồng thời bé cũng nhanh chóng ôm lấy Hoắc Tư Lâm.

“Hẳn là bà ấy đã bị quỷ quái lợi hại cắn nuốt mất rồi.”

Hoắc Tư Lâm cứng người, giọng nói của anh cũng đang phát run, nhỏ tới như không thể nghe được.

“Bị quỷ quái lợi hại hơn… cắn nuốt mất?”

Tể Tể mấp máy miệng, Bách Minh Tư nhìn cảnh này rồi nói ra những lời tiếp theo.

“Anh Tư Lâm, bị cắn nuốt có nghĩa là sẽ không chuyển thế đầu thai, không có kiếp sau, từ nay về sau… sẽ biến mất vĩnh viễn.”

Hai chân Hoắc Tư Lâm mềm nhũn, thiếu niên cao gầy kiên cường vì bị đả kích quá lớn nên ngã xuống mặt đất.

Hoắc Trầm Lệnh tay nhanh mắt lẹ đỡ lấy anh: “Tư Lâm, cháu kiên cường một chút.”

Hoắc Tư Lâm đã làm tốt chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, cũng đã tiếp nhận được việc mẹ ruột mình đã không còn trên đời này nữa.

Chỉ là không ngờ tới… vậy mà ngay cả kiếp sau bà ấy cũng chẳng còn.

Sắc mặt anh tái nhợt như tờ giấy chạm vào là vỡ, nước mắt tới một cách mãnh liệt cũng nhanh chóng chảy ra khỏi hốc mắt, chảy dọc theo gò mà trắng nhợt, rơi xuống tụ lại ở dười cằm rồi rơi từng giọt từng giọt lên mặt đất lát gạch men sứ trắng tuyết.

“Tí tách!”

“Tí tách!”

Rõ ràng là yên lặng rơi lệ, rõ ràng khi nước mắt rơi xuống mặt đất không nghe được bất kỳ âm thanh nào, nhưng lúc này lại giống như có hàng ngàn tảng đá đập mạnh vào ngực mấy người ở đây.

Tể Tể nhớ tới mẹ ruột chưa bao giờ lộ mặt, cũng nhớ tới mẹ ở nhân gian chưa bao giờ gặp mặt, tâm trạng của bé cũng nặng nề theo.

Khó chịu quá!

Chu xót quá!

Đau quá!

Tể Tể thấy hốc mắt của mình có hơi đau xót, bé vội vàng nhào vào trong ngực anh Tư Lâm. Dùng giọng nói non nớt mềm mại, nhẹ nhàng nói.

“Anh Tư Lâm…”

Hoắc Tư Lâm đột nhiên đưa tay lên lau nước mắt, anh ôm chặt lấy Tể Tể đang dán trong lòng mình lộ ra một nụ cười còn khó coi hơi cả khóc, nhưng vẫn cố gắng kiên cường như cũ.

“Xin lỗi Tể Tể, anh Tư Lâm để cho Tể Tể lo lắng rồi, anh xin lỗi.”

Tể Tể lắc đầu, thấy anh Tư Lâm buồn, bé cũng buồn theo, bé dùng giọng nói non nớt mang theo chút nức nở nói.

“Anh Tư Lâm không cần nói xin lỗi, mặc dù Tể Tể chưa từng được mẹ chăm sóc, nhưng Tể Tể từng thấy dáng vẻ đau lòng buồn bã của anh cả anh hai và anh ba khi biết mẹ qua đời. Anh ba khóc cực kỳ cực kỳ đau lòng, Tể Tể nhìn cũng thấy khó chịu theo.

“Giống như bây giờ nhìn thấy anh Tư Lâm buồn, Tể Tể cũng sẽ buồn… Nhưng Tể Tể có thể hiểu được, cho nên anh Tư Lâm thật sự không cần xin lỗi đâu.”

Một cô bé ba tuổi rưỡi dùng giọng nói non nớt nói ra những lời an ủi thấu hiểu đã mạnh mẽ phá vỡ sự bình tĩnh mà Hoắc Tư Lâm đã dùng sự cố gắng lớn nhất để duy trì.

Hoắc Tư Lâm ôm chặt lấy Tể Tể, nước mắt lại lần nữa chảy ào ào ra khỏi hốc mắt.

Hoắc Trầm Lệnh ở bên cạnh nhìn, ông vỗ nhẹ lên bả vai chái trai rồi xoay người đi về phía phòng làm việc của Hùng Kỳ.

Bách Minh Tư muốn bước lên trước vỗ vai Hoắc Tư Lâm để an ủi anh ấy giống như chú Hoắc, nhưng nghĩ tới Tể Tể không ngửi được mùi đàn hương trên người anh, sợ cách quá gần Tể Tể sẽ hắt hơi làm phiền Hoắc Tư Lâm, thế là cậu lặng yên không một tiếng động lùi về phía sau mấy bước.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free