Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 403:

Cha Minh Vương?

Nhân gian?

Sao nghe mấy lời này như có liên quan tới địa phủ vậy?

Cổng cục cảnh sát được bao quanh bởi một nhóm lớn các phóng viên, Liễu Quế Lan lại cố ý gây gối, các cảnh sát muốn ra đuổi người đi thì bà ta lại gào khóc, bà ta vừa khóc vừa vuốt ngực thở gấp, nhìn dáng vẻ thở không ra hơi này, các cảnh sát chỉ đành bó tay không làm gì được.

Nếu như lôi kéo xảy ra chuyện gì bọn họ lại chọc phải rắc rối.

Lúc các cảnh sát đang không biết làm thế nào, Hoắc Trầm Lệnh cười khẩy một tiếng nhìn về phía bọn họ.

“Không sao cả, cứ để bà ta ồn ào đi, không ai để ý bà ta nữa thì bà sẽ không ồn tiếp được đâu.”

Các cảnh sát ngạc nhiên: “Nhưng mà Hoắc tổng, có nhiều phóng viên ở đây như vậy.”

Hoắc Trầm Lệnh cúi đầu nhìn con gái cưng đang ưỡn ngực trong lòng mình một cái, giọng nói trở nên dịu dàng hơn.

“Không sao, cứ để bọn họ chụp đi, dù sao cũng không có tín thiệu!”

Các cảnh sát: “Dạ?”

Giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh rất nhỏ, chỉ có mấy cảnh sát cách ông rất gần mới nghe thấy, bọn họ vừa hoang mang vừa bội phục.

Không hổ là người cầm quyền gia tộc số một nước Hoa, làm việc cẩn thận quả quyết thế này.

Mặc kệ Liễu Quế Lan đang không ngừng gạt lệ giành lấy sự đồng tình ở phía sau, Hoắc Trầm Lệnh đã ôm con gái bước vào sảnh cục cảnh sát, gặp được Bách Minh Tư đang đi ra từ một văn phòng.

Đã một khoảng thời gian không gặp Bách Minh Tư, Tể Tể vô cùng nhiệt tình.

“Anh Minh Tư!”

Bách Minh Tư mau chóng bước mấy bước đi qua, duỗi tay định ôm lấy Tể Tể.

Chẳng qua cậu ấy còn chưa lại gần, Tể Tể đã ngửi thấy mùi đàn hương trên người cậu ấy, liên tục đánh hơi mấy cái liền, Bách Minh Tư thấy vậy vội vàng lùi về phía sau mấy bước.

Sắc mặt cậu ấy có hơi chán nản.

Trước khi tới cục cảnh sát cậu ấy đã giúp chú Trầm Huy lập đàn vấn linh, nhưng lại không hề tìm thấy hồn phách của Vương Ngọc Linh.

Việc này không hợp với lẽ thương, cậu lo lắng chú Trầm Huy và anh Tư Lâm xảy ra chuyện cho nên vội vàng tới đây, thậm chí còn quên cả tắm rửa, trên người toàn là mùi đàn hương.

“Xin lỗi Tể Tể, anh Minh Tư lập tức đi thay quần áo ngay.”

Tể Tể vội vàng lắc đầu: “Không cần không cần, anh Minh Tư, anh cách xa một chút là được rồi.”

Bách Minh Tư không biết làm thế nào, chỉ có thể duy trì một khoảng cách nhất định với Tể Tể, tránh cho Tể tể ngửi thấy mùi đàn hương sẽ thấy khó chịu rồi hắt hơi.

Hoắc Trầm Lệnh biết chuyện Bách Minh Tư giúp anh trai mình vấn linh, thấy sắc mặt này của Bách Minh Tư, ông biết là không có kết quả gì, lông mày cũng nhíu lại.

“Không để lại chút đầu mối nào sao?”

Bách Minh Tư lắc đầu: “Tạm thời không tìm thấy.”

Hoắc Trầm Lệnh không hề cảm thấy ngoài y muốn, cho dù không có chứng cứ nhưng ông đã sớm khóa chặt mục tiêu chính là Cốc Hưng Bác.

Trừ Cốc Hưng Bác ra, ông không tìm được bất kỳ người nào có tâm tư tàn bạo độc ác như thế này, tàn nhẫn giết hại Vương Ngọc Linh, sau đó đổ tội cho anh hai và cháu trai.

Ngay cả Liễu Quế Lan bên kia nữa, chắc gì đã không có Cốc Hưng Bác thêm dầu vào lửa ở sau lưng.

Nếu không với tình tuống bây giờ của Liễu Quế Lan, bà ta có thể mời được những truyền thông này sao?

Không thể nào!

Lúc cha nuôi ở nhân gian và anh Minh Tư nói chuyện, Tể Tể đã lén lút rào lại một khu vực.

Dù sao thân phận đã được đưa ra ánh sáng, Tể Tể cũng lười che giấu nữa, bé dùng giọng nói non nớt nói.

“Giếng Luân Hồi!”

Bởi vì ở trong kết giới, thêm cả Tể Tể cũng không hề che giấu, cha nuôi Hoắc không có mắt Âm Dương nên không nhìn thấy Giếng Luân Hồi bỗng nhiên xuất hiện, nhưng Bách Minh Tư vì là người thừa kế của gia tộc thông linh nên nhìn thấy rất rõ ràng.

Con mắt Bách Minh Tư trợn to, hiển nhiên cậu đang vô cùng kích động.

Dù sao gia tộc thông linh bọn họ khi mời linh cần phải tắm gội đốt nhang, thậm chí phải lấy cả máu đầu tim thì mới có thể gọi được một linh hồn lên để hỏi được chuyện có liên quan tới địa phủ, người học nghệ không tinh còn có thể sẽ bị linh hồn mời lên cắn trả.

Tể Tể thì sao?

Há miệng đã gọi được Giếng Luân Hồi quản lý việc luân hồi của địa phủ lên.

Điều này có nghĩa là chỉ cần Tể Tể đồng ý, cho dù người đã đi qua Giếng Luân Hồi từ trăm ngàn năm trước Tể Tể cũng có thể tìm ra.

Bách Minh Tư: “…”

Đừng tùy ý như vậy chứ!

Tể Tể không chú ý tới sắc mặt anh Minh Tư biến hóa, bé dùng giọng nói non nớt dặn dò Giếng Luân Hồi.

“Tra Vương Ngọc Linh, mẹ ruột của Cốc An An chân chính!”

Chỉ trong thời gian chớp mắt Giếng Luân Hồi đã đưa ra câu trả lời.

“Người này chưa đi vào luân hồi!”

Tể Tể đã hiểu, bé không hài lòng nhíu mày.

“Tôi biết rồi, cậu đi đi!”

Giếng Luân Hồi cảm thấy chính mình đang bị ghét bỏ, nhưng không vào luân hồi thì nó tra thế nào được?

Giếng Luân Hồi tủi thân, Giếng Luân Hồi không dám nói, Giếng Luân Hồi giống như cô vợ nhỏ tủi thân rồi biến mất.

Bách Minh Tư nhìn tới trợn mắt há mồm.

Đó thật sự là Giếng Luân Hồi quý báu của địa phủ, là thần khí khó lường trong miệng ông nội mà tổ tiên trước đây khi còn tại thế cũng chưa từng được tận mắt nhìn thấy hả?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free