Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 402:

Câu hỏi của các phóng viên càng ngày càng sắc bén, Hoắc Trầm Lệnh lập tức che tai Tể Tể đang trong lòng mình lại.

Ánh mắt của ông sắc bén quét nhìn qua các phòng viên, giọng nói nghiêm túc lạnh lùng.

“Các vị hỏi những câu hỏi mang tính quy chụp thế này là đã chuẩn bị xong tinh thần nhận công hàm luật sư phòng pháp vụ của tập đoàn nhà họ Hoắc chúng tôi rồi đúng không?”

Các phóng viên đồng loạt nghẹn lại.

Sắc mặt Hoắc Trầm Lệnh vô cùng lạnh lùng, ông nhìn thẳng vào bọn họ, trong giọng nói không mang theo chút cảm tình nào, trong lời nói còn mang theo sự trào phúng.

“Khuyên các vị một câu, khi cầm tiền làm việc thay người khác thì hãy nghĩ xem có kéo cả mình vào trong đó không, ví dụ như chuyện của cầu An Thạch, nếu như không có video được đưa ra sau đó, người cuối cùng được lợi là ai, mà người mất mạng lại là ai?”

Nhất thời, da đầu các phóng viên đều tê dại, bọn họ á khẩu không trả lời được.

Có vài người vô thức nhìn về phía bà lão hơn bảy mươi tuổi bắt đầu phát ra tiếng đầu tiên.

****3:

Bà lão này là Liễu Quế Lan mẹ ruột của Vương Ngọc Linh, năm đó bà ta dẫn theo con gái Vương Ngọc Linh của chồng trước đã chết gả vào nhà chồng hiện nay là nhà ông Hứa, hai người có một người con trai, chính là em trai Hứa Minh Siêu của Vương Ngọc Linh.

Bởi vì là con trai nhỏ nhất của ông Hứa nên từ nhỏ Hứa Minh Siêu đã được chiều hư, ham ăn biếng làm, hai năm nay còn dính vào bài bạc.

Sau khi Hứa Dao xảy ra chuyện, vận xui kéo đến nhà họ Hứa liên miên, ông Hứa trúng gió liệt nửa người, miệng không thể nói, mẹ con Liễu Quế Lan và Hứa Minh Siêu bị con trai trưởng Hứa Minh Siêu của vợ trước ông Hứa đuổi ra khỏi nhà họ Hứa.

Mẹ con hai người gần như đều dựa vào Vương Ngọc Linh mà sống.

Bây giờ Vương Ngọc Linh đột nhiên chết đi, Liễu Quế Lan rất luống cuống.

Dù sao con trai vẫn đang nợ vay nặng lãi mấy triệu, con gái chết rồi thì trả thế nào được?

Đương nhiên bà ta phải tìm tới nhà họ Hoắc!

Bởi vì bà ta từng lén đi tìm Hoắc Trầm Huy, nhưng thái độ của Hoắc Trầm Huy quá lạnh lùng nên bà ta không thể không làm lớn chuyện này lên!

Bà ta chân trần không sợ mang giày, không sợ nhà họ Hoắc nhà lớn nghiệp lớn sẽ không dùng tiền nhân nhượng việc này cho khỏi phiền.

Thậm chí bà ta đã thương lượng xong với con trai muốn bao nhiêu tiền bồi thường rồi!

Thấy các phóng viên bị lời của Hoắc Trầm Lệnh hù dọa, Liễu Quế Lan lập tức tiến lên trước mấy bước, muốn xông tới trước mặt Hoắc Trầm Lệnh.

Nhưng các vệ sĩ đã ngăn lại, bà ta không thể đi qua được, chỉ có thể gân họng lên gào.

“Trầm Lệnh, theo bối phận thì cậu cũng phải gọi tôi một tiếng dì, Ngọc Linh nhà chúng tôi là chị dâu cả của cậu, bây giờ con bé mất rồi, nhà họ Hoắc mấy người lập tức trở mặt không nhận người, ngay cả mẹ ruột của nó cũng không nhận nữa sao? Đây chính là thái độ của nhà họ Hoắc mấy người à?”

Thật ra Tể Tể đang được cha nuôi che kín tai vẫn nghe rất rõ ràng, bé cũng biết bà lão này tới đây để gây phiền phức nên không nhịn được ngọ nguậy ở trong lòng cha nuôi.

Hoắc Trầm Lệnh vừa vỗ nhẹ sau lưng con gái, vừa lạnh lùng nhìn thẳng vào Liễu Quế Lan đang gây rối.

“Vương Ngọc Linh ngoại tình với chủ tịch của tập đoàn Phương Nguyên là Cốc…”

“Cậu câm mồm cho tôi! Ngọc Linh nhà chúng tôi sẽ chẳng vô cớ mà ngoại tình đâu, nhất định nó đã bị ép tới không còn đường nào để đi nên mới đưa ra hạ sách này.”

“Hu hu hu… đều do tôi không tốt, trước đó nó đã từng nói với tôi Hoắc Trầm Huy đánh nó nhưng tôi lại không tin, hu hu hu… Ngọc Linh ơi, đều là do mẹ sai, là mẹ vô dụng, không bảo vệ được con, chỉ có thể mặc cho người nhà họ Hoắc chà đạp con, tên Hoắc Trầm Huy đó lại vì ép chết con mà cố ý hạ thuốc cho con để con ở với người nhà họ Cốc… hu hu hu…”

“Một, hai mươi năm, người nhà họ Hoắc bọn họ thật biết chơi thật biết tính kế mà… hu hu hu…”

Hoắc Trầm Lệnh không nhịn được nữa, thấy những phóng viên ngậm miệng không nói kia nhanh chóng chụp ảnh quay video, ông mím chặt môi, sau đó nghiêng đầu dặn dò vệ sĩ ở sau lưng.

“Lập tức sắp xếp người xâm nhập vào máy tính của bọn họ, không cho phép truyền bất kỳ video và hình ảnh nào ra ngoài!”

Ông không để ý những lời chỉ trích bịa đặt này, nhưng bây giờ đã là giữa tháng tám, cách thời gian khai giảng chỉ còn nửa tháng, ông không muốn mấy đứa nhóc trong nhà sẽ bị chỉ chỉ trỏ trỏ khi lên lớp.

Tể Tể dùng giọng nói non nớt nói: “Cha yên tâm đi, Tể Tể ở đây, bọn họ sẽ không quay được video và không chụp được ảnh đâu.”

Hoắc Trầm Lệnh hơi sững sờ: “Hả?”

Tể Tể cười ha ha nói: “Khi những máy ảnh đó được đưa ra Tể Tể đã che lại tín hiệu ở xung quanh đây rồi!”

Nói xong bé cũng không quên nhắc tới cha Minh Vương.

“Cha Minh Vương đã từng nói với Tể Tể, ở nhân gian có rất nhiều camera nên lúc nào cũng phải chú ý, có thể hack được thì cứ hack, không thể hack được thì cũng phải hack!”

Cha Hoắc không nhịn được bật cười: “Tể Tể nhà chúng ta giỏi quá đi mất!”

Các vệ sĩ dường như nghe hiểu lại như nghe không hiểu tiểu thư Tể Tể đang nói gì: “…”

Không phải chứ!

Sếp ơi, lẽ nào anh không cảm thấy mấy lời này của tiểu thư Tể Tể có hơi dọa người à?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free