Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 408:

Cũng không phải là chưa từng thử mời Phong Đô Đại Đế, nhưng nghe nói Phong Đô Đại Đế vô cùng bận rộn, đã từng nói chuyện nhân gian do nhân gian quản.

Thật sự muốn mời ngài ra mặt, vậy đi thẳng tới địa phủ báo danh xong rồi lại nói.

Vậy ai còn dám mời nữa?

Kết quả không ngờ tới Bách Minh Tư, con nghé mới sinh không sợ cọp này có thể mời được, mà Phong Đô Đại Đế cũng trở mặt không nhận lời đã từng nói.

Cốc Hưng Bác và Hải Tấn vừa giận vừa sợ, hai người nhìn nhau một cái.

Việc đã đến nước này, mặc dù chuyện ngoài dự liệu nhưng tổng thể mà nói vẫn đang trong dự liệu.

Chẳng qua là nhiều thêm một Phong Đô Đại Đế mà thôi, thấy ông ấy cả thân hình cũng không thể ngưng thực được, gan của hai người cũng trở nên lớn hơn.

Hải Tấn điều khiển Quỷ Vương xông thẳng về phía Phong Đô Đại Đế, còn ông ta thì xông về phía Bách Minh Tư đang thỉnh linh.

Chỉ cần Bách Minh Tư chết đi, linh hồn bị cậu ta mời tới dù là Vương của địa phủ thì có làm sao?

Vẫn là tới từ đâu thì trở về đó thôi.

Tính toán của ông ta rất tốt, kết quả lại không ngờ tới Quỷ Vương mà ông ta đã nuôi bao nhiêu năm khi nhìn thấy Phong Đô Đại Đế thì hai chân đã mềm nhũn rồi trực tiếp chết máy.

Áp chế từ huyết mạch, Quỷ Vương kia chỉ kêu lên được một chữ.

“Vương…”

Minh Vương hừ một tiếng lạnh lùng, tùy tiện giờ tay lên một cái, cái gọi là Quỷ Vương khát máu kia lập tức tan thành tro bụi.

Hải Tấn: ‘…”

Hải Tấn hét lên một cách điên cuồng rồi xông qua một cách hung ác.

Mà Cốc Hưng Bác bên này thì xoay người chạy trốn, Hoắc Tư Lâm không nhìn thấy Phong Đô Đại Đế, chỉ nhìn thấy ông ta chạy thì chẳng thèm nghĩ mà đuổi theo.

“Cốc Hưng Bác, ông trả lại mạng cho mẹ tôi!”

Hoắc Tư Lâm người cao chân dài tốc độ nhanh, còn mang theo cả thù hận chồng chất, Cốc Hưng Bác béo, người cũng không cao nên mới chạy ra được hai bước đã bị Hoắc Tư Lâm đạp một cái vào đầu gối, ngã bùm một tiếng ở cửa phòng làm việc.

Trong đáy mắt ông ta hiện qua sự tính toán độc ác, ông ta bò dậy rồi hét lớn ra bên ngoài.

“Báo cảnh sát! Mau báo cảnh sát! Hoắc Tư Lâm điên rồi, giết mẹ còn muốn giết cả cha của em gái ruột nữa.”

Cốc Hưng Bác không nói thì thôi, ông ta vừa nói Hoắc Tư Lâm lại nhớ tới người mẹ chết thảm của mình, còn có em gái ruột đã bị Cốc Hưng Bác hại chết từ lâu, lúc này, lửa giận của anh xông thẳng lên đầu, anh tiện tay nhặt một khối ngọc trang trí bên cạnh lên, đập thẳng về phía gáy của Cốc Hưng Bác.

Khi nhìn thấy khối ngọc sắp đập xuống mình, đáy mắt Cốc Hưng Bác lộ ra nụ cười đạt được mục đích.

Ở chỗ này khắp nơi đều có camera, bây giờ vốn Hoắc Tư Lâm đang có liên quan tới việc liên thủ với cha ruột Hoắc Trầm Huy sát hại mẹ ruột Vương Ngọc Linh, bây giờ lại muốn giết ông ta, tội cố ý giết người sẽ dính chặt lấy anh.

Trợ lý đặc biệt Giang Phòng nhìn thấy chủ tịch nằm bò trên mặt đất thì vội vàng chạy qua giúp đỡ.

Các thư ký trong ban thư ký cũng lập tức báo cảnh sát.

Tất cả mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của Cốc Hưng Bác, nhìn thì như lộn xộn nhưng thật ra mọi việc sẽ được tiến hành không chút trở ngại.

Ông ta đợi sau khi sau gáy bị đập chảy máu thì hôn mệ, rồi được đưa tới bệnh viện cấp cứu.

Có khí vận tài vận và đường sinh mệnh duy trì, Cốc Hưng Bác chẳng lo lắng mình sẽ bị Hoắc Tư Lâm dùng miếng ngọc này đập chết.

Kết quả đau đớn trong dự đoán vẫn không ập tới, mà sau lưng thì đột nhiên bị người ta giẫm vào.

Cốc Hưng Bác kinh ngạc quay đầu thì nhìn thấy Minh Tể Tể đang dùng một chân đạp trên lưng ông ta.

“Mày…”

Tể Tể đã đánh hôn mê Hoắc Tư Lâm đang cực kỳ tức giận mà mất đi lý trí, bây giờ nhìn thấy Cốc Hưng Bác đang kinh ngạc, bé cười hung dữ.

“Chú xấu xa, chú muốn hại anh Tư Lâm của Tể Tể ngồi tù đúng không?”

Cốc Hưng Bác vội nhìn về phía Hải Tấn bên kia.

Hải Tấn bên kia vừa lúc phát ra một tiếng kêu thảm thiết, âm thanh đó gần như đã không giống của con người mà là của một loại quái vật nào đó, khủng bố đáng sợ, các thư ký ở phòng thư ký bên ngoài đều bị dọa tới sắc mặt tái nhợt.

“Chủ… chủ tịch?”

Cốc Hưng Bác quay đầu nhìn về phía mọi người: “Còn đứng ngơ ra đấy làm gì, báo cảnh sát mau!”

Giang Phòng xông qua, đưa tay đẩy Tể Tể đang đạp trên lưng Cốc Hưng Bác ra.

Kết quả đẩy không được.

Giọng nói của Minh Vương vang lên từ trên đầu anh ta.

“Làm gì thế? Ở trước mặt tôi đánh con gái tôi à?”

Minh Vương nhấc tay, Giang Phòng bay ra ngoài như một đống rác rồi đập mạnh lên vách tường cách đó không xa, sau đó lăn xuống bịch một cái, kêu gào thảm thiết.

“Đau… đau… xe cứu thương… mau gọi xe cứu thương…”

Minh Vương cười một cách u ám, nhìn thấy từ hành lang phía sau Giang Phòng đang hộc máu có mấy quỷ quái âm u nhô đầu ra, tâm trạng ông vô cùng tốt vẫy tay một cái.

“Đi đi, lúc giết chết nhớ phải sắp xếp hiện trường, đây là nhân gian, không phải là địa phủ.”

Ba quỷ hồn bị Giang Phòng hại chết có được sự cho phép thì cảm kích tới rơi nước mắt, bọn họ dập đầu với Minh Vương mấy cái rồi xông qua báo thù.

Cốc Hưng Bác nhìn thấy tình hình không ổn thì giãy dụa một cách điên cuồng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free