Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 401
Tể Tể dùng giọng nói non nớt nhắc nhở cha Minh Vương: “Cha, nhân viên công tác địa phủ với cả các Diêm Quân mười điện đều không ăn không ngồi rồi, bọn họ cần thờ cúng và tín ngưỡng.”
Minh Vương thương cảm che mặt lại.
Một lúc lâu sau, giọng nói ông gần như là là rít ra từ kẽ răng rồi được trút ra qua kẽ hở ngón tay thon dài.
“Tể Tể, cha nhất định phải tự mình đưa con đi học nhà trẻ, tìm một một nhà trẻ nhất định phải có trình độ hàng đầu!”
Nhất định phải lấy khẩn cấp được bằng tốt nghiệp nhà trẻ!
Tể Tể: “…”
Tể Tể chần chờ một lát rồi mới nhắc với cha Minh Vương lời cha nuôi ở nhân gian và anh trai nói với bé.
“Nhưng mà cha ơi, cha Hoắc với cả ba anh trai đều nói là đi nhà trẻ không tốt, bây giờ Tể Tể cũng cảm thấy… không tốt lắm.”
Minh Vương lập tức ngồi thẳng dậy, Tể Tể vốn đang nằm trong ngực ông bất ngờ không kịp đề phòng bị trượt một cái, trượt thẳng ra ngoài.
Minh Vương nhanh tay nhanh mắt tóm cách không, tay ông đột nhiên dài ra vô hạn rồi tóm lấy con gái bảo bối đang trên không cách ông hai mét, thuận tay ném vào trong ngực mình.
“Ý con là… bọn họ đều không ủng hộ con đi nhà trẻ sao?”
Tể Tể chớp chớp mắt, không dám gật đầu.
Bởi vì nhìn cha Minh Vương… hình như sắp tức giận rồi.
Tể Tể vội vàng chôn đầu vào trong lòng cha Minh Vương, mềm mại làm nũng.
“Cha ơi, cha Hoắc và các anh trai cảm thấy Tể Tể quá nhỏ, hơn nữa Tể Tể từng đi nhà trẻ rồi, quả thật các bạn nhỏ trong nhà trẻ giống như lời các anh trai nói, đều rất thích khóc ~~~”
Minh Vương vừa định nói chuyện thì ánh nhìn đột nhiên xoay chuyển, ánh nhìn âm u rét lạnh bắn về phía sau cây hoa đào bên ngoài khu vui chơi cho trẻ em.
Tể Tể cũng nhận ra bên đó có người, bé lập tức ngẩng đầu nhỏ ra khỏi lòng cha Minh Vương rồi quay qua nhìn.
Dì Trương giúp việc lần trước chưa thành công lấy được tóc của Minh Vương vẫn không ngừng cố gắng, bà lại bưng tới không ít những món ăn vặt mà Tể Tể thích.
Bà đang do dự dùng cách nào mới có thể đến gần Minh Vương, kết quả không ngờ tới bà vừa mới tới gốc cây hoa đào đã nhìn thấy hình ảnh Minh Vương kéo dài vô hạn cánh tay rồi tóm lấy Tể Tể giữa không trung.
Bà bị dọa tới ngây người.
Bởi vì có ý thức bảo mật siêu cao nên ngay giây đầu tiên bà đã bưng kín miệng mình rồi vô thức lùi về phía sau cây hoa đào mấy bước để giấu mình đi.
Sau đó bà vẫn luôn trong trạng thái kinh hoàng vô cùng.
Bà lại nhớ tới trước đây cháu ngoại trai Giang Lâm đã từng nhắc với bà là tiểu thư Tể Tể có vấn đề, bảo bà có thời gian thì thử xem có thể lấy được video sinh hoạt thường ngày của tiểu thư Tể Tể hay không, liên kết những việc này lại với nhau, dì Trương bị dọa tới trái tim như sắp ngừng đập.
Đặc biệt là khi ánh nhìn u ám rét lạnh của Minh Vương nhìn qua, dì Trương trực tiếp bị dọa ngã đặt mông xuống đất.
Đồ ăn vặt bưng trên tay vãi rải rác trên mặt đất.
Tể Tể sững sờ, bé vội vàng trượt xuống khỏi lòng cha Minh Vương, bước đôi chân nhỏ chạy bình bịch qua.
“Dì Trương ơi, dì làm sao vậy ạ?”
Dì Trương lăn rồi bò dậy, chạy lùi về phía sau, vừa chạy vừa hét.
“Cháu… cháu… cháu đừng tới đây…”
****2:
Tể Tể có hơi lúng túng, khi bé định đi qua đỡ dì Trương, đồng thời cũng để thuận tiện xóa trí nhớ của bà đi thì một trận gió lạnh thổi tới từ sau lưng bé.
Minh Vương vẫn ngồi trên chiếc ghế dài ở nơi cách đó xa xa, nhưng dì Trương trên mặt đất đã bị gió lạnh bao lấy, chỉ trong chớp mắt, ký ức vừa rồi của bà đã bị xóa bỏ, người cũng bị Minh Vương đặt một cách túy ý lên trên chiếc ghế dưới mái hiên cách đó không xa.
Hai mắt Tể Tể cười cong cong: “Cảm ơn cha ạ.”
Minh Vương từ từ đứng dậy.
“Trách cha và Tể Tể nói chuyện vui vẻ quá, không chú ý tới có người đang nghe lén.”
Tể Tể cười ha ha chạy lại, bé kiễng chân nhỏ lên mới có thể bắt được bàn tay của cha Minh Vương.
“Cha ơi, sao dì Trương lại muốn nghe lén ạ?”
Minh Vương lại nhắc tới vấn đề lúc trước: “Cha không biết, nhưng nhất định là do chưa đạt được mục đích trước đó nên định thử lại lần nữa.”
Tể Tể nhìn dì Trương đang ngủ, rồi lại nhìn cha Minh Vương hoàn toàn không đặt dì Trương ở trong mắt.
“Cha ơi, bà Mạnh đã từng nói, thường thì khi một người phụ nữ thích một người đàn ông thì người đó sẽ nghe lén người đàn ông đó đấy.”
Minh Vương: “…”
Giọng nói non nớt của Tể Tể lại vang lên lần nữa, giọng nói bị bô mang theo nghi ngờ vô cùng.
“Cha ơi, thế nên là dì Trương thích cha ạ? Cha muốn tìm một mẹ kế cho Tể Tể à?”
Tể Tể nhớ tới mấy lời liên quan tới mẹ kế mà mấy quỷ hồn có mẹ kế và nhân viên địa phủ đã gặp được nói, đôi mày nhỏ xinh đẹp nhíu lại.
“Cha ơi, Tể Tể có thể không cần mẹ kế được không ạ?”
Nói xong bé lại không nhịn được lẩm bẩm một câu: “Còn nữa, cha ơi, mặc dù dì Trương mới chỉ hơn năm mươi tuổi, nhưng dì ấy nhìn lại lớn hơn cha rất nhiều í, hai người không hợp chút nào đâu!”
Nói nói, Tể Tể lại nhớ tới một vấn đề quan trọng nhất.
“Cha ơi, dì Trương có chồng rồi!”
Minh Vương: “…”
Minh Vương bị suy diễn của con gái cưng làm cho ê răng.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ