Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 399:
Tể Tể chớp chớp đôi mắt tròn, bé dùng giọng nói non nớt hỏi cha Minh Vương.
“Cha ơi, đây có phải chính là… duyên phận không ạ?”
Minh Vương: “…”
Còn không phải chắc?
Khi đó ông bận rộn làm việc, tùy ý ném Tể Tể lên nhân gian, Tể Tể trở thành cô nhi không tìm thấy cha ruột rồi đến viện mồ côi, bởi vì tham ăn, bé đã tự đưa mình tới trước mặt cha nuôi ở nhân gian vốn nên tráng niên mất sớm.
Minh Vương nghiến răng mắng: “Đúng vậy, cái duyên phận chết tiệt này!”
Lần đầu tiên gặp mặt đã đâm vào lưng ông!
****1:
Tể Tể và cha Minh Vương ở khu vui chơi trẻ em hơn một tiếng đồng hồ thì Minh Vương nhận được tin nhắn của nhân viên công tác địa phủ, có tài liệu cần đích thân ông ký tên.
Thái dương Minh Vương nảy thình thịch, Tể Tể nhìn thấy thì vội vàng dùng tay nhỏ xoa xoa thái dương của cha Minh Vương, vuốt phẳng thái dương đang nảy lên của ông.
“Cha phải trở về địa phủ rồi ạ?”
Tâm trạng của Minh Vương trở nên gắt gỏng, tính tới giờ ông mới rời đi có bao lâu, còn chưa chơi với con gái cưng đủ nữa.
Hơn nữa cha nuôi ở nhân gian của Tể còn chạy xe quá tốc độ, cho dù là có nguyên nhân nhưng chạy xe trong nội thành như vậy cũng phải bị khiển trách một cách nghiêm khắc.
Những năm nay dưới địa phủ đã xử lý rất nhiều rất nhiều các loại tai nạn giao thông thế này!
Có ngàn vạn con đường, an toàn là trên hết!
Lái xe không an toàn, người thân hai hàng lệ!
Đó không chỉ là nói xuông thôi đâu!
Chỉ hơi sơ suất một chút thôi, có thể Tể Tể sẽ phải tìm cha nuôi ở nhân gian một lần nữa!
Nhân viên công tác của địa phủ lại gửi tin nhắn tới.
[Vương, ngài còn chưa về nữa thì chúng tôi trụ không nổi mất.]
Minh Vương dùng ý thức nói chuyện với nhân viên công tác, trả lại một câu gắt gỏng.
[Lý do!]
Giọng nói của nhân viên công tác địa phủ cũng run rẩy.
[Một người nước nào đó tử vong do tai nạn giao thông, nhân viên dẫn hồn đưa người đó tới ban tiếp đón của nước đó, nhưng nhân viên ban hướng dẫn của nước đó lấy lý do công việc bận rộn, tạm thời không tiếp nhận được nên từ chối rồi, còn trách móc chúng ta không đủ thân thiện, không cho bạn ngoại quốc ở lại lâu thêm!]
Minh Vương cười khẩy ba tiếng.
[Ha ha ha! Sao lại không cho ở lại lâu thêm chứ! Cái loại chết do tai nạn giao thông này trước tiên cứ ném vào bên Thập Điện Diêm Quân một lần, sau đó cho đi học ngôn ngữ cổ nước ta bởi vì khi giao tiếp nhất định phải dùng ngôn ngữ cổ nước ta nói chuyện!]
Nhân viên công tác địa phủ kinh ngạc.
[Vương, không phải là lúc chúng ta tiếp đón đều dùng tiếng phổ thông giao lưu ạ?]
Tâm trạng Minh Vương u ám.
[Bắt đầu từ hôm nay! Khi đối đãi với những quốc gia không biết tốt xấu không biết trời cao đất dày này thì tất cả đều dùng văn cổ nói chuyện!]
Nhân viên công tác địa phủ có hơi lo lắng.
[Vương, bọn họ không học được thì phải làm sao? Cứ để ở chỗ này của chúng ta mãi ạ? Lượng công việc bên này của chúng ta đã đủ nhiều rồi mà.]
Tâm trạng của Minh Vương đột nhiên vui vẻ lên.
[Quỷ hồn không có quốc tịch nước ta thì không cần phải sắp xếp thủ tục luân hồi, kéo đi thi công thành trì đường xá của địa phủ không tốt hơn à? Có sức lao động miễn phí sao lại không dùng?]
Nhân viên công tác địa phủ: “…”
Minh Vương vô cùng hài lòng.
[Lúc dạy học nhất định phải làm xáo trộn tiết tấu, mục tiêu cuối cùng của chúng ta là: Làm cho bọn họ mãi mãi không học được, làm sức lao động miễn phí vĩnh viễn cho địa phủ!]
Nhân viên công tác địa phủ: “…”
Minh Vương nói một cách ngay thẳng.
[Việc này tồn tại nhiều rồi, ban tiếp đón của nước đó sẽ chủ động tới đón bọn họ, đến lúc đó … khà khà!]
Nhân viên công tác địa phủ: “…”
Minh Vương vừa đút con gái ăn, vừa lười biếng nói ra mục đích.
[Đợi tới lúc bọn họ tới đón, các loại phí dừng chân, phí học tập, phí chăm sóc, phí quản lý vân vân tính toán hết ra, đập lên mặt đối phương là được!”
Nhân viên công tác địa phủ bội phục sát đất.
Nhân lúc tâm trạng Minh Vương đang rất tốt, đối phương lập tức nhắc tới một chuyện càng khó giải quyết hơn.
[Vương, Diêm Quân mười điện còn đang đợi ngài mở họp, trước đó ngài vẫn luôn bận, sợ ngài bận không có thời gian tới đại sảnh nghị sự nên bọn họ đã ở ngoài điện Minh Vương vừa làm việc vừa đợi ngài.]
Minh Vương đưa tay lên xoa thái dương.
Ông lại quên mất chuyện này.
Chuyện này thì không về không được!
Tâm trạng của ông trở nên cực kỳ kém.
[Bổn tọa lập tức tới!]
Nhân viên công tác địa phủ thở phào một hơi.
[Chúng quỷ cung nghênh Vương.]
Minh Vương kết thúc cuộc nói chuyện, ông ôm con gái cưng thở dài.
“Tể Tể, cha thật sự phải trở về rồi.”
Tể Tể ôm cổ cha Minh Vương, hôn bẹp bẹp mấy cái liền trên khuôn mặt đẹp trai của cha Minh Vương.
“Cha yên tâm đi, Tể Tể sẽ chăm sóc tốt cho chính mình, cha cũng phải chăm sóc tốt cho chính mình đấy.”
Minh Vương nhớ tới tới giờ con gái cưng vẫn chưa lên nhà trẻ thì cảm thấy vô cùng sốt ruột.
“Tể Tể yên tâm, cha đi mở một cuộc họp rồi sẽ trở lại ngay, sẽ nhanh thôi.”
Tể Tể lo lắng: “Cha không ở lại địa phủ có sao không ạ?”
Minh Vương gượng cười: “Không phải còn có nhân viên công tác và Diêm Quân mười điện sao? Lẽ nào bọn họ ăn không ngồi rồi à?”