Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 398:
Tể Tể đang chơi cầu trợt, bé đã ngửi thấy mùi thịt từ phía xa.
Minh Vương cũng ngửi thấy, ông quay đầu nhìn lại, dì giúp việc vội vàng bước lên trước mấy bước.
“Ngài Minh, không biết anh thích uống trà hay là uống cà phê? Bà chủ dặn dò chuẩn bị cả hai cho anh.”
Sắc mặt Minh Vương vẫn thờ ơ: “Làm phiền rồi.”
Dì giúp việc vội cười lắc đầu: “Việc nên làm thôi ạ.”
Đặt khay xuống bàn gỗ bên cạnh, sau khi dì giúp việc đặt toàn bộ bánh ngọt, đồ ăn vặt Tể Tể thích ăn xuống xong, khi bà vừa nâng ấm trà lên thì chân đột nhiên lảo đảo, cơ thể ngã thẳng về phía Minh Vương.
Ngay khi Minh Vương định nghiêng mình tránh thoát, Tể Tể đi qua định ăn đồ ăn vặt nhìn thấy cảnh này, bé bất chấp tất cả trực tiếp di chuyển qua đó một cách nhanh chóng, chỉ trong chớp mắt đã tới trước mặt hai người.
Một tay bé kéo lấy tay dì giúp việc, một cái tay nhỏ khác thì đỡ lấy ấm trà đang lung lay sắp đổ trong tay dì giúp việc một cách ổn định rồi tiện thể đưa sang cho cha Minh Vương.
“Dì Trương, dì không sao chứ ạ?”
Dì giúp việc vốn muốn mượn cơ hội này làm đổ nước trà lên người Minh Vương, sau đó mượn cớ này đưa Minh Vương đi thay quần áo để lấy được tóc của Minh Vương đã sững sờ tại chỗ.
Tể Tể không hiểu ra sao, bé có hơi lo lắng, dùng giọng nói non nớt gọi một tiếng.
“Dì Trương?”
Dì giúp việc tỉnh hồn lại, liên tục nói lời xin lỗi.
“Tiểu thư Tể Tể, tôi không sao cả.”
Nói xong bà vội vàng nhìn về phía Minh Vương: “Ngài Minh, xin lỗi anh, tôi không cố ý.”
Minh Vương đang cầm ấm trà, ánh mắt đặt trên người dì giúp việc đang có sắc mặt không được tự nhiên.
“Không sao đâu!”
Nói rất đơn giản, nhưng trong giọng nói lại lộ ra sự lạnh lẽo.
Dì giúp việc bỗng cảm thấy sợ hãi, bà không dám làm ra việc gì nữa, đặt cốc cà phê còn lại lên bàn một cách cẩn thận xong rồi bà gật đầu xoay người rời đi một cách nhanh chóng.
Minh Vương vẫn luôn nhìn theo cho tới khi bóng lưng của dì giúp việc biến mất ở sau cửa, sau đó ông mới từ từ quay đầu lại không nhìn nữa.
Tể Tể đang ăn thịt khô, thấy cha Minh Vương vẫn cứ nhìn chằm chằm vào dì giúp việc thì bé cảm thấy kỳ quái.
“Cha ơi, cha đang nhìn cái gì vậy ạ?”
Minh Vương nói thẳng: “Cha cảm thấy người giúp việc vừa rồi có ý xấu với cha!”
Tể Tể kinh ngạc trợn tròn hai mắt: “Dạ?”
Minh Vương tùy ý uống một ngụm trà, ông ngồi xuống ghế dài bên cạnh.
“Bà ấy cố ý ngã xuống.”
Tể Tể: “… Dạ?”
Tể Tể nhớ dì Trương là một người vô cùng tốt, hơn nữa cũng vô cùng nhiệt tình, bà luôn lo Tể Tể ăn không đủ no, mỗi lần khi chuẩn bị thức ăn bà đều sẽ chuẩn bị rất nhiều rất nhiều.
Trong đầu Tể Tể toàn là dấu hỏi chấm: “Cha ơi, tại sao ạ?”
Minh Vương: “Chắc quỷ cũng chẳng biết được!”
Tể Tể: “…”
Tể Tể ăn hai miếng tiêu diệt sạch đống thịt khô ở trước mặt, bé ưỡn ngực nói.
“Cha ơi, Tể Tể đi xem thử xem.”
Minh Vương cười xách con gái lên ôm vào trong ngực: “Không cần, không cần quan tâm, cho dù bà ấy có làm cái gì cũng không sao cả!”
Tể Tể sững sờ một lát, lúc này bé mới nhớ ra bây giờ mình với cha Minh Vương đều đang ở nhân gian.
Cha Minh Vương là chủ nhân địa phủ, cho dù dì Trương có mục đích gì cũng tuyệt đối không làm tổn thương tới cha Minh Vương được.
Cho dù cha Minh Vương thật sự trúng chiêu thì vẫn còn có bé mà.
Nghĩ vậy, Tể Tể ngoan ngoãn nằm trong lòng cha Minh Vương, bé nghiêng đầu cầm lấy một bình sữa chua bắt đầu uống ừng ực.
“Tể Tể nghe lời cha ạ!”
Minh Vương nhìn mệnh số căn nhà cũ bên này, khóe miệng lộ ra một nụ cười nhẹ.
“Tể Tể, cha nuôi ở nhân gian của con là do con tự mình tìm được hay là do bọn họ đến tìm con vậy?”
Tể Tể có chút xấu hổ, bé cười vô cùng thẹn thùng xấu hổ.
Bé uống một ngụm to sữa chua, bởi vì sữa chưa vẫn còn ở trong miệng chưa nuốt xuống nên quai hàm phồng phồng.
Đôi mắt bé vừa to vừa tròn đang đảo quanh, vô cùng linh động hoạt bát.
Sau khi nuốt ừng ực xuống, Tể Tể cúi đầu nhỏ xuống rồi từ từ giải thích.
“Cha, là Tể Tể tự tìm đấy ạ.”
Minh Vương à một tiếng: “Bởi vì âm khí ở đây nặng, có nhiều mấy thứ linh tinh, đến đây rồi lúc ăn vặt không cẩn thận bị phát hiện ra?”
Tể Tể: “…”
Minh Vương từ từ ngẩng đầu lên, trong đầu ông mô phỏng ra tình huống của nhà cũ nhà họ Hoắc và trang viên nhà họ Hoắc bên kia, sau đó lại à thêm một tiếng nữa.
“Tới chỗ cây hòe lớn sau núi nhà cha nuôi sẽ tráng niên mất sớm của con tìm đồ ăn vặt ăn?”
Tể Tể: “…”
Gương mặt mĩm mĩm của Tể Tể đỏ lên vì thẹn thùng.
“Cha ~~”
Minh Vương bóp bóp gò má thịt của con gái cưng, cảm giác rất thoải mái, ông không nhịn được lại bóp thêm.
“Chậc! vậy nên mệnh ông ta mới chưa tuyệt! Thoát được cái chết trong hiểm cảnh!”
Nhà họ Hoắc là gia tộc số một của nước Hoa, đứng sừng sững mấy trăm năm không đổ ở Đế Đô, một là vì những tích lũy của những đời trước nhà họ Hoắc, hai là vì năng lực và sự điều hành gia tộc của người thừa kế các thời kỳ.
Nhưng đến đời Hoắc Trầm Lệnh này, bởi vì cái gọi là hệ thống không nên tồn tại ở thế giới này xuất hiện, nhà họ Hoắc đứng vững mấy trăm năm không ngã này sẽ sụp đổ trong một năm này, sau đó biến mất trong tầm mắt của mọi người.