Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 397:

“Mau, để bà nội xem thử nào.”

Những người biết tình huống đồng loạt nhìn về phía Minh Vương.

Mặc dù bà Hoắc không nói ông, nhưng hành động gấp gáp kiểm tra cánh tay nhỏ của Tể Tể sẽ trực tiếp làm Minh Vương lúng túng hơn.

Kết quả bọn họ phát hiện khóe miệng Minh Vương cong lên, dường như tâm trạng đang rất tốt.

Mọi người: “…”

Tâm trạng của Minh Vương quả thực rất tốt.

Bởi vì con gái cưng vô cùng giỏi, đến nhân gian lâu như vậy rồi, ở nhà họ Hoắc cũng lâu như vậy rồi nhưng đến giờ bà Hoắc vẫn chưa biết con gái cưng có thể làm toàn thân vỡ thành thịt vụn.

Mặc dù Hùng Kỳ có chút qua lại với người nhà họ Hoắc, nhưng suy cho cùng cũng không phải là người trong nhà.

Bà Hoắc đau lòng ôm Tể Tể, sau khi kiểm tra phát hiện cảnh tay trắng trắng mềm mềm của Tể Tể không có chút dấu hồng nào, xương cốt cũng rất hoàn chỉnh, không có hiện tượng sai khớp hay là đứt gãy nào cả.

Đừng hỏi sao bà lại biết, bởi vì bà cố ý lén dùng lực nâng cánh tay của Tể Tể lên, mà Tể Tể thì vẫn luôn cười vui vẻ.

Nếu như bị thương tới xương cốt thì một đứa nhỏ ba tuổi đã sớm đau tới gào khóc rồi.

Bà Hoắc có hơi khó hiểu, nhưng dù sao Hùng Kỳ cũng là người ngoài, bà Hoắc ép nghi ngờ trong lòng xuống.

Hùng Kỳ gọi các đồng nghiệp vẫn luôn đợi ở sảnh bên tới, sau đó bước vào trạng thái làm việc.

Bà Hoắc nhìn tình hình, ôm Tể Tể rồi gọi Minh Vương cùng nhau đi ra khu vui chơi dành cho trẻ con ở phía sau nhà.

Minh Vương nhìn thấy khu vui chơi dành cho trẻ con to lớn thì hài lòng gật đầu.

“Cảm ơn bà Hoắc đã chăm sóc cho Tể Tể.”

Nụ cười của bà Hoắc mang theo yêu chiều vô hạn, bà để Tể Tể vào trong khu vui chơi chơi, còn mình thì đứng ở ngoài cửa nói chuyện với Minh Vương.

“Cậu Minh khách khí quá, bây giờ Tể Tể là người nhà họ Hoắc chúng tôi, chăm sóc cho trẻ con nhà mình là chuyện nên làm. Nhà họ Hoắc chúng tôi chỉ có một cô con gái như vậy, Tể Tể vừa vô cùng ngoan vừa rất tri kỷ, mọi người đều rất thích cháu.”

Không đợi Minh Vương nói chuyện, bà Hoắc lại cười bổ sung thêm một câu.

“Đương nhiên, cậu Minh là cha ruột của Tể Tể, đây là sự thật không thể tranh cãi. Tôi mạo muội hỏi một câu, nguyên nhân tại sao khi đó cậu Minh lại đưa đứa nhỏ mới ba tuổi rưỡi như Tể Tể tới cô nhi viện vậy?

Dáng người Minh Vương thon dài cao ngất, giọng nói hơi trầm thấp lạnh lùng.

“Là do công việc quá bận rộn.”

Khóe miệng bà Hoắc giật giật, có chút muốn đánh người.

Đây là loại cha ruột gì thế?

Công việc bận rộn thì đưa con gái mới ba tuổi rưỡi vào trong cô nhi viện?

Chẳng trách Tể Tể nói là cha ruột bé đã tới địa phủ rồi, như thế này không phải chẳng khác gì với đã chết rồi à?

Bà Hoắc sầm mặt: “Nhìn cậu Minh cũng không giống người thiếu tiền, nếu công việc bận rội thì tìm bảo mẫu cũng tốt hơn so với đưa tới viện mồ côi mà?”

Ánh mắt của Minh Vương vẫn luôn dừng trên con gái cưng trong khu vui chơi dành cho thiếu nhi, không hề chú ý đến tâm trạng của bà Hoắc đã thay đổi, ông trả lời một cách tùy ý.

“Chỗ chúng tôi không có bảo mẫu, mọi người đều tự làm nhiệm vụ của mình, lúc tôi rất bận các nhân viên trong công ty sẽ giúp tôi chăm nom Tể Tể, nhưng như vậy làm ảnh hưởng tới hiệu quả công việc! Công ty không nuôi người rảnh rỗi, cũng không nuôi nổi người rảnh rỗi, cuối cùng cảm thấy vẫn là đưa Tể Tể đi thì tốt hơn!”

Bà Hoắc: “…”

****0:

Nếu như đây là con ruột bà thì bà Hoắc sẽ nhặt cây chổi lông gà ở chỗ bên cạnh cách đó không xa rồi giơ tay đánh thẳng rồi!

Đáng tiếc là không phải!

Nghe thấy nguyên nhân khi đó Minh Vương đưa Tể Tể tới cô nhi viện, bà Hoắc giận sôi máu, nhưng ngại vì đối phương không phải người nhà họ Hoắc nên bà cố gắng nhịn lại.

Tiếc là không nhìn nổi!

Thế là bà Hoắc hừ một tiếng, mắt không thấy tâm không phiền, trực tiếp rời đi.

Bà đi về tìm ông già trong nhà thương lượng, nhất định phải giữ Tể Tể lại nhà họ Hoắc.

Đây không phải là một người cha đáng tin cậy, nếu như Tể Tể bị cha ruột mang về thì không biết ngày tháng sau này của bé sẽ trở thành như thế nào nữa.

Bà Hoắc trở về phòng sách, đúng lúc ông Hoắc cũng ở đó, bà nhanh chóng nói lại một lượt cuộc đối thoại vừa rồi của bà với Minh Vương với ông.

Ông Hoắc nhíu mày: “Đã làm giám định cha con chưa?”

Bà Hoắc nhất thời không kịp phản ứng.

“Cái gì?”

Ông Hoắc nhíu chặt mày hơn: “Giám định cha con của Tể Tể và vị họ Minh kia, đã làm giám định chưa? Nếu như là con gái ruột, nhìn cũng không thiếu tiền thì không có lý nào sẽ đưa con gái tới cô nhi viện cả.”

Bà Hoắc suy nghĩ nói: “Có phải là con gái riêng không? Vì các loại nguyên nhân không tiện dẫn về nhà nên mới đưa tới cô nhi viện?”

Ông Hoắc xua tay: “Nếu như là con gái riêng thì càng không đưa tới cô nhi viện, vì lỡ đâu tương lai bị nhận nuôi thì sau này gặp mặt khó xử lắm chứ?”

Bà Hoắc cảm thấy bạn già mình nói rất có lý: “Lẽ nào Tể Tể thật sự không phải là con ruột của cậu Minh đó?”

Ông Hoắc nói dứt khoát: “Nghĩ một biện pháp để cậu ta đi làm giám định cha con với Tể Tể đi.”

“Được! Tôi sẽ sắp xếp!”

Bà Hoắc là người theo phái hành động, sợ mình nhìn thấy Minh Vương sẽ không nhịn được được ra tay nên bà sắp xếp người giúp việc trong nhà đưa trà, hoa quả, điểm tâm và rất nhiều món ăn vặt Tể Tể thích ăn sang khu vui chơi bên kia.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free