Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 396:

Minh Vương nhớ tới tình trạng bản thể của mình đã tốt hơn nhiều, nụ cười trên mặt càng cưng chiều dịu dàng hơn.

“Cảm ơn Tể Tê, cha biết rồi.”

Trong thời gian cha con hai người nói chuyện, Hoắc Trầm Vân bên kia cũng từ từ yên tĩnh lại.

Trong phòng bệnh trở nên vô cùng yên lặng, bác sĩ dặn dò những việc cần phải chú ý xong thì gật đầu với mọi người rồi dẫn theo y tá rời đi.

Điện thoại của Hoắc Trầm Lệnh vang lên, là bà Hoắc gọi tới.

“Trầm Lệnh, tình huống của Tư Lâm thế nào rồi? Có phải anh trai con đang ở cùng với con không, nếu như tình huống của Tư Lâm đã ổn đinh thì bảo anh con lập tức về đi, người nhà mẹ đẻ của Vương Ngọc Linh đã báo cảnh sát rồi, nói là cha con anh trai con và Tư Lâm đã liên thủ giết chết Vương Ngọc Linh.”

Hoắc Trầm Lệnh: “Mẹ, tình huống của Tư Lâm rất tốt, chúng con lập tức trở về đây.”

“À!”

Bà Hoắc lại hỏi thêm một câu: “Tể Tể đâu? Nếu không thì con đưa Tể Tể về trước đi.”

Hoắc Trầm Lệnh liếc mắt nhìn Minh Vương đang ôm Tể Tể ở cửa phòng bệnh một cái.

“Cha ruột của bé tới rồi.”

Bà Hoắc có hơi mê mang: “Cha ruột của Tể Tể?”

“Vâng!”

Bà Hoắc đã sắp không nói nên lời: “Không phải… không phải là đã…”

Hoắc Trầm Lệnh mím môi, giọng nói bị đè thấp xuống.

“Dù sao thì cũng tới rồi, mẹ, con đưa điện thoại cho Tể Tể, mẹ nói chuyện với Tể Tể đi.”

“Ừ.”

Hoắc Trầm Lệnh sải bước đi qua, nhét điện thoại vào trong tay Tể Tể.

“Tể Tể, bà nội tìm con.”

Tể Tể a một tiếng rồi vội vàng cúi đầu nhận điện thoại.

Hoắc Trầm Lệnh nói tình huống với Hoắc Trầm Huy một lần, sau khi xác định hiện giờ Trầm Vân và Tư Lâm không có vấn đề gì lớn thì lập tức đi xử lý thủ tục xuất viện.

Tể Tể cầm điện thoại, dùng giọng nói non nớt giải thích với bà nội về việc của cha Minh Vương.

Mặc dù bà Hoắc vẫn rất không hiểu nhưng vẫn vô cùng nhiệt tình bảo Tể Tể dẫn cha ruột cùng về nhà họ Hoắc.

Tể Tể ngẩng đầu hỏi Minh Vương: “Cha ơi, chúng ta…”

Minh Vương không nỡ làm khó con gái cưng của mình nên gật đầu một cách dịu dàng.

Tể Tể cười cong mắt: “Bà nội ơi, cha đồng ý rồi ạ.”

“Được được được, vậy bà nội đợi các con.”

“Vâng ạ, về gặp bà nội sau ạ.”

“Về rồi gặp!”

Dạo này nhà họ Hoắc gặp chuyện không ngừng, mặc dù mũi nhọn của chuyện bên cầu An Thạch đã chuyển từ tập đoàn nhà họ Hoắc sang tập đoàn Phương Nguyên, nhưng bởi vì chuyện vợ của con cả Hoắc Trầm Huy nhà họ Hoắc là Vương Ngọc Linh bị người ta sát hại phân thây bị đưa ra ánh sáng, Hoắc Trầm Huy và con trai Hoắc Tư Lâm là người tình nghi, tập đoàn nhà họ Hoắc lại lần nữa bị đưa lên đầu sóng ngọn gió.

Một hàng người đi từ khu Khai Vân trở về Đế Đô, bên nhà cũ đã có cảnh sát đang đợi bọn họ.

Đội trưởng phá án là Hùng Kỳ, cũng được coi là quen thuộc với nhà họ Hoắc.

Tể Tể nhìn thấy ông ấy thì lập tức chào: “Cháu chào chú Hùng ạ.”

Hùng Kỳ nhìn thấy Tể Tể cũng cười lên: “Tể Tể ngoan quá.”

Chẳng qua khi Hùng Kỳ nhìn thấy người đàn ông có gương mặt tuấn tú như người trời đang ôm Tể Tể thì nụ cười trên mặt lập tức đông cứng lại.

Sao…

Lúc nào thì người thường có thể nhìn thấy được Minh Vương?

Sau khi chết hả?

Không vào địa phủ thì lên đâu gặp được Minh Vương?

Ông lặng lẽ nhéo đùi mình một cái, đau tới suýt chút nữa nhe răng trợn mắt, may mà nhịn lại được.

“Anh… anh Minh…. Chào chào anh.”

Minh Vương tùy ý nhìn sang một cái, gương mặt ông quá tuấn tú, bẩm sinh và cũng vì thân phận nên con mắt mang theo sự rét lạnh quỷ khí của địa phủ, vừa nhìn một cái sẽ làm người ta vô thức muốn chạy trốn.

Dù sao có ai không có việc gì lại muốn nhìn thấy quỷ khí của địa phủ chứ?

Thế không phải là chán sống rồi à, muốn tới địa phủ báo danh rồi à?

Nhìn thấy Hùng Kỳ chào một tiếng rồi tránh ánh mắt đi, Minh Vương cũng hơi cong môi.

“Chào anh.”

Rõ ràng là nói chuyện một cách vô cùng bình thường, không mang theo chút cảm xúc nào, thậm chí sắc mặt cũng rất hòa nhã, nhưng lại mang tới cho người ta một loại cảm giác càng muốn chạy trốn hơn.

Ông Hoắc và bà Hoắc vẫn luôn ở phòng khách đợi bọn họ cùng với Hùng Kỳ, bây giờ thấy con cháu đều đã về, cháu cả cũng hoàn hảo không sứt mẻ thì ông bà cũng thở phào một hơi.

“Tể Tể, qua đây để bà nội ôm cháu cái nào.”

Tể Tể còn chưa nhìn cha Minh Vương thì Minh Vương đã xách một cánh tay của Tể Tể lên rồi tùy ý đặt người trên mặt đất.

“Đi đi.”

Nhưng người biết được thân phận thật sự của Minh Vương: “…”

À thì… địa phủ mấy người nuôi trẻ con tùy tiện như vậy hả?

Không sợ không cẩn thận làm đứt cánh tay sao?

Hoắc Trầm Lệnh nhìn qua nói: “Anh Minh, nào có ai đặt trẻ con xuống như anh chứ?”

Bà Hoắc không rõ tình huống vốn cũng muốn nói, nhìn thấy cha ruột của Tể Tể xách một cánh tay của Tể Tể rồi tùy tiện đặt Tể Tể bụ bẫm như vậy xuống dưới đất, bà chỉ sợ bánh tay nhỏ của Tể Tể sẽ gãy cậc một cái.

Sai khớp thì có thể nắn lại, đứa nhỏ phải chịu chút khổ.

Nhưng đứt rồi thì…

Con trai đã nói rồi nên đương nhiên bà không tiện nói lại nữa.

Lúc Tể Tể còn cách bọn họ hai bước chân, bà Hoắc không ngồi nổi nữa, bà vội vàng đứng dậy đi lên mấy bước ôm bé vào trong ngực, mau chóng kiểm tra cánh tay nhỏ của Tể Tể.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free