Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 395:

Cha Minh Vương và cha nuôi ở nhân gian đối đầu với nhau.

Mặc dù bé không biết tại sao lại đối đầu, nhưng bé vẫn dùng giọng nói non nớt nhắc nhở cha Minh Vương.

“Cha ơi, Lúc Tể Tể vừa tới nhân… Đế Đô, không có hộ khẩu.”

Minh Vương: “…”

Hoắc Trầm Lệnh giễu cượt một tiếng: “Đúng vậy, lúc Tể Tể vừa tới bé đang ở cô nhi viện, nếu như anh vẫn còn sống tốt vậy sao phải đưa Tể Tể vào trong cô nhi viện?”

Ông lão bà lão cũng gật đầu theo: “Đúng vậy! đã là cha ruột thì sao một đứa nhỏ bình thường cũng không tự nuôi mà phải đưa tới cô nhi viện?”

Tể Tể vội vàng giải thích giúp cha Minh Vương: “Ông Lý bà Lý, cha làm vậy là vì công việc của cha quá bận rộn.”

Ông Lý và bà Lý cũng biết nhà họ Hoắc ở Đế Đô, không ngờ tới khi còn sống vậy mà có thể nhìn thấy gia chủ nhà họ Hoắc nên bọn họ đều rất kích động.

“Tể Tể à, cha Hoắc của con là người cầm quyền gia tộc số một của nước Hoa, đến ông ấy còn có thời gian nuôi con, cha ruột con còn có thể bận hơn ông ấy à?”

Y tá cũng lên tiếng phụ họa: “Đúng vậy! Cha con cũng đâu phải tổng thống của nước nào, bận tới thậm chí ném con tới cô nhi viện luôn à?”

Y tá quét mắt nhìn quần áo trên người Minh Vương, không dám nhìn gương mặt làm người ta rét lạnh thấu xương kia rồi bổ sung thêm một câu.

“Nhìn cũng không giống người thiếu tiền, có bận hơn nữa lẽ nào không biết mời bảo mẫu à?”

“Đúng vậy!”

Lại bắt đầu một vòng công kích Minh Vương.

Sau đó là lời giải thích và bảo vệ với giọng nói non nớt của Tể Tể.

Nhưng ông lão bà lão có ấn tượng vô cùng kém với ông cha ruột rõ ràng sống rất tốt nhưng lại ném con gái vào cô nhi viện này, hiển nhiên lời của bé không có hiệu quả.

Minh Vương: “…”

Các đồng chí cảnh sát: “…”

Được lắm!

Không phải chuyện mà bọn họ cần lo.

Đội trưởng bảo mọi người an tĩnh lại, cuối cùng thì dừng cuộc điều tra, trấn an hai bên, đến cũng nhanh, đi càng nhanh hơn.

Đùa gì chứ, việc nhà nhà họ Hoắc, cho dù bọn họ là cảnh sát cũng không thò tay vào được!

Không biết thanh quan khó giải quyết việc nhà sao?

Đi thôi đi thôi!

Hiệu quả của thuốc rất mạnh, các đồng chí cảnh sát mới đi không lâu, Hoắc Trầm Vân vẫn luôn an tĩnh nằm ngủ trên giường bắt đầu rên rỉ.

“Nóng!”

“Nóng quá…”

Chăn bị anh ấy đạp xuống cuối gường, sau đó anh ấy lại bắt đầu kéo xé quần áo trên người mình.

Y tá vừa nhìn đã thấy không ổn, vội vàng ấn chuông gọi.

Bác sĩ vội vàng đi tới, bắt đầu truyền nước cho anh ấy thêm lần nữa.

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh lo cho tình huống của em trai, lực chú ý bị chuyển đi, nhưng trên đường tới đây Hoắc Trầm Lệnh đã sắp xếp xong xuôi, ngoài cửa toàn là vệ sĩ nhà họ Hoắc.

Minh Vương ôm lấy Tể Tể đi ra ngoài, nhìn thấy các bảo vệ thuần một màu ngoài cửa, khóe miệng nở ra một nụ cười.

“Chỉ thế này?”

Tể Tể vội ôm lấy cổ cha Minh Vương, cọ cọ trong ngực cha Minh Vương, giọng nói non nớt làm nũng.

“Cha ơi đừng giận đừng giận, giận hỏng thân thể Tể Tể sẽ lo lắng ~~”

Minh Vương có được an ủi, quyết định không so đo với người bình thường nữa, thế là đổi đề tài cúi đầu hỏi Tể Tể.

“Bây giờ Tể Tể đang học ở nhà trẻ nào?”

Tể Tể cúi đầu chấm ngón tay với nhau, dùng giọng nói non nớt nhanh chóng nói một năm một mười một lần về chuyện trong nhà trẻ ngày hôm nay.

Bé cường điệu bổ sung một lần.

“Cha ơi, lúc Tể Tể suýt chút nữa bị mẹ của Vương Lộ đánh, là cha Hoắc đã xông tới bảo vệ Tể Tể.”

“À, Bạc Niên cũng đụng mạnh vào mẹ Vương Lộ một cái.”

Minh Vương sờ sờ cái đầu nhỏ của con gái: “Ông ta không tới Tể Tể sẽ chịu ăn đánh sao?”

Tể Tể quả quyết lắc đầu: “Sẽ không đâu ạ!”

Từ xưa tới giờ đều là Tể Tể đánh quỷ quái, đánh người xấu khác!

Bé dùng giọng nói non nớt bổ sung thêm: Nhưng mà cha, cha Hoắc cũng biết Tể Tể nhất định sẽ không chịu bị đánh nhưng vẫn xông qua bảo vệ Tể Tể.”

Minh Vương cãi lại: “…Nếu ông ta đã nhận nuôi Tể Tể rồi thì phải bảo vệ Tể Tể, đây là việc ông ta nên làm!”

Tể Tể vội gật đầu: “Cho nên cha ơi, sao cha lại không thích cha Hoắc vậy à?”

Minh Vương: “Ông ta không tuân thủ nội quy an toàn giao thông! Tể Tể, con biết mỗi ngày ở nhân gian có bao nhiêu người tới địa phủ báo danh vì tai nạn giao thông không?”

Đương nhiên là Tể Tể biết.

“Nhưng mà cha ơi, vì chú út và anh Tư Lâm của Tể Tể đang ở đây nên cha Hoắc mới vội vàng đi tới í.”

Minh Vương: “…”

Xong rồi!

Con gái cưng của ông đứng về phía người ngoài rồi.

Tể Tể nhìn cha Minh Vương, nghĩ tới cha Minh bị mấy người ông Lý bà Lý hiểu lầm, bé vội thơm một cái lên mặt cha Minh Vương, sau đó vô cùng thân mật cọ cọ, dùng giọng nói non nớt làm nũng với ông.

“Cha ơi, Tể Tể biết là cha yêu Tể Tể mà, Tể Tể cũng mãi mãi yêu cha ~~”

****9:

Minh Vương được lời của con gái bảo bối an ủi tới vô cùng hài lòng, ông hơi cúi đầu hôn lên đầu con gái.

“Tể Tể yên tâm, cha không tức giận đâu.”

Tể Tể vẫn ôm chặt cổ cha, ngẩng đầu lên hỏi cha.

“Thật hả cha?”

Minh Vương không nhịn được bật cười: “Đương nhiên rồi!”

Tể Tể vui vẻ cười lên: “Vậy thì tốt quá, cha không tức giận, cơ thể cha sẽ phục hồi nhanh hơn.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free