Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 394:
“Buông Tể Tể nhà chúng tôi ra!”
Hoắc Trầm Huy cũng theo sau, cho dù hai chân vẫn đang mềm nhũn nhưng ông vẫn cắn răng tìm đúng phương hướng.
Ông lão bà lão nhìn thấy không ổn, gân cổ hét lên với điện thoại vẫn đang được kết nối của y tá.
Tên bắt cóc trẻ tuổi cường tráng, rất biết đánh nhau, cần nhiều người tới chi viện!”
Nhân viên nhận điện thoại của cục cảnh sát quả quyết đồng ý.
“Đã nhận được tin! Mọi người ổn định lại trước, nhất định đừng để người đó chạy, chúng tôi sẽ lập tức xuất phát!”
“Được! Nhất định!”
Ông lão bà lão nhìn ra người đàn ông đẹp trai tới không có thiên lý đang ôm Tể Tể kia có thân thủ rất tốt, hai người đàn ông tiến vào sau đó chẳng đụng vào được cả góc áo của đối phương, với cả bọn họ đi đường cũng có chút lung lay, thế là hai người và y tá nhìn nhau rồi đổi thành khuyên giải.
“Ôi chao, đây là hiểu lầm thôi, đừng đánh nữa, đừng dọa trẻ con sợ!”
“Đúng đúng đúng! Còn có trẻ con mà, đừng dọa trẻ con!”
“Dừng tay lại hết đi!”
Tể Tể: “A a...”
Đúng đúng đúng!
Mau dừng tay lại!
Đều là người mình cả!
...
Tình hình trong phòng bệnh vô cùng hỗn loạn.
****8:
Năm phút sau, cảnh sát tới, phòng bệnh hỗn loạn cũng khôi phục lại sự yên bình.
Đội trưởng dẫn đội không phải là Hùng Kỳ, không có gương mặt quen thuộc, chỉ có một người quen biết Hoắc Trầm Lệnh, nhưng mọi người đều quen Hoắc Trầm Huy thường xuyên xuất hiện trên tivi, biết đó là người của nhà họ Hoắc.
Tể Tể vẫn được Minh Vương ôm trong lòng, Hoắc Trầm Lệnh đỡ lấy Hoắc Trầm Huy sắc mặt nhợt nhạt, anh em hai người dựa tường mà đứng, bước chân như đi trên mây.
Đội trưởng hỏi: “Ai báo cảnh sát?”
Y tá vội đứng ra: “Đồng chí cảnh sát, là tôi báo.”
“Tên bắt cóc đâu?”
Mọi người đồng loạt chỉ về phía Minh Vương đang bế Tể Tể: “Là anh ta!”
Đội trưởng và đồng nghiệp nhìn theo hướng tay bọn họ chỉ thì nhìn thấy Minh Vương đang ôm Tể Tể.
Trên mặt mấy người hiện lên vẻ kinh ngạc, bời vì khí tràng của người đàn ông này quá mạnh, đôi con mắt u ám lạnh lùng, mặc dù không nhìn ra quần áo trên người là của nhãn hiệu nào, nhưng bộ tây trang ba mảnh thuần đen phác họa ra đường nét thon dài cao thẳng của đối phương, không một chỗ nào không tinh xảo, không một chỗ nào không thể hiện rõ thân phận bất phàm của người này.
Khuy măng sét màu xanh sẫm trên ống tay áo khúc xạ ra ánh sáng rực rỡ nhàn nhạt dưới ánh mặt trời, ánh sáng rực rỡ tỏa ra làm người khác không dám tùy tiện nhìn thẳng vào mắt đối phương.
Đội trưởng mang theo áp lực vô hình ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của người đàn ông đó.
Khoảnh khắc đó anh ta giống như đã rơi vào trong địa ngục vô tận, mồ hôi lạnh sau lưng dùng tốc độ nhanh chóng thấm ướt quần áo anh ta.
Anh ta gian nan dò hỏi: “Anh… và bé gái này có… quan hệ gì?”
Minh Vương giải trừ cấm ngôn cho con gái cưng, Tể Tể lập tức lên tiếng.
“Chú cảnh sát, đây là hiểu lầm ạ, người ôm Tể Tể là cha ruột của Tể Tể, hai người đi vào sau thì là cha Hoắc và chú hai của Tể Tể.”
Đội trưởng nhanh chóng nghiêng đầu nhìn về phía y tá và ông lão bà lão.
Ông lão bà lão vẫn không tin: “Đồng chí cảnh sát, anh có thể điều tra camera thử xem, nếu như là cha ruột thì có cha ruột nào xách con cái như vậy à?
Đội trưởng: “…”
Hoắc Trầm Lệnh đúng lúc lên tiếng: “Đồng chí cảnh sát, tôi là Hoắc Trầm Lệnh, Tể Tể là con gái của tôi, việc này có thể tra được trên hệ thống của cục cảnh sát.”
Cơ thể Hoắc Trầm Huy vô cùng yếu ớt, trong đầu ông vẫn còn xoay mòng chóng mặt nhưng cũng gật đầu theo.
“Đúng vậy! Tôi là người nhà họ Hoắc ở Đế Đô, không tin đồng chí cảnh sát có thể lập tức đi tra.”
Sao mà đội trưởng không tin chứ, anh ta cười gật đầu.
“Anh Hoắc, Hoắc tổng, chúng tôi biết hai người, cũng biết thời gian trước Hoắc tổng có nhận nuôi một cô con gái, chẳng qua bây giờ…”
Minh Vương lên tiếng: “Anh ta chỉ là nhận nuôi, bổn… tôi là cha ruột của Tể Tể! Là cha ruột!”
Sắc mặt Hoắc Trầm Lệnh cũng vì nôn tới choáng váng mà trở nên rất khó coi, ánh mắt vô cùng choáng váng.
“Nếu như cha ruột vẫn còn sống thì quốc gia sẽ cho phép tôi nhận nuôi à?”
Minh Vương liếc nhìn qua.
Đầu óc vẫn hoạt động tốt, chẳng lẽ vừa nãy tốc độ xoay vòng với số lần quay quá ít chăng?
Hoắc Trầm Lệnh không chút nhượng bộ, cho dù thể lực và tài năng rõ ràng đang ở thế yếu nhưng ánh mắt ông vẫn sắc bén như đao.
Minh Vương cúi đầu nhìn Tể Tể: “Tể Tể, cha chết rồi sao?”
Tể Tể nhìn thân thể không tính là khỏe mạnh của cha, lắc đầu một cách vô cùng thành thật.
“Chưa ạ.”
Bé vốn tưởng rằng thân xác của cha Minh Vương yếu ớt bị tổn hại đến nỗi phải đi đầu thai, không ngờ tới là bé đã xem nhẹ cha Minh Vương rồi.
Tể Tể không khỏi tự hào.
Minh Vương không nhịn được cười lên, nụ cười đó làm người ta cảm thấy rất kỳ lạ.
Rõ ràng đang cười nhưng âm u lạnh lùng trong mắt của ông dường như lại càng nhiều hơn, không chỉ là không rét mà run, mà trong xương cốt cũng thấm đượm khí lạnh âm u.
Minh Vương liếc nhìn Hoắc Trầm Lệnh hừ lạnh một tiếng: “Nhà họ Hoắc nhà lớn nghiệp lớn, sợ là đã dùng thủ đoạn không chính đáng nào đó mới nhận nuôi được con gái của tôi!”
Tể Tể vừa nghe đã cảm thấy không ổn.