Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 393:

Tốc độ nói của bà nhanh hơn, đánh gẫy lời nói của Tể Tể.

“Anh đấy... lẽ nào là song thai hay là tam thai? Hay là anh trọng nam khinh nữ? Không thể ôm trẻ con như vậy được, không thể kéo như vậy được.”

“Bà Lý, cha rất thích Tể Tể, cha...”

Ông Lý cũng không nghe, cứ một mực mỉa mai.

“Đúng vậy, nào có chuyện người lớn trong nhà xảy ra chuyện, kết quả một người lớn trong nhà cũng chẳng tới mà lại để một đứa nhỏ ba tuổi rưỡi đi tới đây cùng?”

Y tá cũng không vui vẻ: “Đứa nhỏ còn nhỏ như vậy, đi lạc mất thì phải làm sao?”

Tể Tể: “Không phải đâu không phải đâu ạ...”

Minh Vương: “Bổn tọa...”

Bà lão: “Bổn tọa cái gì mà bổn tọa? Anh nuôi con như thế này còn xứng được ngồi à? Không đánh cậu ra ngoài là vì chúng tôi đều không phải là người nhà của Tể Tể thôi!”

Ông lão: “Đúng vậy! Đi lạc chỉ là chuyện nhỏ, chỉ sợ gặp phải tên bắt cóc trẻ con, đến lúc đó bị trùm bao tải bắt đi thì đi đâu mà hối hận được hả? Đầu năm nay mấy tên bắt cóc kia đúng là độc ác táng tận lương tâm, không chút nhân tính, đối với bọn nó, trẻ con đều chỉ là công cụ kiếm tiền.”

Ông lão đã từng gặp việc đó nên vô cùng xúc động.

“Ngày trước cháu trai của ông Vương cách vách nhà chúng tôi đã bị tên bắt cóc lừa bắt mất, sau đó tìm về lại được, nhưng mà một đứa nhỏ bình thường như thế lại bị mất một cái chân một cái tay, lại còn mù một con mắt, anh nói xem đáng hận bao nhiêu chứ? Bắn chết cũng không giải được mối hận này!”

...

Minh Vương bị lên lớp giáo dục các loại: “...”

Tể Tể muốn giải thích mấy lần nhưng đều bị xem nhẹ, cắt lời: “...”

Ngoài cửa, hai anh em Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh đầu váng mắt hoa, nôn sạch cả thức ăn đêm qua ra cũng đã tới.

Cả một đường hai anh em đều gần như là vịn tường mà lên.

Bây giờ hai chân vẫn mỏi nhừ, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.

Sau đó bọn họ lảo đảo bước vào trong phòng bệnh, Hoắc Trầm Lệnh tưởng người đang bị lên lớp giáo dục là em trai Hoắc Trầm Vân của mình nên vô thức vội vàng giải thích.

“Xin lỗi, cái này là hiểu...”

Lúc ông nhìn thấy bóng lưng cao lớn thon dài đã khắc sâu vào trong đầu ở trước mặt, con mắt đã hơi tan rã do nôn đột nhiên tập trung lại, lời giải thích đã tới bên miệng bị ép xuống, giọng nói cũng thay đổi.

“Là anh? Thả Tể Tể nhà tôi ra cho tôi!”

Nói xong, ông cố gắng đứng thẳng thân mình, mau chóng đi qua cướp người về.

Tể Tể vừa nhìn thấy là cha nuôi thì vội vàng gọi.

“Cha Hoắc, cha tới rồi.”

Rồi nhìn thấy chú hai, bé lại gọi tiếp.

“Chú hai, á, chú hai cẩn thận.

Trong thời gian Tể Tể nói, Minh Vương ôm bé bước sang bên cạnh một bước, tránh được bàn tay của Hoắc Trầm Lệnh một cách vừa chuẩn vừa nhẹ nhàng.

Giọng nói của ông trầm trầm lạnh lẽo: “Càn rỡ!”

Hoắc Trầm Lệnh đầu váng mắt hoa, nhưng ông không dừng tay, cũng mắng lại.

“Càn rỡ? Tôi thấy anh mới càn rỡ đấy! Ban ngày ban mặt vậy mà dám bắt con gái của tôi, trả Tể Tể lại cho tôi!”

Tể Tể thấy cha nuôi ở nhân gian hiểu lầm thì vội vàng giải thích.

Minh Vương trực tiếp hạ một thuật cấm ngôn cho con gái cưng, ông cũng nhận ra hai người tới là hai người lúc trước đã lái xe đụng vào lưng ông nên không khỏi hừ lạnh một tiếng.

Đây chính là cha nuôi ở nhân gian của Tể Tể?

Dáng vẻ mặt người dạ thú, khí thế rất được, nhưng không tuân thủ quy tắc giao thông, vậy làm sao có thể dạy trẻ nhỏ được?

Ấn tượng đầu tiên của Minh Vương về người cha nhân gian của Tể Tể rất kém, thái độ vô cùng xấu.

“Cướp con? Bổn tọa là cha của Tể Tể, cướp con cái gì? Ngược lại là các người đấy, ban ngày ban mặt lái xe quá nhanh ở cổng bệnh viện, muốn chết thì nói thẳng, bổn tọa tự mình đưa các người đi một đoạn!”

Tể Tể: “...”

Tể Tể không nói được, bé vội vàng kéo lấy ống tay áo của cha Minh Vương, vô cùng sốt ruột.

Minh Vương chỉ coi là con gái cưng đang mềm lòng, ông xoa xoa nhẹ đầu bé.

“Tể Tể, cái loại người ban ngày ban mặt dám ngang nhiên lái xe vượt tốc độ trên đường cái thì không đáng được đồng tình!”

Tể Tể: “A... ê ê...”

Không phải vậy!

Cha ơi, đây là cha ở nhân gian của Tể Tể!

Mọi người vội vàng tới thăm chú út và anh Tư Lâm ạ.

Không nói được, câu thông bằng minh ngữ cũng bị cấm, Tể Tể gấp tới đầu đầy mồ hôi.

Khi Minh Vương và cha ở nhân gian đang đối chọi gay gắt, ông lão bà lão và y tá có ấn tượng đầu vô cùng xấu với Minh Vương vừa nghe đã cảm thấy không đúng.

Ba người trao đổi ánh mắt với nhau, y tá run rẩy lấy điện thoại ra báo cảnh sát.

“110 phải không ạ, đây là bệnh viện số một khu Khai Vân, tôi muốn tố cáo có tên bắt cóc dám ngang nhiên bắt cóc trẻ em ở trong phòng bệnh!”

Tể Tể: “... A a... ê ê ê...”

Không phải đâu không phải đâu!

Đều là cha của Tể Tể hết!

Không có bắt cóc trẻ em nào cả!

...

Bé gấp tới độ xoay mòng mòng nhưng lại không nói ra được một chữ nào, bé định trượt xuống khỏi lòng của cha Minh Vương, Minh Vương lại tưởng rằng bé sắp bị ngã, ông vội vàng ấn bé vào lại trong ngực, ôm chặt hơn rất nhiều.

Tể Tể: “... A a...”

Cha ơi, hiểu lầm rồi!

Hoắc Trầm Lệnh vừa thấy Tể Tể giẫy giụa, gương mặt lạnh lùng trắng bệch như tờ giấy trở nên kích động, ông lại xông về phía Minh Vương một lần nữa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free