Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 392:

“Gan cháu lớn thật đấy, cái xe này rất cao, bị ngã thì phải là sao hả?”

Một câu “Sẽ không đâu ạ” của Tể Tể bị bé nuốt trở lại: “Tể Tể biết rồi ạ, cảm ơn bác bác sĩ ạ, sau này Tể Tể sẽ chú ý nhiều hơn.”

Bác sĩ rất ít khi thấy được mấy đứa bé ngoan ngoãn hiểu chuyện như thế này, đặc biệt còn mới chỉ ba bốn tuổi, ông sờ sờ đầu nhỏ của bé.

“Tể Tể, cháu có thể liên lạc với người nhà được không? Bây giờ chú út và anh Tư Lâm của cháu đều chưa tỉnh, bên bệnh viện cần phải có người lớn ký tên.

Tể Tể vui vẻ nói: “Cha của Tể Tể ạ!”

Bác sĩ gật đầu: “Nói số điện thoại cho bác đi.”

Tể Tể: “...”

Hình như bé... không có phương thức liên lạc của cha nuôi.

Bác sĩ nhìn ra hẳn là Tể Tể không biết phương thức liên lạc của người lớn trong nhà nên không thể không đi cầm lấy điện thoại của Hoắc Trầm Vân.

Tể Tể hơi nghi hoặc, dùng ngôn ngữ của minh giới liên hệ với cha Minh Vương.

“Cha ơi ~ Cha có thể đến giúp Tể Tể ký một cái tên không ạ?”

Trên bàn sách lớn của địa phủ đang chất đống như núi các tài liệu mới vừa được xử lý xong, ký xong một chữ cuối cùng, Minh Vương nhìn xuyên qua cánh cửa dày nặng lạnh lẽo của điện Minh Vương, nhìn nhân viên công tác đang bê một chồng tài liệu cao như ngọn núi nhỏ đi tới thì khóe miệng ông giật giật.

Ông phất tay áo, biến mất tại chỗ.

“Đợi cha! Cha lập tức tới ngay!”

Hai mắt của Tể Tể sáng long lanh, bé lập tức xoay người đi nói với bác sĩ.

“Bác bác sĩ, cha của Tể Tể sẽ lập tức tới ạ.”

Bác sĩ bên kia đang định dùng vân tay của Hoắc Trầm Vân mở khóa điện thoại, nghe thấy lời của Tể Tể ông lập tức buông tay xuống.

“Vậy thì tốt quá.”

Dưới tầng, Hoắc Trầm Lệnh đã biết được tình huống của khu Khai Vân thông qua Hùng Kỳ, ông cùng Hoắc Trầm Huy gần như là lái xe như bay cả đoạn đường để đuổi tới.

Nhưng vẫn chậm một bước.

Khi bọn họ đến dưới tầng khu dân cư Khai Vân, Hoắc Trầm Vân Hoắc Tư Lâm và Tể Tể đã được xe cứu thương đưa đi rồi.

Hai người không hề dừng lại, vừa nghe ngóng bọn họ được đưa tới bệnh viện nào thì lại chạy như bay tới bệnh viện.

Xe vừa lái vào cổng bệnh viện, Hoắc Trầm Lệnh đang lái xe nhìn thấy có một người đàn ông đột nhiên xuất hiện trước đầu xe thì đạp chân phanh theo bản năng rồi đánh mạnh tay lái.

Nhưng vẫn chậm mất.

Bánh xe và nền đất xi măng phát ra tiếng ma sát chói tai, Hoắc Trầm Lệnh trơ mắt nhìn đầu xe đụng vào lưng người đàn ông đột nhiên xuất hiện trước đầu xe kia.

Hoắc Trầm Huy đang ngồi ở vị trí phó lái cũng lên tiếng.

“Trầm Lệnh, cẩn thận!”

Minh Vương đưa tay ra sau lưng sờ vào phần lưng bị đầu xe của nhân gian đụng trúng, trên gương mặt khôi ngô vô song, dưới đáy mắt u ám đen kịt hiện lên chút gắt gỏng.

Vì đang vội vàng đi ký tên cho con gái cưng cho nên Minh Vương chẳng thèm quay đầu lại, chỉ giơ tay lên búng tách một cái.

Một hơi lạnh vô hình trực tiếp đè ép xuống người Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Huy vừa mới xuống xe, đưa hai bọn họ trở lại trên xe một lần nữa.

Cửa xe khóa lại cạch một tiếng, chiếc xe bị khóa ở trong một cái kết giới, bắt đầu chuyển động xoay tròn ba trăm sáu mươi độ một cách nhanh chóng với vận tốc năm vòng trên giây.

Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Huy ở trong xe: “...”

****7:

Vì bác sĩ tới kịp thời nên Hoắc Tư Lâm và Hoắc Trầm Vân đã được chuyển tới phòng bệnh bình thường.

Lúc Minh Vương đi tới, dì y tá đang ôm Tể Tể ở trong lòng, hướng dẫn bé chơi một trò chơi nhỏ trên điện thoại.

Cửa phòng bệnh bị gõ vang, sau đó truyền tới giọng nói trầm thấp êm tai của Vinh Vương.

“Tể Tể có ở đây không?”

Gần như ngay khi ông đứng ở trước cửa phòng bệnh, Tể Tể đã cảm nhận được cha Minh Vương đã tới rồi, bé nhảy bịch xuống từ trong lòng dì y tá, chạy bịch bịch về phía cửa phòng bệnh.

“Cha ơi ~”

Y tá hơi sững sờ, sau đó cũng đứng dậy.

“Tể Tể, con chạy chậm chút, cẩn thận bị ngã.”

Trong phòng bệnh này còn có một người bệnh và người nhà của người bệnh, là một đôi vợ chồng già hơn bảy mươi tuổi, nhìn thấy đôi nhân nhỏ của bé chạy như bay, dáng vẻ lắc lắc lư lư, bọn họ thấy đáng yêu nhưng đồng thời cũng lo lắng.

Cho nên cũng nói theo.

“Tể Tể, con chạy chậm một chút, đừng để bị ngã!”

Tể Tể vừa dùng giọng nói đáng yêu trả lời, vừa tăng nhanh thêm tốc độ.

Sau đó xông về phía cửa phòng bệnh như một viên đạn, ngay khi cửa phòng bệnh bị đẩy mở, một bàn tay lớn trắng lạnh duỗi vào túm bé từ dưới đất lên, sau đó ôm vào trong ngực mình.

“Tể Tể.’’

Y tá và đôi vợ chồng già vừa nhìn thấy tư thế xách bé lên giống như tiện tay xách gà của Minh Vương thì đồng thời nói.

“Ôi ôi ôi, sao anh lại bế trẻ con như vậy được, đứa nhỏ mới hơn ba tuổi, các bộ phận cơ thể đều chưa phát dục tốt, anh xách lên giống như xách gà vậy lỡ đâu cánh tay của Tể Tể bị xách tới sai khớp thì sao hả?”

Minh Vương: “...”

Tể Tể vội vàng giải thích: “Ông Lý, bà Lý, không phải là vậy đâu ạ, Tể Tể...”

Bà lão đã ở cùng với Tể Tể hơn mười phút, thấy Tể Tể vô cùng ngoan ngoãn hiểu chuyện nên bà chỉ coi là bé đang nói chuyện giúp cha mình.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free