Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 391:

Bác sĩ đang truyền nước, vừa truyền nước vừa giễu cợt.

“Mấy con lừa của đội sản xuất cũng không dám hạ thuốc nặng như thế này, hạ thế này là muốn người ta chết à! Làm thế này cũng thất đức quá rồi!”

(Lừa của đội sản xuất: Bắt nguồn từ câu lừa của đội sản xuất cũng không bận bằng bạn để miêu tả những người bận rộn, sau này mở rộng ra sử dụng như: lừa của đội sản xuất cũng không ăn nhiều bằng bạn, lừa của đội sản xuất cũng không dám chơi kiểu này,...)

Lừa “Hoắc Trầm Vân” của đội sản xuất: “…”

Tể Tể nghe vậy lập tức dụng giọng nói non nớt nói: “Đúng vậy! Hai người bác sĩ giả đó quá là thất đức!”

Bác sĩ và y tá đồng thời sững sờ, sau đó đồng loạt cười lên.

“Đúng! Bạn nhỏ nói đúng lắm! Làm cái loại việc thất đức này, vào cục cảnh sát rồi thì pháp luật quốc gia sẽ không tha cho bọn họ.”

Tể Tể cũng gật đầu: “Bác bác sĩ và dì y tá nói đúng, pháp luật của quốc gia sẽ không tha cho hai người xấu đó! Bọn họ còn giả mạo bác sĩ, tội thêm một bậc!”

Bác sĩ và y tá bị lời của Tể Tể chọc cho bật cười lên lần nữa, không ngờ tới cô bé này nhìn mới chỉ ba bốn tuổi, vậy mà đã biết cái thành ngữ tội thêm một bậc này, bầu không khí trong xe cứu thương vô cùng hài hòa.

Anh Tư Lâm vẫn còn đang hôn mê, chẳng qua hiệu quả của thuốc không mạnh như của chú út, cho nên Tể Tể ở lại bên cạnh chú út, phòng ngừa có chuyện gì xảy ra.

Bé thầm nghĩ nếu thật sự không ổn bé sẽ lét lút hút một chút thuốc ra.

Chẳng qua thấy chú út vẫn luôn lắc đầu từ chối cho nên bé mới không ra tay.

May mà bác sĩ đã hành nghề nhiều năm, kỹ thuật điêu luyện, nước thuốc truyền vào cơ thể cũng mạnh, không tới mười phút, rõ ràng tình huống của Hoắc Trầm Vân đã thuyên giảm.

Hoắc Trầm Vân sợ Tể Tể lại lén lút ra tay nên dù cho loại xao động kia làm anh sắp mất đi ý thức, nhưng anh vẫn luôn cảnh giác nhìn chằm chằm bàn tay nhỏ của Tể Tể như cũ.

Ngộ nhỡ Tể Tể lại dùng sai thuốc cho anh, anh lại phải chịu cái tội này thêm một lần nữa thì chỉ sợ anh sẽ nổ tung mà chết mất.

Việc này làm một tên đàn ông ngay cả con gái cũng chưa từng đụng vào như anh sao có thể chịu nổi?

Cảnh đó… đúng là không thể nghĩ.

Lúc cơ thể thuyên giảm hơn, Hoắc Trầm Vân với thần kinh căng thẳng, thể lực tiêu hao cực lớn chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ nhàng hơn.

Vừa thả lỏng xuống thì anh cảm thấy mơ màng buồn ngủ.

Lời của bác sĩ vang lên bên tai anh.

“Bác bác sĩ, chú út của Tể Tể… có phải là chú không ổn lắm không ạ?”

Bác sĩ lắc đầu: “Tạm thời vẫn rất tốt, chẳng qua sức lực bị tiêu hao quá lớn, hơn nữa trong nước thuốc có thuốc trợ ngủ nên cậu ấy sẽ ngủ một lát, nghỉ ngơi cẩn thận bổ sung thể lực, đợi khi hiệu quả của thuốc lại phát tác lần nữa thì mới có tinh lực ứng đối được.

Hoắc Trầm Vân hoảng sợ, cố gắng trừng to hai mắt.

Giọng nói không dám tin của Tể Tể vang lên.

“Dạ? Còn có lần thứ hai ạ?”

Bác sĩ gật đầu: “Thế mới nói, cái đó thật sự… quá mạnh! Đến lừa của đội sản xuất cũng phải sợ! Lòng dạ quá đen tối!”

Hoắc Trầm Vân cảm thấy Tể Tể nắm lấy tay anh, anh sợ tới vội vàng tránh ra, cố gắng căng mắt ra dặn dò Tể Tể, giọng nói khàn khàn không ra hình ra dạng.

“Tể Tể... đừng... đừng giúp chú út, để... để... để bác sĩ làm ~”

Tể Tể đang định giúp đỡ: “...”

Hoắc Trầm Lệnh chỉ sợ Tể Tể sẽ đột nhiên ra tay, đã sắp khóc mất.

“Tể Tể, chú út xin... xin cháu đấy ~”

Tể Tể: “... Vâng ạ.”

“Nhưng mà chú út, lúc trước bác bác sĩ nói chú có thể sẽ nổ tung mà chết... đến lúc đó Tể Tể cũng tìm chú Cố giúp chú khâu lại nhé?”

“Lúc đó... chú út, chú... là hoạt tử nhân ạ?”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Các bác sĩ y tá lại vui cười.

Một cô bé ba bốn tuổi nào hiểu được ý nghĩa của cụm từ nổ tan xác mà chết sau khi bị tiêm loại thuốc này vào chứ, bé vẫn tưởng là toàn thân chú út mình sẽ nổ tung, sau đó phải tìm bác sĩ khâu lại.

“Suy nghĩ của Tể Tể rất đúng.”

Tể Tể dùng giọng nói non nớt giải thích: “Bác bác sĩ, không phải là suy nghĩ của Tể Tể đúng, mà là Tể Tể đã từng thử rồi.”

Hoắc Trầm Vân với ý thức đang càng ngày càng đi xa bị lời của Tể Tể dọa tới giật mình, anh cố gắng mở to mắt hơn, lời nói cũng có chút mơ hồ không rõ.

“Tể Tể... đừng...”

“Đừng dọa các bác sĩ và y tá”, đáng tiếc mấy lời nói sau đó chưa nói ra được thì giọng nói của anh đã càng ngày càng nhỏ, mấy chữ sau hoàn toàn nghe không rõ.

Tể Tể chớp chớp mắt: “Chú út?”

Lúc bé đang quan tâm Hoắc Trầm Vân, bác sĩ và y tá lại vô cùng bao dung bật cười.

“Ha ha ha... cái Tể Tể nói tới là lego người máy à? Tháo ra thì giống như là nổ xác, sau đó ghép lại lần nữa tương đương với khâu lại đúng không?”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Cái suy nghĩ này đúng là...

Tể Tể nghĩ, cũng đúng.

Thế là bé gật đầu một cách đáng yêu: “Đúng ạ!”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Được rồi!

Loại đối thoại ông nói gà bà nói vịt này còn cần anh lo lắng cái gì chứ?

Anh cũng không nhịn nổi nữa nên hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.

Xe cứu thương mau chóng đi tới bệnh viện gần đó, Tể Tể bật nhảy lên chuẩn bị xuống xe, ngay khi hai chân vừa rời khỏi sàn xe, bé đã bị bác bác sĩ ôm lên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free