Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 390:
Tể Tể còn quá nhỏ, không hiểu những thứ đó, nhưng anh Tư Lâm vô tội.
Hoắc Trầm Vân bỗng nhiên nhìn về phía tên bác sĩ giả đang chạy ra chạy vào bên ngoài thang máy hệt như một kẻ thần kinh: “Đó là nhân chứng Tể Tể giữ lại sao?”
Tể Tể quay đầu lại nhìn: “Hả, ngay cả cái tầng này người này cũng không thể chạy thoát?”
Hoắc Trầm Vân: “……”
Bỗng nhiên Tể Tể quay đầu lại nhìn anh Tư Lâm đang ôm bé, vừa nhớ ra loại thuốc bị bé dùng linh lực ép ra bên ngoài, bé liền nảy ra một cách.
“Anh Tư Lâm, anh mau thả Tể Tể xuống, Tể Tể biết nên làm gì rồi.”
Hoắc Tư Lâm vội buông Tể Tể xuống, anh không biết Tể Tể muốn làm gì, nhưng anh biết Tể Tể là đang giúp anh.
Hoắc Trầm Vân vội quay lại: “Tể Tể, cháu có cần chú giúp đỡ cháu không?”
Tể Tể xua xua tay: “Không cần, không cần đâu ạ. Tể Tể đã từng nhìn thấy rất nhiều lần nên Tể Tể biết mà.”
Cảm nhận được cảnh sát và bác sĩ sắp lên đây, Tể Tể liền trực tiếp dịch chuyển.
Chỉ chớp mắt, cô bé đã lấy ống tiêm từ trong túi quần của tên bác sĩ giả đang chạy ra chạy vào thang máy mang lại đây.
“Anh Tư Lâm, anh cũng là một trong những người bị hại, vậy nên trong người anh bắt buộc phải có thuốc.”
Cả Hoắc Trầm Vân lẫn Hoắc Tư Lâm bỗng nhiên hiểu ra ý của Tể Tể. Ngay lập tức, Hoắc Tư Lâm nhanh chóng quyết định, anh vén ống tay áo để Tể Tể nhanh chóng tiêm thuốc vào.
Tể Tể liền lập tức mô phỏng lại giống như những gì bản thân đã nhìn thấy, tiêm hết thuốc trong ống tiêm vào người Hoắc Tư Lâm.
Hoắc Trầm Vân vội móc bao tay dùng một lần từ trong túi ra, đừng hỏi anh vì sao có thứ này. Bởi mấy ngày này anh đều ở bệnh viện, thỉnh thoảng có việc cần dùng đến, cho nên liền cầm theo một đôi.
Vừa đeo bao tay lên, anh liền giúp Tể Tể lau sạch dấu vân tay còn lưu lại bên trên ống tiêm.
Tể Tể nhìn có chút kỳ quái: “Chú út, chú lau cái gì vậy?”
Hoắc Trầm Vân: “Vân tay của Tể Tể.”
Tể Tể cầm lấy ống tiêm Hoắc Trầm Vân vừa cầm, sau đói liền giơ tay nhỏ lên.
“Chú út, chú nhìn xem Tể Tể không có vân tay.”
Hoắc Trầm Vân lẫn Hoắc Tư Lâm đều có chút kinh ngạc, nhanh chóng chạy tới xem thử.
Vừa nhìn thôi khóe miệng đã giật giật.
Sao Tể Tể lại không có dấu vân tay được chứ. Tể Tể trực tiếp làm nửa ngón tay cầm ống tiêm đều trở nên trong suốt, như vậy vừa nhìn liền giống như ống tiêm nằm lơ lửng bên trong tay.
Tể Tể nhắc nhở chú út: “Chú út, thứ chú lau chính là vân tay của tên bác sĩ giả kia!”
Hoắc Trầm Vân liền thấy hít thở không thông, vội vàng tìm tay của tên bác sĩ nằm trên mặt đất, bắt gã nắm lấy ống tiêm, làm ra động tác tiêm thuốc, sau đó mới chắc chắn dấu vân tay kia là đúng.
Tể Tể cũng không quên hỏi thăm tình trạng của Hoắc Tư Lâm.
“Anh Tư Lâm, anh thấy thế nào rồi?”
Hoắc Tư Lâm thật sự cảm thấy không ổn, đầu lưỡi khô rát, cả người nóng lên.
Cảm giác phát nóng này…… Quả thực rất khó hiểu.
Anh không phải thiếu niên mới lớn không biết đây là thứ gì, mấy loại thuốc này anh cũng có một chút hiểu biết, ngay lúc cơ thể bắt đầu có phản ứng, khuôn mặt anh cũng đã ửng đỏ.
Không chỉ là phản ứng với tác dụng của thuốc, mà còn có cả cảm giác xấu hổ.
Còn Tể Tể lại không rõ nguyên nhân: “Anh Tư Lâm, anh bị sốt rồi?”
Tể Tể vỗ trán.
“Thôi xong rồi, thuốc của bọn họ không giống nhau!”
Hiệu quả của thuốc rất mạnh, hơn nữa phát huy tác dụng vô cùng nhanh, chỉ chốc lát sau Hoắc Tư Lâm đã đổ mồ hôi đầy người.
“Anh Tư Lâm, anh chờ một chút, để Tể Tể giúp anh hút hết thuốc ra .”
Hoắc Tư Lâm lẫn Hoắc Trầm Vân đồng thời lên tiếng: “Không được!”
Tể Tể nào sẽ nghe theo, bé muốn nhân lúc này đổi lại loại thuốc dùng sai kia. Sau đó bé truyền loại thuốc lúc trước có trong cơ thể chưa kịp loại bỏ vào cơ thể anh Tư Lâm, sau đó hút ngược loại thuốc trong cơ thể anh Tư Lâm sang cơ thể mình. Chỉ như vậy mới có đủ cả nhân chứng lẫn chứng cứ, còn anh Tư Lâm chính là người bị hại.
Làm gì còn tai họa lao ngục gì nữa chứ?
Chỉ có điều Tể Tể không ngờ tới cả chú út lẫn anh Tư Lâm đều từ chối, mấy chú cảnh sát đã gần tới nơi, Tể Tể liền vô cùng sốt ruột, trực tiếp tiến hành.
Hoắc Trầm Vân và Hoắc Tư Lâm đồng thời ngăn cản, dù sao đến cuối cùng dưới tình huống kháng cự, xô đẩy lại lo lắng sẽ làm Tể Tể bị thương, vậy nên Tể Tể mới thuận lợi đổi lại thuốc, chỉ trong nháy mắt Hoắc Tư Lâm đã ngã xuống đất không thể dậy nổi.
Mấy chú cảnh sát và nhóm bác sĩ cùng lúc xông lên, sau đó hét lên với bọn họ.
“Tất cả đứng im, không được động đậy!”
Hoắc Trầm Vân nhỏ giọng hỏi Tể Tể: “Tể Tể, có phải là cháu đổi thuốc sai người rồi không?”
Tể Tể ngẩn người: “Hả?”
Hoắc Trầm Vân cảm thấy cơ thể mình có gì đó không đúng, nhưng cảnh sát đã tới nơi, anh cũng không thể nói thêm được nữa, vì thế chỉ đành im lặng trước.
Nhưng chỉ chốc lát sau mặt anh bắt đầu đỏ lên, cả người cũng phát nóng.
Hoắc Trầm Vân: “……”
****6:
Năm phút sau, Hoắc Trầm Vân cũng được nâng lên xe cứu thương.
Tể Tể ngồi bên cạnh anh, trên gương mặt nhỏ nhắn viết đầy chữ bối rối.
“Chú út ~”
Hô hấp của Hoắc Trầm Vân nặng nề, trên mặt toàn là mồ hôi nóng hổi.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ