Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 388:
Trước mắt Hoắc Trầm Huy tối sầm, ông suýt nữa té ngã, Hoắc Trầm Lệnh vội đỡ lấy ông.
“Anh, Tể Tể đã tới đó rồi, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
Nghĩ đến tính cách đặc biệt của Tể Tể, dây thần kinh đang kéo căng cùng trái tim đang đập thình thịch thình thịch vì kinh hoàng của Hoắc Trầm Huy bỗng nhiên sững lại, ông nắm chặt lấy tay Hoắc Trầm Lệnh.
“Đúng! Tể Tể đến đó rồi! Khu Khai Vân…… Khu Khai Vân……”
Đột nhiên Hoắc Trầm Lệnh nhớ ra một việc: “Em còn nhớ rõ anh có một căn nhà ở khu Khai Vân mà.”
Hoắc Trầm Huy lẩm bẩm gật đầu: “Đúng! Anh có nhà ở đó, mẹ Tư Lâm nói căn nhà đó cũng chỉ để không nên liền cho thuê.”
Ngay sau đó cả đoàn người lập tức chạy tới khu Khai Vân.
Bên trong tiểu khu cao cấp nào đó của khu Khai Vân, hai bác sĩ mặc áo blouse trắng chuẩn bị nâng Hoắc Tư Lâm đi, mà lúc này Tể Tể cũng xuất hiện không một chút tiếng động.
“Không cho phép mấy người chạm vào anh Tư Lâm.”
Hai bác sĩ không nghĩ tới bỗng nhiên có người tới đây nên bị dọa một phen, chờ tới lúc bọn họ quay đầu lại nhìn vậy mà lại phát hiện đối phương chỉ là đứa bé ba bốn tuổi, lập tức liền thả lỏng.
“Đứa bé này ở đâu ra vậy, mau cút nhanh đi!”
Tể Tể không chỉ không đi, hơn nữa còn nhanh chóng đi vào phòng ngủ. Cô bé đứng ở mép giường, một tay cầm lấy tay Hoắc Tư Lâm, truyền linh lực vào trong cơ thể anh, đồng thời thanh tẩy tất cả những thứ bất lợi có trong cơ thể.
Hai bác sĩ liếc nhau, một trong hai người lấy ra ống tiêm từ bên trong thắt lưng, đâm thẳng về phía sau gáy Tể Tể.
Tể Tể cũng chẳng thèm để ý tới, kết quả mũi kim tiêm vừa đâm vào sau cổ của bé đã trực tiếp cong luôn.
Tên bác sĩ kia thoáng chốc sửng sốt, thần sắc bên trong đáy mắt càng thêm hung ác, gã lại lấy ra một ống tiêm khác, tiếp tục đâm vào sau gáy của Tể Tể.
Lần đâm này diễn ra vô cùng thuận lợi, giống hệt như vô số lần gã đã từng làm lúc trước, đâm thẳng vào người đối phương.
Tiêm thuốc, rút kim.
Sau đó chờ đợi thuốc phát huy tác dụng, rồi lại khiêng người đi.
Tính toán thử thời gian, xe cứu thương thật có lẽ cũng nên tới rồi, bọn họ liền ngụy trang thành những người sơ tán hiện trường.
Kết quả vừa rút kim tiêm, liền nghe thấy bịch một tiếng, đồng bọn bên cạnh gã lập tức ngã gục.
Mà kẻ vốn dĩ phải ngất xỉu là Tể Tể vậy mà vẫn còn đứng ở mép giường, lúc này cô bé đang nghiêng đầu nhìn chằm chằm gã.
Bác sĩ: “……”
Rốt cuộc tên bác sĩ cũng nhận ra Tể Tể có gì đó không đúng, giọng nói bắt đầu có chút lắp bắp.
“Mày…… Mày……”
Tể Tể nhìn chằm chằm tên bác sĩ, gằn lên những tiếng lạnh lùng: “Chú không phải bác sĩ! Người kia cũng không phải!”
Không chỉ không phải là bác sĩ, hơn nữa trên tay gã còn có mạng người.
Tên bác sĩ giả bị ánh mắt lạnh lẽo kia của Tể Tể dọa sợ tới mức cả người đều đổ mồ hôi lạnh. Không thèm màng đến đồng bọn đang hôn mê bất tỉnh dưới đất, lập tức xoay người bỏ chạy.
Tể Tể ở sau lưng vẫn nhìn chằm chằm gã, cánh tay nhỏ mũm mĩm nâng lên, vẽ ra một vòng tròn trên không trung.
“Rơi!”
Vòng sáng vô hình trong hư không rơi xuống, bao trọn tên bác sĩ giả ở bên trong, mà tên bác sĩ giả kia vẫn không hề hay biết, vẫn tiếp tục lao thẳng đến cửa thang máy.
Gã điên cuồng ấn phím thang máy, chờ thang máy tới nơi liền lập tức lao vào.
Tể Tể liếc nhìn, chỉ tặc lưỡi lắc đầu.
“Chạy đi ~ lỡ như chạy trốn đến mệt chết, thì nhân quả cũng coi như không thể đổ lên đầu bổn Tể Tể được!”
Hoắc Tư Lâm mơ màng tỉnh lại, vừa nghiêng đầu liền nhìn thấy Tể Tể.
Đầu anh vẫn có chút choáng váng, lại dùng ánh mắt ngơ ngác nhìn chằm Tể Tể.
Tể Tể thấy anh Tư Lâm tỉnh lại, vội vàng nâng chân ngắn trèo lên giường.
Giường hơi cao, chân cô bé vừa béo lại vừa ngắn, nhưng khó chịu nhất là dù cố gắng thế nào vẫn không trèo lên được, cuối cùng đôi chân mũm mĩm kia chỉ có thể ghé vào mép giường nói chuyện với Hoắc Tư Lâm.
“Anh Tư Lâm, anh thấy thế nào rồi? Còn chỗ nào thấy không thoải mái không? Đặc biệt là cổ họng.”
Hoắc Tư Lâm châm rãi thu hồi lại suy nghĩ, vừa nhìn thấy Tể Tể trong nháy mắt vội vàng ngồi dậy.
“Tể Tể, sao em lại ở đây? Em mau đi đi, nơi này rất nguy hiểm!”
Hoắc Tư Lâm đẩy Tể Tể về phía sau, khuỷu tay đang ghé vào mép giường của Tể Tể cũng bị anh đẩy xuống.
Sau đó nhanh tay lẹ mắt, duỗi cánh tay dài túm lấy cánh tay của Tể Tể, sau đó thừa thế lăn một vòng, trong nháy mắt trước khi Tể Tể ngã xuống đất, anh liền biến thành đệm thịt lót bên dưới người bé.
“Á ~”
Bị sức nặng của Tể Tể nện xuống người, Hoắc Tư Lâm kêu rên một tiếng.
Tể Tể vội vàng bò dậy từ trên người Hoắc Tư Lâm, sau đó lại đi kéo Hoắc Tư Lâm đang nằm dài trên mặt đất.
“Anh Tư Lâm, Tể Tể đụng hỏng người anh rồi sao?”
Hoắc Tư Lâm vội vàng xua tay, nhanh chóng đứng dậy ôm Tể Tể đi ra ngoài.
Mới đi được một bước, Hoắc Tư Lâm lại nhìn thấy tên bác sĩ giả đang ngã trên mặt đất thì vô cùng sửng sốt.
“Người này……”
Tể Tể lại chỉ chỉ tên bác sĩ giả đang “chạy trốn” ngoài cửa: “Tên bác sĩ giả đang ngã trên mặt đất bị tên bác sĩ giả đang chạy trốn kia tiêm cho một mũi, sau đó huỵch một tiếng liền ngã nhào xuống đất.”