Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 387:

Hoắc Trầm Lệnh vừa mở miệng, lời còn chưa kịp nói, Bạc Dịch Ninh đang ôm Bạc Niên nghe điện thoại thì có một chiếc chiếc xe tải nhỏ điên cuồng bóp còi đang bay nhanh về phía bọn họ.

Khuôn mặt Cố Thích Phong bỗng biến sắc: “Dịch Ninh, cẩn thận!”

Sắc mặt Hoắc Trầm Lệnh lập tức thay đổi, nhưng ông lại nhìn thấy Tể Tể đưa cánh tay mũm mĩm chỉ chỉ về hướng chiếc xe vận tải đang bay nhanh đến đây, khiến ông an tâm một cách khó hiểu.

Cùng với tiếng phanh xe chói tai, một luồng hơi thở lạnh lẽo chợt tới gần, sau đó lại đột nhiên tiêu tán, chiếc xe tải mất khống chế dừng lại đột ngột khi cách hai cha con Bạc Dịch Ninh nửa mét.

Tài xế toát mồ hôi lạnh nhanh chóng đẩy cửa xuống xe, vừa chạy tới nơi đã khom lưng xin lỗi.

“Thực xin lỗi thực xin lỗi, xe tôi đột nhiên mất phanh, thực sự rất xin lỗi, không biết có đụng trúng hai người không? Hai người có cần để bệnh viện kiểm tra thử không?”

Giọng nói này có chút quen thuộc, Tể Tể liếc nhìn người đang khom lưng cúi đầu xin lỗi, cô bé và cha cùng cất tiếng gọi.

“Chú Từ (Từ Lạc).”

Từ Lạc sửng sốt, cả người cứng đờ mà ngẩng đầu lên.

Đến tận lúc nhìn thấy hai người đối diện là ngài Hoắc và tiểu thư Tể Tể, nỗi lo sợ trên mặt Từ Lạc nháy mắt biến mất, khuôn mặt cứng đờ kia chỉ còn lại cảm giác xấu hổ nghĩ.

“Hoắc…… Ngài Hoắc, tiểu thư Tể Tể, hai người…… mọi người…… Không sao chứ?”

Tể Tể bỗng nhiên vươn hai tay về phía Từ Lạc: “Chú Từ, bế cháu.”

Từ Lạc vừa mừng vừa lo, cả người anh đều là mồ hôi lạnh, quần áo trên người còn có không ít tro bụi. Anh liền chần chừ, không dám đưa tay đón Tể Tể.

Tể Tể ghé đầu nhỏ qua, sau đó trực tiếp nhào vào lòng Từ Lạc, hai tay ôm lấy cổ anh. Từ Lạc sợ tới mức vội vàng đón lấy cô bé, sau đó mới ôm chặt cô bé vào lòng, đúng lúc nghe thấy bé hỏi anh.

“Chú Từ, xe chú chở gì thế?”

Từ Lạc hết nhìn chiếc xe, lại nhìn lại mấy người suýt chút nữa bị anh đụng trúng liền xấu hổ đáp lời.

“Tể Tể, trên xe chú Từ đều là đồ gia dụng, chú đang giúp người ta chuyển nhà.”

Ánh mắt Tể Tể xuyên thấu qua thùng xe vận tải, mấy con quỷ bị ánh mắt cô bé vây lại trên đỉnh xe không cách nào tránh thoát. Đôi mắt to chăm chú nhìn chiếc rương lớn trong thùng xe, nhưng chiếc rương bỗng chốc nổ tung, phát ra một tiếng ầm rất lớn.

Điều này dọa Từ Lạc nhảy dựng, anh gật gật đầu xin lỗi mọi người, cũng quên mất phải buông Tể Tể xuống, vừa ôm Tể Tể vừa chạy nhanh đến chỗ đuôi xe, sau đó mở cửa sau của xe ra.

Hoắc Trầm Lệnh, Cố Thích Phong và cả Bạc Dịch Ninh đồng thời nhíu mày, mấy người cũng đi theo qua đó.

Lúc nhìn thấy tình huống bên trong xe, Hoắc Trầm Lệnh nhanh chóng bế Tể Tể lại, để khuôn mặt nhỏ của cô bé dán vào lồng ngực mình, che khuất đi tầm mắt của bé.

“Từ Lạc, lập tức gọi 110 đi!”

Lúc Bạc Dịch Ninh chuẩn bị ôm con trai Bạc Niên lên xem thì bị Cố Thích Phong chặn lại.

“Tốt nhất đừng nhìn, mau che mắt Bạc Niên lại!”

****4:

Mười phút sau, cảnh sát đến và phong tỏa hiện trường.

Sự việc có liên quan đến Từ Lạc, Hoắc Trầm Lệnh và mọi người lúc đó cũng ở đây, vậy nên cũng cùng đi đến cục cảnh sát để lấy lời khai.

Thông tin của thi thể bị nổ tung trong rương cũng đã được xác định, nhưng kết quả làm người không ngờ tới, người đó vậy mà lại là Vương Ngọc Linh.

Lúc Hoắc Trầm Huy chạy tới, nét mặt có chút hoảng hốt.

Ông nhìn thấy Hoắc Trầm Lệnh đang ôm Tể Tể liền hỏi bằng giọng khó tin: “Chắc chắn là bà ấy?”

Hoắc Trầm Lệnh gật đầu: “Đã xác nhận qua rất nhiều lần.”

Hoắc Trầm Huy vẫn không thể nào tin nổi, miệng phát ra những tiếng lẩm bẩm: “Đêm qua anh còn nói chuyện điện thoại với bà ấy, cả hai xác định sáng nay sẽ đến Cục Dân Chính làm thủ tục ly hôn, bà ấy cũng đã đồng ý. Anh vẫn luôn ở Cục Dân Chính chờ đợi, kết quả vẫn không thấy bà ấy đến, gọi điện thoại di động cũng không có ai nghe, làm sao có thể……”

Hoắc Trầm Huy vừa mới nói xong, điện thoại Hoắc Trầm Lệnh vang lên.

Bỗng Tể Tể dựng thẳng sống lưng.

“Cha, chú hai, anh Tư Lâm xảy ra chuyện rồi.”

Nói xong Tể Tể nhanh chóng tuột từ trong lòng cha xuống, bước chân ngắn nhỏ chạy bịch bịch ra bên ngoài.

Hoắc Trầm Lệnh chẳng màng đến việc nghe điện thoại liền lập tức đuổi theo, Hoắc Trầm Huy cũng đuổi theo hai người.

Tể Tể chạy quá nhanh, chớp mắt đã không thấy tăm hơi đâu.

Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Huy cùng nghĩ đến những lời cô bé nói “anh Tư Lâm đã xảy ra chuyện”, nhịp tim cũng vì vậy mà đập loạn xạ.

Điện thoại Hoắc Trầm Lệnh liên tục đổ chuông, cuộc gọi trước còn gấp hơn cuộc sau, mà ngay lúc này điện thoại của Hoắc Trầm Huy cũng đổ chuông.

Hai anh em liếc nhìn nhau, một người đến phòng giám sát kiểm tra hướng đi của Tể Tể, người còn lại nhanh chóng hỏi nhân viên trực ban ở cửa ra vào.

“Đứa bé? Tôi không nhìn thấy đứa bé nào chạy ra ngoài cả.”

Đến nỗi bên trong video của camera giám sát cũng chỉ là một mảnh trống rỗng, chẳng thể điều tra ra bất cứ thứ gì.

Cả hai người lòng nóng như lửa đốt, Cố Thích Phong cùng Bạc Dịch Ninh đang bế Bạc Niên trên tay vội vàng chạy từ bên trong ra, Cố Thích Phong vội vàng lên tiếng.

“Trầm Lệnh, bà Hoắc nói bà nhận được điện thoại của khu phân cục Vân Khai, bọn họ nói Tư Lâm tự sát. Gọi điện cho hai người nhưng chẳng một ai bắt máy, Trầm Vân đã chạy tới đấy rồi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free