Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 386:
“Tể Tể muốn nói chuyện với cậu ta thì nói, nếu con không muốn nói thì không nói. Con không cần phải quá để ý.”
Hơn nữa từ sau ngày hôm nay, ông cũng sẽ không cho con gái đến cái nhà trẻ này nữa, cho dù muốn nói chuyện cũng không thể nói.
Tể Tể nghe vậy liền làm nũng: “Cha thật tốt ~~~”
Gần đây Hoắc Trầm Lệnh bận rộn tăng ca bỗng cảm thấy kiệt sức, ông ôm con gái bước đi thật nhanh, chuẩn bị tốc chiến tốc thắng.
Tới văn phòng của hiệu trưởng, Hoắc Trầm Lệnh vừa bế Tể Tể vừa chào hỏi Bà Hoắc và bà nội Bạc.
Bởi vì hai bà đều đã xem video trích xuất từ camera theo dõi nên đã biết Tể Tể bị bạn nhỏ Vương Lộ bôi nhọ, sắc mặt cả hai đều rất khó coi.
Vừa nhìn thấy mẹ Vương Lộ đến, bà nội Bạc lập tức không chút lưu tình mà trách cứ cô ta.
“Mẹ Vương Lộ, cô là một thành viên quan trọng của hội phụ huynh, trước khi chỉ trích trẻ con, cô đã điều tra nguyên nhân sự việc trước hay chưa?”
Mẹ Vương Lộ biết được thân phận của Hoắc Trầm Lệnh liền hoang mang lo sợ. Trên đường đến đây, cô ta đã gọi điện thoại cho cha Vương Lộ, kết quả cô ta đã bị chồng mắng cách một cái màn hình điện thoại.
Hơn nữa còn nói đầu óc cô ta ngu ngốc, đến cả con cháu nhà họ Hoắc cũng không biết.
Tiếp theo chỉ vọng lại một tiếng “choang” rồi tắt máy, mà lúc này ông ta cũng gấp gáp trên đường đến đây.
Bị bà nội Bạc trách cứ, mẹ Vương Lộ chỉ cúi đầu, làm gì còn dáng vẻ cao cao tại thượng không chút phân rõ phải trái nữa.
Cô ta liền hạ mình: “Bà Bạc, tôi biết tôi trách oan Tể Tể, đều là tại tôi không tốt. Đây không phải là…… cũng là tôi lo lắng cho Lộ Lộ nhà chúng tôi, thật sự không phải cố ý muốn nhằm vào Tể Tể.”
Cô ta nói xong liền vội vàng nhìn về phía Tể Tể: “Tể Tể, thật xin lỗi, là dì không phân rõ phải trái đúng sai nên mới hiểu lầm con. Một lần nữa dì xin lỗi con, thực xin lỗi.”
Tể Tể ngẩng đầu lên, vừa muốn nói chuyện, Hoắc Trầm Lệnh lại đè cái đầu nhỏ của cô bé xuống, để con gái tiếp tục ghé đầu lên vai mình, sau đó mới nhìn về phía mẹ Vương Lộ.
“Cô không chỉ không phân rõ phải trái trắng đen dẫn đến hiểu lầm con gái của tôi, hơn nữa còn muốn đánh con gái tôi, thậm chí còn vì thế mà thực hiện hành động này!”
Sắc mặt Vương Lộ lộ rõ vẻ lúng túng, cha Vương Lộ mồ hôi đầy đầu từ bên ngoài vọt vào.
Cha Vương Lộ không nói hai lời, trực tiếp tát một bạt tai vào mặt vợ mình.
“Bộp” một tiếng, toàn bộ văn phòng đang yên tĩnh đều có thể nghe thấy.
Hiệu trưởng Lý vội vàng tiến lên: “Cha Vương Lộ, anh bình tĩnh một chút.
”
Mối quan hệ giữa cha Vương Lộ và hiệu trưởng Lý không tồi, lại là nhà giàu tài trợ quyên tiền cho nhà trẻ. Trên đường đến đây ông ta cũng đã biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vậy nên sau khi đánh vợ xong liền xấu hổ mà xin lỗi Hoắc Trầm Lệnh một cách chân thành.
“Hoắc tổng, đều là do tôi không dạy dỗ tốt con gái, để Vương Lộ nhà chúng tôi nói dối gây ra hiểu lầm cho tiểu thư Tể Tể, thực sự xin lỗi. Tôi sẽ lập tức bảo Vương Lộ vào đây xin lỗi tiểu thư Tể Tể.”
Không đợi Hoắc Trầm Lệnh nói chuyện, cha Vương Lộ đã xông ra ngoài cửa gọi lớn.
“Vương Lộ, con mau vào đây xin lỗi Tể Tể!”
Bạn nhỏ Vương Lộ hoàn toàn không nghĩ tới cha sẽ đánh mẹ, cái tát kia đã dọa cô bé sợ ngây người.
Lúc này cha Vương Lộ vừa hét lên, cô bé đột nhiên hoàn hồn, vừa đi theo nhưng lại sợ tới mức bắt đầu khóc lóc.
“Hu hu hu…… Cha đừng đánh mẹ mà, hu hu hu…… Không phải là mẹ sai, không phải là con sai, chính là Minh Tể Tể sai, là cậu ấy muốn tranh Bạc Niên với con.”
“Hu hu hu…… Cha giúp con cướp Bạc Niên từ chỗ Minh Tể Tể về được không, con muốn chơi cùng Bạc Niên, con không thích Minh Tể Tể…… Hu hu hu……”
Lúc cha Vương Lộ lại chuẩn bị động thủ, Hoắc Trầm lệnh bỗng nhiên lên tiếng.
“Vương tổng, đánh con không giải quyết được bất cứ vấn đề gì, sẽ chỉ khiến cho vấn đề càng trở nên phức tạp.”
Nói xong ông lại nhìn về phía mẹ ruột, sắc mặt vô cùng bình thản mà mở miệng.
“Mẹ, Tể Tể mới ba tuổi rưỡi, con chưa định để Tể Tể đến nhà trẻ sớm như thế. Việc Tể Tể tới nhà trẻ cũng dừng lại đây, chuyện ở đây phiền mẹ xử lý, con và Thích Phong còn có việc, chúng con sẽ đưa Tể Tể rời đi trước.”
Tể Tể hết nhìn bà nội, lại nhìn cha, trên khuôn mặt cô bé thoáng chốc có chút khó xử.
Bà Hoắc không đành lòng nhìn cháu gái khó xử, lại thêm chuyện này hôm nay quả thật rất bực mình nên vội đồng ý.
“Mẹ biết rồi, con nhanh đưa Tể Tể về trước đi.”
Hoắc Trầm lệnh bế Tể Tể rời khỏi nhà trẻ, mây đen giăng đầy trời, bầu không khí cũng có chút oi bức, tựa như một trận mưa to rất nhanh sẽ đến.
Cố Thích Phong và cha con Bạc Niên cùng nhau xuất hiện, sau đó liền đến gần Hoắc Trầm Lệnh hạ giọng nói chuyện.
“Trầm Lệnh, anh xem có thể bảo Tể Tể nhìn giúp Bạc Dịch Ninh thử không, tôi thấy cậu ta sắp không ổn đến nơi rồi.”
Cho dù là đi khám bệnh hay làm kiểm tra vẫn không tìm ra chút bệnh vặt nào, nhưng mấy hôm nay anh ta không ngủ được. Vừa nhắm mắt đã gặp đủ loại ác mộng, ra khỏi cửa lại gặp đủ thứ chuyện đen đủi, cho dù đã đi chùa bái phật hay tìm đại sư cũng vô dụng, đủ để thấy tà thuật của kẻ tính kế người rất lợi hại.